Một đời bỏ lỡ thiếu niên bên nhành hoa hải đường – P.1

Giới thiệu:

Vị hôn phu của ta phải lòng một tài nữ cải trang thành nam lên kinh đi học, vậy nên ta đề nghị hủy bỏ hôn ước với hắn.

Hắn không đồng ý: “Ta chỉ thưởng thức tài học của nàng ấy mà thôi.”

Sau này vị tài nữ đó hợp mưu cùng người khác tạo phản, bị ca ca của ta xử trảm ngay tại chỗ.

Hắn cho rằng ta đố kỵ trong lòng nên mới rắp tâm vu cáo hãm hại.

Sau nhiều năm giăng bẫy, cuối cùng nhà ta rơi vào cảnh bị tịch thu tài sản, cả tộc bị diệt.

Lúc ta chịu tội lăng trì, vậy mà nhìn thấy thứ đệ của hắn cưỡi ngựa giương cung, một tiễn bắn chết hắn: “Ngươi giết nàng rồi, còn dám mơ một bước lên mây, quyền khuynh một cõi sao!”

Mở mắt ra lần nữa, ta quay trở lại thời điểm sáu năm trước, đúng ngay lúc hắn không đồng ý hủy bỏ hôn ước.

“Ta chỉ thưởng thức tài học của nàng ấy, nàng ghen tuông như vậy làm gì?”

Ta lắc đầu, thành thật nói: “Ta không ghen tuông, chỉ là ta thay đổi tình cảm mà thôi.”

“Làm phiền ngươi nhường chỗ một chút, ta muốn ước định hôn sự với đệ đệ của ngươi.”

Tên truyện: Một đời bỏ lỡ thiếu niên bên nhành hoa hải đường 

Tên do editor đặt (Tên gốc: Kiến sơn)

Tác giả: Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm

Nguồn: Zhihu

Đề cử: Thanh Tiếu Quân

Editor: Tuyết Vũ @ Hoa Lạc sơn cư

Nguồn ảnh: Pinterest/trên ảnh

 

1.

Ngày Tạ Phi Mặc giết ta, cả phủ nhà họ Thẩm máu chảy thành sông.

Hắn dẫn đầu đội quân Thiết Giáp tàn sát cả gia tộc ta, không chừa lại một ai.

Hắn ra lệnh cho thuộc hạ ghì chặt hai cánh tay ta, buộc ta tận mắt chứng kiến cha mẹ và ca ca chết thảm.

Đến lượt ta là người cuối cùng.

Tạ Phi Mặc dùng một đoản kiếm mỏng như cánh ve cắt từng miếng thịt trên cơ thể ta, cuối cùng chỉ còn lại một bộ xương bê bết máu.

Toàn thân ta co giật vì đau đớn, thậm chí không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.

“Đau không hả? Ngươi có biết lúc Đường Đường bị ngươi vu cáo hãm hại, chết dưới đao của ca ca ngươi, nàng cũng đau lắm không!”

Giọng hắn rét lạnh, rút kiếm ra: “Thẩm Quy Âm, ta muốn moi tim của ngươi ra xem thử, trái tim của hạng phụ nữ độc ác như ngươi rốt cuộc có màu đen hay gì?”

Khi mũi kiếm sắp moi lấy tim ta thì đột nhiên có người từ xa cưỡi ngựa xuyên qua gió tuyết lao tới.

Giây tiếp theo, một mũi tên lông vũ thẳng tắp xuyên qua tim của Tạ Phi Mặc.

Máu nóng bắn tung toé khắp mặt ta.

Tầm nhìn trở nên mơ hồ, ta chỉ có thể nghe thấy một giọng nói vừa lạ cũng lại vừa quen mang theo lửa giận tột độ: “Ngươi giết nàng rồi, còn dám mơ một bước lên mây, quyền khuynh một cõi sao!”

