Đường Tam trùng sinh – C.122

Chương 122: Hổ cái tới


“Hống hống hống ——” Một tiếng rống giận thảm thiết vang lên. Cuồng phong thổi đến, những tán cây xung quanh lập tức tàn lụi.

Năm người Đường Tam bỗng chợt thay đổi sắc mặt.

Đang đến, nó thật sự đang đến. Đây mới là mối nguy hiểm chí mạng thật sự của bọn họ!

Một thân hình khổng lồ mang theo hào quang xanh chói lọi gần như nện xuống mặt đất không xa trước mặt họ, mang theo sóng khí dữ dội lập tức hất tung bọn họ lên bay ngược về phía sau.

Thân dài khoảng sáu mét, sải cánh dài hơn tám mét. Phong nguyên tố khổng lồ bao quanh cơ thể. Tiếng gầm gừ giận dữ của nó còn kích động hơn cả cảm xúc của Sáp Sí Hổ Vương vừa rồi.

Đúng vậy, hổ cái đến rồi!

Vị trước mắt này hẳn là thê tử của Sáp Sí Hổ Vương, là mẹ của con Sáp Sí Hổ mà bọn hắn đã đánh chết. Đây vốn là một gia đình toàn vẹn!

Nếu như không phải con Sáp Sí Hổ non kia muốn săn giết mấy người Đường Tam để làm thức ăn, thì một nhà bọn chúng hẳn vẫn vô cùng viên mãn. Nếu gặp được một gia đình như vậy, Đường Tam bọn họ sẽ đi đường vòng để tránh ra.

Nhưng tiểu Sáp Sí Hổ tham lam, bởi vì tham ăn mà chôn vùi tính mạng, cũng khiến cho cha mẹ nó rơi vào cuồng nộ.

Dẫn dắt của huyết mạch khiến Sáp Sí Hổ Vương cảm nhận được, liền chạy tới trước tiên. Con hổ cái này theo sát phía sau, chỉ chậm hơn một chút, vừa vặn chặn được đường lui của đám người Đường Tam.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là một con Sáp Sí Hổ trưởng thành. Trong thế giới loài hổ, thực lực của hổ cái chắc chắn kém hơn hổ đực một chút. Nhưng có thể trở thành thê tử của Sáp Sí Hổ Vương, con hổ cái này chắc chắn cũng là con có thực lực xuất sắc trong đám hổ cái.

Hổ cái này chỉ kém bát giai một chút nữa thôi. Đây là phán đoán của Đường Tam trong giây lát. Nói cách khác, con hổ cái trước mặt chính là đỉnh phong thất giai, tiếp cận rất gần với bát giai.

Cửu giai Trương Hạo Hiên đối đầu với Sáp Sí Hổ Vương rất khó khăn mới có thể ngăn cản nó. Người bảo hộ gần như hoàn mỹ trong tâm trí của Vũ Băng Kỷ hiện tại đã bị quấn chân.

Chính vì vậy, lúc này bọn họ phải đối mặt với một Sáp Sí Hổ cái đỉnh phong thất giai, hơn nữa nó còn mang theo nỗi đau mất con khủng khiếp.

Vũ Băng Kỷ và Cố Lý thời điểm này đều không ở trạng thái đỉnh cao, Đường Tam và Trình Tử Chanh thì tốt hơn một chút. Nhưng trong số bọn họ, người có thực lực mạnh nhất là Vũ Băng Kỷ cũng chỉ mới là lục giai. Giữa lục giai và thất giai có một khoảng cách rất lớn, chưa kể đối thủ còn có thân hình mạnh mẽ như vậy.

Vũ Băng Kỷ chậm rãi đặt Độc Bạch từ trên lưng xuống, nói nhỏ: “Chạy càng xa càng tốt, ngươi không thể chết được. Cho dù như thế nào đi nữa cũng phải nghĩ cách quay về.”

Thời khắc này cảm xúc của Vũ Băng Kỷ đã bình tĩnh trở lại. Năm nay mới chỉ có mười sáu tuổi, nhưng hắn chính là đại sư huynh của Cứu Rỗi học viện. Hắn là người lớn tuổi nhất, cũng là người có tu vi cao nhất.

