Đường Tam trùng sinh – C.45

Chương 45: Thời gian không đợi ta

Dưới trạng thái Phong Lang biến, tố chất thân thể của Vương Tiểu Lỗi vẫn khá tốt. Trong nháy mắt, phần lưng chạm đất nhanh chóng nảy lên. Hắn cả giận nói :

“Ngươi vô lại. Ngươi đánh lén.”

Đường Tam thản nhiên : “Nếu vừa rồi là trên chiến trường, cổ họng của ngươi đã bị ta cắt rồi.”

Vương Siêu cùng Vương Chung nhìn nhau. Vương Siêu nhịn không được, nói : “Đường Tam, ngươi hôm nay sao vậy?”

Đường Tam nhìn về phía bọn hắn : “Không có gì, chỉ là ta cảm thấy, tốc độ phát triển của các ngươi cần phải nhanh hơn một chút. Ba người các ngươi cùng lên đi, ta luyện tập cùng các ngươi.”

Vương Siêu giật mình : “Ngươi điên rồi sao? ……”

Lời còn chưa thốt lên, đã thấy trong tay Đường Tam thanh quang lượn lờ. Ngay lập tức, hai đạo Phong Nhận bay vụt tới phía hắn cùng Vương Chung.

Vương Chung một mực không lên tiếng, từ đầu đến cuối đều rất tập trung. Nhìn thấy Phong Nhận, hắn lập tức chuyển động, thân hình chợt nảy lên, lách người tránh khỏi Phong Nhận, lao thẳng tới Đường Tam.

Ầm!

Đạo Phong Nhận mà Vương Chung vừa tránh khỏi đột nhiên nổ tung. Một cỗ khí lưu đánh tới, khiến thân thể đang lao ra của Vương Chung nhất thời nghiêng ngả.

Một đạo Phong Nhận khác cũng nổ tung.

Vương Siêu vốn định dùng Phong Nhận đối phó Phong Nhận, hóa giải công kích của Đường Tam. Thế nhưng khi đạo Phong Nhận của hắn rơi vào không trung, hắn cũng bị đạo Phong Nhận nổ tung kia đánh lui lại phía sau một bước.

“Đánh hắn!” Vương Tiểu Lỗi kêu lên kì quái, lại một lần nữa phóng tới phía Đường Tam.

Đường Tam quay đầu, bước chân khẽ động, nghênh đón Vương Tiểu Lỗi….

Vương Diên Phong bàn giao xong nhiệm vụ một cách suôn sẻ. Trở lại nơi ở, vừa bước chân vào cửa liền thấy, trên mặt đất, ba huynh đệ họ Vương đang há miệng thở từng ngụm. Hai mắt Vương Tiểu Lỗi thậm chí đã có chút trợn trắng.

Đường Tam đang cùng Lăng Mộc Tuyết nói chuyện. Bộ dạng của Lăng Mộc Tuyết trông có vẻ như có điều cần suy nghĩ.

“Chuyện này là thế nào? Tất cả đứng lên.” Vương Diên Phong nhíu mày quát lớn.

“Lão sư, ngài đã trở về rồi.”

Vương Tiểu Lỗi bỗng xoay người ngồi dậy, trong giọng nói mang theo tiếng khóc :

“Đường Tam, Đường Tam hắn đánh chúng ta! Lão sư, có phải là ngài thiên vị hay không? Vì sao hắn lợi hại như vậy, đánh chúng ta đau quá đi!”

Vương Diên Phong sững sờ, quay đầu nhìn về phía Đường Tam.

Đường Tam vẻ mặt bình tĩnh nói : “Chỉ là ta cảm thấy, bọn hắn nên tăng tốc độ phát triển. Nếu không, ta lo rằng bọn hắn sẽ không thể trở thành chư hầu.”

Vương Diên Phong nhất thời không nói nên lời.

Trên đường trở về, hắn mới dặn Đường Tam phải biết khiêm tốn.

Đường Tam tự nhiên có tính toán của hắn. Nếu không gặp phải Mỹ công tử, hắn đương nhiên sẽ khiêm tốn để dần dần từng bước hoàn thiện bản thân. Che giấu bản thân hết mức có thể mới là cách làm tốt nhất.

Nhưng đối với hắn bây giờ, không có gì quan trọng hơn việc mau chóng được ở bên Mỹ công tử.