Người đến là thứ đệ của Tạ Phi Mặc – vị tướng quân thiếu niên đã lập chiến công hiển hách ở tuổi mười lăm.

……

Mở mắt ra lần nữa, cơn đau dữ dội vì bị lăng trì vẫn còn lưu lại trên cơ thể ta.

Khung cảnh trước mắt từ tối đen chuyển sang sáng rõ.

Giây tiếp theo, một giọng nam quen thuộc có vẻ không hài lòng vang lên: “A Âm, ta đã nói với nàng bao nhiêu lần rồi, ta chỉ thưởng thức tài học của nàng ấy, sao nàng lại cố tình gây sự vậy chứ?”

Ta chớp mắt, nhướn mày, trước mặt là bàn gỗ đàn hương và chén sứ men xanh. Cách đó không xa là khuôn mặt lạnh nhạt của Tạ Phi Mặc, còn có Bạch Đường được hắn gắt gao che chở sau lưng muốn nói gì đó lại thôi.

Ký ức ùa về như nước lũ, ta lập tức nhớ ra.

Hóa ra là ngày này.

2.

Kiếp trước, cũng vào ngày này, ta tình cờ phát hiện sự thật Bạch Đường là nữ cải trang thành nam.

Nghĩ đến chuyện nàng ta và Tạ Phi Mặc ở bên nhau không rời suốt nửa năm, ta tranh cãi ầm ĩ với hắn một trận, còn đề nghị hủy bỏ hôn ước.

Vậy mà ngược lại bị Bạch Đường móc mỉa: “Thẩm tiểu thư, cô ngày ngày ở trong khuê phòng, không đọc Tứ Thư Ngũ Kinh, không thấy trời cao biển rộng, tự nhiên cũng không biết tình cảm trên thế giới này ngoại trừ tư tình nam nữ còn có nhiều loại khác nữa.”

“Ta và Tạ huynh là tình bạn giữa quân tử, luôn trong sáng vô tư.”

Ta còn chưa lên tiếng, Tạ Phi Mặc đã cau mày nói: “Nàng biết rõ từ trước đến nay ta luôn mến mộ người tài kia mà. Nàng hiểu lầm như vậy thật sự khiến ta chạnh lòng.”

Bọn họ kẻ xướng người họa, ta ngược lại bị tẩy não, thật sự cảm thấy bản thân mình quá nhỏ mọn, còn xin lỗi bọn họ.

Ta vừa nghĩ đến đây đã nghe Tạ Phi Mặc nói tiếp: “Sao có thể xem hôn nhân đại sự như trò đùa được chứ? Thôi quên đi, ta và Bạch huynh tôn sùng phong thái của quân tử, luôn khoan hồng rộng lượng, sẽ không tranh luận với nàng về những gì đã nói hôm nay.”

Ta nhìn dáng vẻ cây ngay không sợ chết đứng của hắn, đột nhiên bật cười: “Bạch huynh?”

“Bây giờ gọi xa cách như vậy, không biết trước đó ngươi đã gọi Đường Đường bao nhiêu lần mới dỗ được nàng ta đến đây?”

3.

Ta dứt lời, sắc mặt của hai người trước mắt đột nhiên thay đổi.

Ta vờ như không nhìn thấy vẻ mặt khó lường của Tạ Phi Mặc, nhã nhặn hỏi: “Phải rồi, hôm nay đệ đệ của ngươi chắc hẳn cũng đi theo đến hội thơ của vương phi Bình Nam đúng không?”

Hắn giật mình, sau đó trưng ra bộ mặt khinh thường và chán ghét: “Nó là con của tiện thiếp, làm sao xứng đi cùng với ta?”

Tạ Phi Mặc là con trai duy nhất của vương phi, còn Tạ Cảnh Trạm là do thông phòng* sinh ra.