Hắn không oán trách bất cứ điều gì bởi nó chẳng có ý nghĩa nào cả. Không ai có thể dự đoán trước chuyện này sẽ xảy ra.

Nhưng lúc này hắn đã hạ quyết tâm, dù thế nào cũng phải bằng mọi cách bảo vệ các sư đệ, sư muội của mình.

“Đường Tam, ngươi đưa bọn họ chạy đi ngay lập tức. Nếu thật sự chạy không thoát thì hãy tách ra mà trốn. Chạy thoát được bao nhiêu người thì đáng giá bấy nhiêu. Ta sẽ ngăn cản nó. Ta không biết có thể ngăn được bao lâu. Các ngươi phải đi mau.”

Khu vực này vẫn nằm trong phạm vi bị Sáp Sí Hổ Vương phong tỏa, vì vậy Trình Tử Chanh chưa thể bay được. Nhưng chỉ cần thoát khỏi khu vực này, một khi có thể bay thì khả năng chạy thoát của nàng vẫn rất lớn.

“Vô dụng. Một mình huynh căn bản chẳng ngăn được bao lâu.” Giọng nói của Đường Tam cũng bình tĩnh không kém. Hắn đi tới bên cạnh Vũ Băng Kỷ, cùng Vũ Băng Kỷ sát cánh.

“Đại sư huynh, ra ngoài lịch luyện là đề nghị của ta. Chúng ta cùng nhau đối mặt với kẻ địch.”

Hắn chỉ có chín tuổi, vóc người thấp hơn Vũ Băng Kỷ không ít. Nhưng giờ khắc này khi hắn đứng cùng một chỗ với Vũ Băng Kỷ, lại không vì vóc dáng của mình mà tỏ ra nhỏ bé chút nào.

“Mục tiêu của chúng ta không phải là thất giai Sáp Sí Hổ sao? Chạy cái gì? Cứ đánh đi.” Cố Lý đứng ở bên kia của Đường Tam. Ba người đứng sóng vai, tạo thành một chữ “Ao” (凹)

Đường Tam quay đầu nhìn về phía Trình Tử Chanh và Độc Bạch: “Hai người các ngươi ở lại đây cũng vô nghĩa. Mau đi đi.”

Đối mặt với Sáp Sí Hổ đỉnh phong thất giai, cho dù Đường Tam không tiếp tục che giấu năng lực mà phơi bày tất cả khả năng thì cũng không nắm chắc được bất kì phần thắng nào. Rốt cuộc hắn cũng mới chỉ là ngũ giai, dù là đỉnh phong ngũ giai.

“Ta không đi! Độc Bạch ngươi đi đi!” Trình Tử Chanh cố chấp nhìn bóng lưng ba người bọn họ, không có ý định rời đi.

“Nói bậy bạ gì đó, còn không mau đi! Một mình hắn có thể chạy được bao xa?” Vũ Băng Kỷ đột nhiên quay đầu lại, tức giận nói.

Ngay lúc này, luồng sáng xanh đã lượn lờ xung quanh thân thể to lớn của Sáp Sí Hổ cái kia. Thanh quang chói mắt xua đi bóng tối quanh nó. Phong Cương bao quanh thân thể dày đặc hơn gấp mấy lần so với tiểu Sáp Sí Hổ. Áp lực cực lớn truyền tới tất cả mọi người.

“Ta…” Trình Tử Chanh muốn nói thêm gì đó, nhưng liếc nhìn thấy Độc Bạch bên cạnh đã trắng bệch cả mặt. Nàng cắn chặt răng, kéo Độc Bạch xoay người bỏ chạy.

Trong mắt Đường Tam không hề có sự sợ hãi. Nếu có thể lựa chọn, hắn sẽ không bao giờ bộc lộ năng lực của mình, huống chi là dùng tới thần thức. Nhưng xem ra bây giờ không còn sự lựa chọn nào khác.

Quả thực hắn không nghĩ tới sẽ gặp phải tình huống như vậy. Ngay cả Trương Hạo Hiên cửu giai cũng không thể bảo vệ được bọn họ. Kế hoạch không thể theo kịp những biến cố. Chỉ khi mở ra con át chủ bài mới có thể giữ lại mạng sống cho tất cả bọn họ.