Hơn nữa, điều hắn cũng phải cân nhắc chính là, làm sao để tới Gia Lý thành, làm sao để rời khỏi nơi này. Không phải một mình hắn rời đi, mà là tất cả chư hầu tại nơi này cùng rời đi.

Không còn nghi ngờ gì nữa, so với bên ngoài, Gia Lý thành an toàn hơn nhiều.

Những thứ Vương Diên Phong mang lại cho hắn, không chỉ là kiến thức.

Muốn tất cả mọi người chuyển đến Gia Lý thành, cần làm rất nhiều chuyện. Sức mạnh là nền tảng, ngoài ra còn cần thời cơ phù hợp và lý do hợp lý.

Hiện tại trong lòng hắn tràn đầy ý chí chiến đấu. Phải chuẩn bị giai đoạn đầu tiên, bắt đầu từ việc để ba huynh đệ họ Vương cùng Lăng Mộc Tuyết nhanh chóng trưởng thành.

Ánh mắt nhìn Đường Tam của ba huynh đệ họ Vương tựa như nhìn quái vật. Bọn hắn nghĩ mãi cũng không ra, sức chiến đấu của đệ đệ nhỏ tuổi nhất này vậy mà lại cường hãn đến như thế.

Vương Diên Phong nhìn Đường Tam, lại nhìn ba huynh đệ họ Vương, nghĩ nghĩ rồi nói : “Nếu đã như vậy, bắt đầu từ ngày mai, Đường Tam cũng sẽ tham gia lớp thực chiến.”

“Hả?” Ba huynh đệ họ Vương đồng loạt kinh hô.

“Đường Tam ngươi đi theo ta.” Vương Diên Phong gọi Đường Tam đi lên lầu hai.

“Có chuyện gì vậy?” Vương Diên Phong nhìn về phía Đường Tam.

Chuyến đi đến Gia Lý thành lần này đã khiến hắn nhìn Đường Tam bằng con mắt khác. Không chỉ bởi sức chiến đấu của Đường Tam, mà quan trọng hơn chính là tâm tư kín đáo kia.

Ngày đó tham gia Bính Chàng đại tái, từ lúc tham gia cho đến khi rời khỏi, hắn không để lại bất kì sơ hở nào trong toàn bộ quá trình. Tưởng chừng như nguy hiểm, giờ phút này nghĩ lại, bắt đầu từ khi hắn che mặt cho đến thời điểm bất ngờ thất bại, không hề cho Thiểm Báo tộc bất kì cơ hội truy sát nào.

Những điều này không giống như việc một đứa trẻ có thể nghĩ đến. Thiếu niên lão luyện, chính là như vậy.

“Ta muốn giúp bọn hắn mau chóng tiến bộ.” Đường Tam thản nhiên nói.

Vương Diên Phong hơi nhíu mày, hỏi : “Ngươi muốn làm cái gì?”

Đường Tam nói : “Đương nhiên là giúp bọn hắn đoạt lấy thân phận chư hầu một cách thuận lợi. Lão sư, ngài có thể giúp ta tìm một vài tư liệu về Phong Lang trấn được không? Bao gồm nhân số, tuổi tác bao nhiêu, thực lực thế nào, vân vân.. Tư liệu càng tỉ mỉ càng tốt. Ta muốn giúp mọi người phân tích đối thủ một chút.”

Vương Diên Phong kinh ngạc: “Phân tích đối thủ?”

“Phải.” Đường Tam nghiêm túc gật đầu.

Thật sự chỉ là phân tích đối thủ? Vương Diên Phong nghĩ thế nào cũng cảm thấy không hề đơn giản như vậy.

Đường Tam nói : “Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Khảo hạch tư cách chư hầu hai năm sau là chuyện liên quan đến sinh tử, việc chuẩn bị thêm là vô cùng quan trọng.”

“Được rồi, ta giúp ngươi tìm xem. Ngươi phải chú ý giữ kín thực lực bản thân, ra ngoài càng ít càng tốt, biết chưa?” Vương Diên Phong nhắc nhở.

“Vâng, ngài yên tâm.”

Đường Tam trở về phòng nghỉ ngơi. Vương Diên Phong ngồi trong phòng vùi mình vào suy nghĩ. Sau một lát, hắn đứng dậy ra ngoài.

