Đường Tam trùng sinh – C.109

Chương 109: Suý Thủ Tiễn


Vũ Băng Kỷ cảm nhận được ánh mắt khác thường của Cố Lý, mỉm cười nói: “Học hỏi từ tiểu Đường nhiều một chút đi. Về mặt tu luyện, hắn có vài nhận xét vô cùng lợi hại. Sau vài lần cùng hắn tán gẫu, cảm ngộ của ta đối với Băng nguyên tố rõ ràng không còn giống như trước đây. Chỉ có điều, Thì Quang biến của ngươi lại là tương đối đặc biệt.”

Cố Lý nhẹ gật đầu. Đối với tiểu sư đệ mới tới này, hắn càng ngày càng thêm công nhận.

Đường Tam nói: “Đại sư huynh, huynh cho rằng Băng Chuỳ thuộc dạng công kích nào?”

Vũ Băng Kỷ trả lời: “Công kích từ xa. Tốc độ, xuyên thấu. Ngoài ra còn có lượng che phủ.”

Đường Tam vuốt cằm: “Cùng Phong Nhận của ta có hiệu quả tương đối giống nhau. Nhưng trên thực tế, bởi vì Băng Chuỳ là dạng thực thể nên uy năng của nó so với Phong Nhận hẳn là lớn hơn.

Ưu điểm của Phong Nhận chính là biến hoá đa dạng. Nó có thể dựa vào chuyển động xoay tròn và đặc tính tự do của Phong nguyên tố để công kích từ góc độ khó nhất.

Mà Băng Chuỳ lại không giống vậy. Đệ cho rằng đặc tính nổi trội nhất của nó chính là xuyên thấu. Vậy làm sao để khiến cho tính xuyên thấu của nó trở nên mạnh hơn?

Đầu tiên là độ cứng của Băng Chuỳ. Áp súc càng chặt thì Băng Chuỳ sẽ càng cứng rắn.

Sau đó chính là tốc độ. Tốc độ càng nhanh, năng lượng hấp dẫn càng mạnh, lực tác động của Băng Chuỳ cũng tăng theo, lực xuyên thấu đương nhiên sẽ trở nên mạnh hơn.

Nếu tu luyện đến cực hạn, Băng Chuỳ có thể được áp súc thành Băng Châm. Một khi thể tích càng nhỏ, lực xuyên thấu sẽ càng mạnh mẽ. Băng Châm cường đại hẳn là có thể đặc biệt phá vỡ các loại phòng ngự.”

Cố Lý cười nói: “Chỉ nghe thôi đã khiến người ta không rét mà run! Có điều, đại sư huynh sẽ chú ý tới những lời này của ngươi sao.”

Vũ Băng Kỷ có chút bất đắc dĩ: “Áp súc Băng nguyên tố là ta học được từ hắn. Tiểu Đường, ý của ngươi chính là, nếu muốn Băng Chuỳ mạnh hơn, đầu tiên là cố gắng hết sức áp súc thể tích để nó càng thêm ngưng tụ. Tiếp theo là phải gia tăng tốc độ.”

Đường Tam gật đầu, nói: “Nếu trọng lượng của một khối Băng Chuỳ là một cân, vậy thì dưới tình huống cùng một trọng lượng, thể tích càng nhỏ uy lực khẳng định sẽ càng lớn.

Về phần tốc độ, đệ muốn dạy cho huynh một loại thủ pháp. Khi sử dụng loại thủ pháp này, huynh cần đem sức mạnh của cơ thể và hiệu quả của huyết mạch chi lực dung hợp lại, sau đó rót lên Băng Chuỳ. Thậm chí huynh còn có thể bổ sung tinh thần lực trên đó, để Băng Chuỳ có thêm lực xuyên thấu mạnh hơn, khiến đối phương không có cách nào né tránh.”

Vũ Băng Kỷ cười nói: “Nghe rất lợi hại. Ngươi làm mẫu một chút cho ta xem được không?”

Vừa nói, trong lòng bàn tay hắn ngưng tụ ra một khối Băng Chuỳ đưa cho Đường Tam.

Đây chính là một khối Băng Chuỳ bình thường, dài nửa thước, có dáng vẻ ước lượng khoảng chừng nặng nửa cân.

Nhận lấy Băng Chuỳ trong tay. Một mảnh mát rượi, nhưng không có dấu hiệu tan chảy. Chí ít là sẽ không thể tan chảy trong một khoảng thời gian ngắn. Điều này chỉ có thể đạt được sau khi tu luyện điều khiển Băng nguyên tố đến một trình độ nhất định.