(*thông phòng: hay gọi là nha hoàn thông phòng, của hồi môn của nữ chủ nhân khi lấy chồng, thân phận thấp kém, phục vụ cả hai vợ chồng chủ nhân nên phòng ở sẽ thông với phòng của chủ nhân để có thể xuất hiện ngay khi được gọi, nếu được nam chủ nhân sủng ái thì có thể lên làm thiếp)

Hắn luôn coi thường Tạ Cảnh Trạm. Nhưng vì Tạ Cảnh Trạm còn nhỏ tuổi đã lập được chiến công hiển hách nên hắn không thể không kiêng dè.

Kiếp trước, hắn muốn mượn thế lực của nhà họ Thẩm ta để tranh đoạt ngôi vị thế tử với Tạ Cảnh Trạm.

Mặc dù Tạ Phi Mặc và Bạch Đường tình đầu ý hợp nhưng hắn vẫn cưới ta.

Sau khi thành thân, hắn thường cả đêm không về, mỗi ngày đều lui tới ngoại ô kinh thành.

Sau một lần lén lút đi theo hắn, ta mới biết hắn giấu Bạch Đường trong kim ốc tàng kiều* ở ngoại thành.

(*kim ốc tàng kiều: lầu vàng giấu người đẹp)

Đêm đó, Tạ Phi Mặc trở về phủ, trên người lưu đầy hương thơm thuộc về Bạch Đường. Ta cãi nhau ầm ĩ với hắn.

Hắn tức giận đẩy ngã ta, hại ta bị sẩy thai.

Ngày thứ hai nằm trên giường bệnh, ta nghe a hoàn theo hầu nói Tạ Phi Mặc xảy ra xô xát với Tạ Cảnh Trạm ở ngoài sân

Trong lúc hai người đọ sức, Tạ Cảnh Trạm lỡ tay đâm kiếm trúng người Tạ Phi Mặc.

……

Ta lấy lại tinh thần, hỏi: “Tại sao hắn không xứng?”

Thấy sắc mặt của Tạ Phi Mặc vô cùng khó coi, ta cười nhẹ một tiếng: “Tạ Phi Mặc, ta muốn hủy bỏ hôn ước với ngươi không phải vì ghen tuông, cũng không phải vì giận dỗi trẻ con, mà vì ta thay đổi tình cảm rồi.”

“Làm phiền ngươi nhường chỗ một chút, ta muốn ước định hôn sự với đệ đệ của ngươi.”

4.

Nói xong, ta quay người bỏ đi.

Tạ Phi Mặc vừa kinh sợ vừa tức giận, tỏ vẻ không thể tin được: “Thẩm Quy Âm! Nàng điên rồi! Nàng biết mình đang nói cái gì không —” 

Hắn sắp sửa đuổi kịp ta thì một thái giám đột nhiên xuất hiện ngăn hắn lại: “Tạ công tử, Bạch công tử, Trưởng công chúa có lời mời.”

Ta biết rõ Tạ Phi Mặc đặc biệt dẫn theo Bạch Đường đến hội thơ hôm nay là để giới thiệu với Trưởng công chúa.

Hắn do dự một lúc, cuối cùng vẫn dẫn theo nàng ta rời đi.

Nhưng trước khi đi, hắn quay đầu nhìn ta, lạnh lùng nói: “Thẩm Quy Âm, hôn sự của hai ta là do Trưởng công chúa cầu xin thánh thượng đích thân hạ chỉ, không phải là chuyện nàng không thích là có thể tùy tiện hủy bỏ.”

“Ta khuyên nàng nên sớm từ bỏ ý định này, đừng nghĩ đến việc chọc tức ta bằng thứ thấp hèn ti tiện đó.”

Nếu không có ký ức của kiếp trước, ta thật sự rất thích hắn. Đến lúc này, hắn vẫn cho là như vậy.

Ta cố ý làm ra vẻ tức giận vì chuyện giữa hắn và Bạch Đường.

Ta tìm thấy Tạ Cảnh Trạm ở chỗ vườn hoa hải đường tại sân sau.