Nhưng trong lòng hắn cũng yên tâm mà có chút vui mừng. Ít nhất là hắn đã không nhìn nhầm người, không phải sao? Dù là Vũ Băng Kỷ kiên quyết, dứt khoát vì bọn họ mà quyết định ngăn lại phía sau, hay là Cố Lý những tưởng lỗ mãng nhưng lại tràn đầy nhiệt huyết đồng sinh cộng tử. Tất cả đều khiến hắn tựa như đã trở lại thời điểm cùng đồng bạn sóng vai chiến đấu ở kiếp trước.

Bọn họ, đều đáng tin cậy như thế.

Trong hai mắt Đường Tam lóe lên tia sáng trắng lấp lánh, như ẩn như hiện. Hắn thấp giọng nói: “Đại sư huynh, Cố Lý sư huynh, hai người giúp ta. Băng Mâu, phóng!”

Đối với lời nói của Đường Tam, Vũ Băng Kỷ không chút do dự siết lại tay phải của mình trên không. Băng nguyên tố nhanh chóng ngưng tụ lại, huyết mạch chi lực dâng trào toàn thân. Dưới tình huống đối mặt với áp bức cực lớn như hiện tại, Vũ Băng Kỷ đã không còn giữ lại bất kì thứ gì.

Băng Mâu ngay lập tức phóng ra, mang theo thanh âm chói tai lao thẳng đến chỗ hổ cái.

Mũi chân Đường Tam chạm đất, ngay lúc Băng Mâu phóng đi cũng đã bật người lên, hóa thành ảo ảnh hạ người trên Băng Mâu. Băng Mâu dưới chân đưa hắn lao đến chỗ hổ cái.

Vũ Băng Kỷ và Cố Lý không dừng lại. Khi Băng Mâu đưa Đường Tam bay đi, bọn họ cũng theo sát phía sau xông lên trước.

Tuy họ không biết Đường Tam định làm gì, nhưng lúc này chỉ có dốc toàn lực ứng phó mới mong có thể cứu được mạng của chính mình.

Đường Tam cũng không sử dụng lạc ấn Phong Lang biến. Lúc này trong mắt hắn tràn ngập ánh sáng trắng lấp lánh. Dưới sự quan sát của Linh Tê Thiên Nhãn, có thể nhìn thấy Phong nguyên tố ở phía trước một cách rõ ràng, Phong Cương nồng đậm vô cùng mang theo ánh sáng xanh chói mắt đang lượn lờ.

Hổ cái lập tức chuyển động. Đôi cánh to lớn phía sau chợt vỗ, thân hình khổng lồ ngay sau đó lao thẳng về phía Đường Tam. Chân phải vung lên, kéo theo khí tức cường đại không gì sánh được, mang năm đạo Phong Cương sắc bén như đao do móng vuốt hổ tạo thành giáng lên đầu bọn họ.

Nếu trúng một trảo này của nó, Đường Tam sẽ bị cắt thành từng mảnh trong nháy mắt.

“Ngưng!” Đường Tam chợt quát lên một tiếng.

“Ngưng——” Cố Lý đã chuẩn bị từ lâu, ngay khi Đường Tam nhắc nhở lập tức phát động Thì Quang Biến. Lực khống chế của Thì Quang Biến rất mạnh, ngay cả khi khiêu chiến vượt cấp cũng là như vậy.

Tuy nhiên, khoảng cách thực lực giữa hai bên thực sự quá lớn. Thân thể của hổ cái cùng lợi trảo mà nó đánh ra tuy có khựng lại giữa không trung một chút, nhưng chỉ dừng lại trong giây lát, Phong Cương trên móng vuốt cũng không hề có nửa phần tiêu tán.

Vũ Băng Kỷ lao tới phía trước. Thời điểm này tim đã dâng đến tận cổ họng. Không biết có phải do hoa mắt hay không, hắn cảm thấy mặc dù hổ cái kia dừng lại trong một thời gian hết sức ngắn ngủi, thế nhưng nó dường như đã dừng lại hai lần liên tiếp.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!