“Đại sư huynh, nhìn cho kỹ.”

Hai con ngươi Đường Tam lập tức sáng lên, nhưng không phải là màu xanh như khi vận chuyển Phong Lang biến.

Vận chuyển Huyền Thiên Công. Trong chốc lát, khí thế trên người Đường Tam liền trở nên khác biệt.

Ánh mắt của hắn không nhìn về phía Vũ Băng Kỷ và Cố Lý, nhưng hai người rõ ràng có thể cảm nhận được một cỗ khí tức ngưng trọng trên thân hắn.

Lúc này Đường Tam đột nhiên trở nên cực kỳ tập trung. Mà Băng Chuỳ trong tay hắn lại xuất hiện loại cảm giác thu vào bên trong, phảng phất như đã biến mất. Hoặc có thể nói là dường như nó đã cùng Đường Tam hoà làm một thể.

Ngay sau đó, Đường Tam xoay nửa người, thắt lưng dẫn động tới vai, vai thúc đẩy cánh tay, Băng Chuỳ trong tay nhanh như chớp vụt lao ra.

Tựa như trong chớp mắt, Băng Chuỳ loé lên trên không trung rồi chợt biến mất. Không hề phát ra âm thanh, cứ như vậy biến mất không một lý do.

Bằng vào tu vi của Vũ Băng Kỷ, cũng chỉ là chợt thấy một tia sáng loé lên, Băng Chuỳ đã biến mất không còn tung tích. So với Băng Chuỳ mà hắn thường phóng ra, cái này đâu chỉ là nhanh hơn gấp đôi.

Thời điểm Băng Chuỳ được quăng ra trong nháy mắt đó, cho dù là Vũ Băng Kỷ hay Cố Lý cũng đều có cảm giác căng da đầu. Tại khoảnh khắc đó bọn họ rõ ràng cảm nhận được huyết mạch khí tức trong cơ thể Đường Tam đang lao nhanh.

“Lợi hại…” Vũ Băng Kỷ vừa mới thốt ra hai chữ thì cách đó khoảng chừng ba mươi thước, một gốc cây nhỏ đột nhiên chậm rãi ngã nghiêng xuống, phát ra một chuỗi âm thanh cành lá va vào nhau “sột soạt”.

Cố Lý trợn mắt há hốc miệng.

Băng Chuỳ? Đây là do đạo Băng Chuỳ lúc nãy làm ra sao? Gốc cây nhỏ cách nơi này ba mươi thước cứ như vậy mà gãy?

Vũ Băng Kỷ cũng kinh hãi đến tột đỉnh. Uy lực của một phiến Băng Chuỳ có thể đạt đến trình độ như vậy ư?

Đường Tam quay sang Vũ Băng Kỷ cười nói: “Phương pháp công kích từ xa, nhất định phải hết sức cố gắng kết hợp tinh-khí-thần ba thứ hợp lại thành một thể. Bởi vì chỉ có như vậy mới có thể khiến cho đối phương không có cách nào ẩn trốn.

Mà tất cả những công kích từ xa, bất kể là có uy lực đến đâu, đều phải có khả năng trúng đích đối thủ mới có thể phát huy được uy lực chân chính. Nếu không thì cũng trở nên vô nghĩa.

Nhanh, chuẩn, ác! Tinh, khí, thần! Đây chính là chân ngôn sáu chữ dành cho công kích từ xa. Đại sư huynh có thể lĩnh hội một chút. Thủ pháp này của ta tên là Suý Thủ Tiễn. Không phức tạp, nhưng muốn luyện đến cực hạn cũng không phải dễ dàng.”

“Suý Thủ Tiễn, hay cho một cái Suý Thủ Tiễn!”

Vũ Băng Kỷ hai mắt sáng rực. Trong lúc nhất thời, có chút cảm giác xoa xoa hai tay.

Đường Tam cũng không có ý tránh Cố Lý bên cạnh, lập tức đem phương thức sử dụng cùng kỹ xảo phát lực của Suý Thủ Tiễn giải thích cặn kẽ cho Vũ Băng Kỷ.

Vũ Băng Kỷ chăm chú lắng nghe, Cố Lý bên cạnh cũng cẩn thận nghe theo. Trong đó có một số chiêu thức phát lực khiến cho Cố Lý phải mở rộng tầm mắt, có được không ít cảm ngộ.