Hắn buộc tóc cao, mặc trang phục đỏ như lửa, đang luyện kiếm dưới gốc cây.

Ánh kiếm lẫm liệt tung hoành ngang dọc, nhấc mấy đóa hoa hải đường rơi trên đất vờn giữa không trung.

Năm nay hắn mười lăm tuổi, vẫn còn là thiếu niên, nhưng đã trổ mã vô cùng cao lớn.

Thân ảnh đan xen vào nhau, cánh hoa rơi lả tả lướt qua đuôi mày khóe mắt, tô điểm nhiều màu sắc cho khuôn mặt thêm phần mỹ lệ tột cùng.

Ta dừng lại, gọi hắn: “Tạ Cảnh Trạm.”

Ánh kiếm không ngừng, một cơn mưa hoa nữa nở rộ, dừng lại cách chóp mũi ta chỉ một bước chân.

Ánh mắt sắc bén của hắn lướt qua mặt ta, môi nhếch lên, vẻ mặt có phần kiêu ngạo và cố chấp: “Thẩm tiểu thư đi tìm ca ca của ta bị lạc đường hả, sao tự dưng lại đến chỗ của ta?”

Dừng một chút, không chờ ta trả lời, hắn nói tiếp: “Ta không rãnh đưa cô đi gặp hắn đâu.”

Ta nhớ ra rồi.

Kiếp trước, vì Tạ Phi Mặc nên quan hệ giữa ta và Tạ Cảnh Trạm thật sự không tốt cho lắm.

Hồi còn nhỏ, mỗi lần gặp mặt, hắn đều gọi ta là tỷ tỷ, chạy quanh người ta, còn chuẩn bị quà sinh nhật cho ta nữa.

Sau này thấy thái độ của ta hết sức lạnh nhạt, thậm chí ta còn giúp Tạ Phi Mặc gây khó dễ cho hắn nhiều lần. Dần dần hắn bày ra dáng vẻ khiêu khích như hiện tại.

Kiếp trước, từ khi ta thành thân đến lúc chết đi, bọn ta chưa từng ngồi xuống nói được một câu tử tế với nhau lần nào.

“Thẩm Quy Âm, sao cô không nói gì hết vậy, mới nói cô hai câu mà đã muốn khóc rồi hả?”

Ta lấy lại tinh thần, hít một hơi thật sâu, giơ tay gạt đi mấy cánh hoa hải đường dính trên má hắn: “Cậu có thể đi với với ta đến sảnh trước tìm Tạ Phi Mặc hay không?”

Đầu ngón tay hắn chạm vào gò má, vành tai ửng đỏ, nhưng nghe ta nói xong, vẻ mặt lập tức trở lại lạnh lùng: “Tại sao ta phải đi với cô —”

“Hôm nay trước mặt toàn thể con cháu danh gia vọng tộc, ta muốn hủy bỏ hôn ước với hắn, cắt đứt quan hệ từ đây.”

Ta ngắt lời hắn, nhìn đôi mắt cún con của hắn đột nhiên bừng sáng trở lại, ta cười nói: “Tạ Cảnh Trạm, đi với ta.”

5.

“Tại sao ta phải đi với cô?” Hắn cười khẩy, nhìn đi chỗ khác.

Chẳng mấy chốc hắn lại nhìn qua, thấy ta còn đang chăm chú nhìn mình, vành tai hắn lại ửng đỏ.

“Ài, phiền phức quá.” Hắn nhướng mày như thể mất kiên nhẫn, “Thôi bỏ đi, xem Tạ Phi Mặc trở thành trò cười, ta vui mừng còn không kịp nữa kìa, ta đi với cô.”

Hắn hết sức tự nhiên bước đi bên cạnh ta. Ta vừa phát hiện thiếu niên mười lăm tuổi này đã cao hơn mình nửa cái đầu.