Lần này thật sự là đến đúng chỗ rồi! Đây chính là cảm giác của Cố Lý.

Đường Tam nói xong, Vũ Băng Kỷ đã có chút không thể đợi thêm được nữa.

“Hai người các ngươi nghỉ ngơi trước đi. Ta gác đêm trước, sau đó luyện Suý Thủ Tiễn một chút.”

Vũ Băng Kỷ có Băng nguyên tố thể, tiêu hao một ngày này không đáng kể chút nào. Hiện tại tinh thần hưng phấn nên hắn lại càng không hề cảm thấy mệt mỏi.

“Được.”

Đường Tam trả lời một tiếng, chuẩn bị lên cây nghỉ ngơi thì lại bị Cố Lý kéo lại.

“Tiểu Đường.” Cố Lý cười hì hì.

“Cái đó, phương pháp chiến thắng Trương Trạch Bân ngươi đã thoả thuận với ta, dự định khi nào thì dạy cho ta?”

Đường Tam mỉm cười nói: “Không vội, sư huynh trước tiên hãy nghỉ ngơi đi. Chúng ta còn phải duy trì trạng thái tốt nhất để đối mặt vào ngày mai. Ngày mai nếu không có gì ngoài ý muốn, buổi tối ta sẽ bắt đầu dạy cho huynh.”

“Được, vậy chúng ta giữ đúng lời hứa.”

Thông qua Suý Thủ Tiễn, Cố Lý đối với Đường Tam hiện đã hoàn toàn tin phục. Ngay cả đại sư huynh cũng có thể học được năng lực từ hắn, mình nhất định cũng có thể!

Tới tận nửa đêm, Vũ Băng Kỷ mới gọi Đường Tam thay ca, còn biểu diễn cho Đường Tam xem thành quả tu luyện Suý Thủ Tiễn của mình.

Sau khi Đường Tam sửa lại cho hắn một chút, vị đại sư huynh này mới hài lòng và tiến vào trạng thái thiền định.

Ngộ tính của Vũ Băng Kỷ quả thật không tệ. Trong Ám Khí Bách Giải của Đường Môn, Suý Thủ Tiễn là thủ pháp tương đối cơ bản, có thể coi là không hề khó học. Vũ Băng Kỷ có tu vi thâm hậu, trong vòng một đêm đã nắm bắt được điểm mấu chốt, còn lại chỉ cần tu luyện mà thôi.

Một đêm này xem như yên bình. Buổi sáng ngày thứ hai, thời điểm mọi người tỉnh dậy liền phát hiện Độc Bạch đã từ trên thân cây lăn sang một bên, may là có sợi dây buộc lại mới không rớt xuống.

Tiếp tục tiến về phía trước.

Dựa theo tốc độ của ngày hôm qua, bọn hắn còn cần hai ngày mới có thể tiến vào khu vực hoạt động chủ yếu của Sáp Sí Hổ. Mà sau khi tiến vào khu vực hoạt động của Sáp Sí Hổ, cần phải mất bao lâu mới có thể tìm được chúng cũng không phải là điều bọn hắn có thể phán đoán.

Nhưng cảm giác có được thu hoạch vẫn khá tốt. Vũ Băng Kỷ đã không còn thận trọng như ngày thứ nhất nữa. Gặp phải một ít yêu thú, bọn hắn cũng chủ động đi lên chiến đấu, dưới tình huống đảm bảo chắc chắc sẽ không gặp phải yêu thú dạng bầy đàn. Thông qua chiến đấu với yêu thú, bọn hắn rèn luyện phối hợp với nhau.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Đường Tam đã trở thành trụ cột của cả đội.

Vũ Băng Kỷ chủ động giao quyền, để Đường Tam chỉ dạy những vấn về của mọi người khi phối hợp.

Một ngày này vừa đi vừa dừng, cộng thêm số lần chiến đấu nhiều lên, tốc độ tiến về phía trước của bọn hắn cũng đã chậm lại.

Thu hoạch ước chừng sáu con yêu thú. Mạnh nhất là ngũ giai, yếu nhất cũng là tứ giai. Mặc dù giá trị của từng con cũng không thể bằng Liệt Địa Tích Dịch, nhưng tất cả cộng lại vẫn là không ít lợi nhuận.

Có thể trở thành một thành viên trong Cứu Rỗi học viện, ai cũng là người thông minh. Thông qua nhiều lần chiến đấu, dưới sự dẫn dắt của Đường Tam, mọi người dần dần trở nên ăn ý.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!