Bọn ta sánh bước đi dọc theo hành lang dài. Tiếng người cười nói ở sảnh trước từ xa truyền vào tai.

Tạ Cảnh Trạm đột nhiên nắm lấy cổ tay ta, trong giọng nói có chút cảm xúc khó giải thích được: “Thẩm Quy Âm, nói trước cho rõ — Cô có thể dùng ta để kích thích Tạ Phi Mặc nếu muốn, nhưng ta không phải là người dễ phủi bỏ đâu nha.”

Ta giật mình, chưa kịp nói gì thì thái giám mặt trắng bên cạnh Trưởng công chúa lại xuất hiện.

Hắn ta rũ mắt xuống, nhìn quét qua hai tay đan vào nhau của ta và Tạ  Cảnh Trạm.

Sau đó bọn ta được mời vào phòng trong.

Rèm châu được vén lên, Trưởng công chúa uy nghiêm ngồi ở trên cao, lạnh lùng nhìn ta: “Thẩm Quy Âm, ngươi biết tội của mình chưa?”

Ta mím môi, nhìn Bạch Đường thân mật đứng bên cạnh Trưởng công chúa, cười nửa miệng với ta, còn ánh mắt của Tạ Phi Mặc thì ung dung và tràn đầy tự tin.

Đột nhiên ta nhớ lại kiếp trước.

Bởi vì ta đề nghị hủy bỏ hôn ước với Tạ Phi Mặc mà Trưởng công chúa nổi trận lôi đình, còn dùng tách trà ném ta bị thương.

Ta lập tức quỳ xuống: “Xin điện hạ chỉ bảo, ta không biết mình đã phạm tội gì.”

“Hôn sự giữa ngươi và con trai lớn nhà họ Tạ là do bản cung đích thân xin chỉ hôn, ngươi vô duyên vô cớ đột nhiên hủy bỏ hôn ước là do bất mãn với bản cung hay sao?”

“Ngươi đừng nghĩ đến chuyện hủy bỏ hôn ước nữa.”

“Ngươi là cô nương chốn khuê phòng, thế nhưng qua lại mập mờ với thứ đệ của vị hôn phu, ngươi có biết hai chữ liêm sỉ viết thế nào không hả?!”

Trưởng công chúa nói dứt lời, quả nhiên cầm lấy tách trà ném lên người ta.

Thế nhưng tách trà không đập vào trán ta như kiếp trước. Ta nhớ lần đó đã để lại sẹo, hại ta bị hủy dung mạo.

Lần này, một thanh kiếm dài đã chém vỡ nó giữa không trung.

Mũi kiếm nhấc tách trà sứ men xanh lên xoay hai vòng, sau đó ném xuống, vỡ tan tành.

Tạ Cảnh Trạm hừ lạnh một tiếng, lưu loát tra kiếm vào vỏ.

“Tạ Cảnh Trạm.” Giọng nói cực kỳ lạnh lùng của Trưởng công chúa vang lên, “Dám rút kiếm trước mặt bản cung, ngươi muốn tạo phản hả?”

6.

“Trưởng công chúa nặng lời rồi, nhà họ Thẩm đời đời trung lương, tháng trước Thẩm thống lĩnh còn được thánh thượng khen ngợi là thiếu niên anh dũng. Chẳng qua vi thần sợ người lỡ tay, nếu tách trà đó làm hỏng khuôn mặt của cô nương nhà họ Thẩm thì người định giải thích với thánh thượng thế nào?”

Trong mắt của Tạ Cảnh Trạm không có vẻ gì là sợ hãi. Hắn cầm kiếm, vô tư quỳ xuống hành lễ.

Thân hình hắn cao lớn, quỳ xuống nhưng lưng vẫn thẳng tắp, giống như một cái cây bạch dương vậy.

Trưởng công chúa nắm chặt tay vịn, tức giận cười lớn: “Ngươi là đang uy hiếp bản cung?”

Trong kinh thành không ai không biết, tháng trước, Trưởng công chúa bị thánh thượng khiển trách vì hành vi và lời nói hàm hồ, phải ở yên trong phủ công chúa suốt nửa tháng.

Tính khí của nàng ta nổi tiếng là buồn vui thất thường, vô cùng tồi tệ.

Cuối cùng ta cũng lấy lại tinh thần, quỳ xuống, vừa định mở miệng thì đột nhiên mu bàn tay bị chuôi kiếm lạnh lẽo ngăn lại.

Giây tiếp theo, Tạ Cảnh Trạm tranh nói trước: “Vi thần tuyệt đối không có ý như vậy. Vi thần một lòng tận tụy, tất cả đều là nghĩ cho điện hạ.”

Hắn nói xong, Tạ Phi Mặc lạnh lùng quở mắng hắn: “Tạ Cảnh Trạm, lá gan của ngươi cũng lớn lắm! Chẳng lẽ ngươi xem vi huynh và công chúa điện hạ đều là kẻ ngốc để lừa gạt hay sao?”

“Nếu không phải do ngươi và Thẩm Quy Âm có tư tình mờ ám thì tại sao đang êm đang đẹp, nàng lại đòi hủy bỏ hôn ước với ta?”

“Hủy bỏ hôn ước?” Tạ Cảnh Trạm khẽ nhướn mày, “Nói tới vậy rồi, huynh trưởng không nên tự kiểm điểm lại mình sao?”

Tạ Phi Mặc tức giận đến mức môi trắng bệch: “Ngươi! ——”

“Được rồi, ta mới vắng mặt một lúc mà sao chỗ này lại ầm ĩ như vậy?”

Một giọng nữ bình thản vang lên ở ngoài cửa.

Ta quay đầu, vô thức nhìn về phía giọng nói phát ra, vương phi Bình Nam đang đứng ở đó.

Ánh mắt nàng nhìn quanh căn phòng một vòng, cuối cùng dừng lại trên người Trưởng công chúa.

“Kiến Ninh! Chẳng phải muội hỏi mượn chỗ của ta để tiếp đãi nghĩa muội của mình hay sao? Hà cớ gì mới đó đã thấy muội phạt người khác quỳ rồi?”

Rõ ràng là vương phi muốn đẩy trách nhiệm cho trò cười này lên người Trưởng công chúa.

Bình Nam Vương lúc còn sống đã lập chiến công hiển hách, dù ở trước mặt thánh thượng, lời nói của vương phi cũng có sức nặng.

Trưởng công chúa khẽ đổi sắc mặt: “Còn không phải do con gái nhà họ Thẩm và con trai thứ nhà họ Tạ làm ra chuyện trái đạo đức hay sao, ta chỉ dạy dỗ vài câu mà thôi.”

“Muội không còn nhỏ nữa, sao phải bận tâm đến chuyện của người trẻ làm gì? Hiếm có dịp như hôm nay, để bọn họ chơi đi.”

Vương phi nói dăm ba câu đã hóa giải được tình cảnh vừa rồi.

Ta hành lễ cảm ơn vương phi rồi quay người lui ra ngoài.

Mỗi bước chân ta đều cảm nhận được có một ánh mắt lạnh lùng sắc bén dán chặt vào lưng mình, như muốn xuyên qua toàn bộ cơ thể ta.

Đó là ánh mắt của Trưởng công chúa Kiến Ninh.

Ta đột nhiên nhận thấy có gì đó không đúng.

Theo trí nhớ kiếp trước của ta, hôm nay hẳn là lần đầu tiên Tạ Phi Mặc giới thiệu Bạch Đường với Trưởng công chúa.

Nhưng vương phi Bình Nam lại nói, ban đầu là Trưởng công chúa hỏi mượn chỗ, nói mình muốn nhận một nghĩa muội.

Chẳng phải hôm nay hai người họ mới gặp nhau sao?


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!