Công việc chủ yếu của Vương Diên Phong tại Phong Lang trấn chính là quản lý chư hầu nhân loại. Chủ yếu là Phong Lang trấn lãnh chúa làm việc, cho nên bình thường hắn cơ bản không có việc gì phải làm, nhưng hắn lại có thể trực tiếp liên hệ với Phong Lang trấn lãnh chúa.

Ở Phong Lang trấn, địa vị của hắn có chút khó xử. Bởi vì hắn là thủ lĩnh của chư hầu, bản thân lại đạt đến tứ giai.

So với đại đa số Lang yêu, hắn đều mạnh hơn. Nhưng vì địa vị thấp kém, vậy nên Lang yêu bình thường trông thấy hắn cũng vênh mặt hất hàm mà sai khiến.

Đường Tam trở lại gian phòng của mình, nhìn thấy Vương Chung đang nằm ở trên giường.

“Ngươi vì sao lại mạnh như vậy?” Nhìn thấy Đường Tam trở về, Vương Chung lập tức từ trên giường nhảy xuống, ánh mắt sáng rực nhìn hắn.

Đường Tam nói : “Thiên phú cộng thêm cố gắng, mới có thể trở nên cường đại.”

Vương Chung vừa định quay lại, liền nghe thấy Đường Tam nói : “Có muốn học bộ pháp hôm nay ta sử dụng để chiến đấu cùng các ngươi không?”

Vương Chung sửng sốt, trong đầu lập tức nhớ lại thân ảnh tựa như quỷ mị kia của Đường Tam. Dù có cố gắng thế nào, ba người bọn họ đều không thể đuổi kịp hắn, chỉ có thể thụ động chịu đòn.

“Muốn!” Vương Chung nói không chút do dự.

“Ta dạy cho ngươi.”

Bắt đầu từ hôm nay, Đường Tam tham gia lớp thực chiến. Nhưng sau khi Đường Tam gia nhập, Vương Diên Phong ngược lại không hề tham dự.

Đường Tam đối với ba huynh đệ họ Vương cùng Lăng Mộc Tuyết mỗi người một cách chỉ dạy.

Vương Chung thân hình nhỏ gầy, tính cách bền bỉ, Đường Tam dạy hắn Quỷ Ảnh Mê Tung bộ.

Vương Siêu cường tráng nhất, Đường Tam dạy hắn Khống Hạc Cầm Long.

Mà Vương Tiểu Lỗi thì học Huyền Ngọc Thủ.

Ba người, học ba loại tuyệt học khác nhau.

Nếu là tu luyện bình thường, ba loại tuyệt học này đều cần Huyền Thiên Công hỗ trợ. Nhưng ở đây, Đường Tam không có cách nào để bọn hắn tu luyện Huyền Thiên Công. Bởi vì hắn đã từng âm thầm dẫn dắt Lăng Mộc Tuyết thử nghiệm tu luyện Huyền Thiên Công.

Kết quả, nàng lập tức bị ảnh hưởng bởi Phong Lang huyết mạch chi lực tự thân. Căn bản là không có cách nào tiến hành tu luyện, thiếu chút nữa còn khiến huyết mạch hỗn loạn.

Điều này có khả năng liên quan đến đặc tính của Huyền Thiên Công. Mặc dù không biết những người không thể thức tỉnh Phong Lang huyết mạch có thể tu luyện hay không, nhưng hiện tại hắn không có cách nào để thử nghiệm.

Vậy nên, hắn chỉ có thể dựa vào đặc tính của Phong Lang huyết mạch, thông qua lực lượng Phong Lang biến, dùng phương thức tương đối đơn giản để dạy cho bọn hắn ba loại tuyệt học này.

Thứ Lăng Mộc Tuyết học cũng là Quỷ Ảnh Mê Tung.

Trong bốn người, thiên phú của Lăng Mộc Tuyết là tốt nhất, cũng tiến bộ nhanh nhất. Cường độ thân thể của nàng lại không bằng ba huynh đệ họ Vương.

Song, Phong Lang huyết mạch chi lực của bọn hắn đều có hạn. Dù sao, thực lực của Lang yêu truyền thừa huyết mạch cho bọn hắn cũng không phải cường đại, huyết mạch truyền thừa xuống đương nhiên sẽ yếu ớt.

Mặc dù vậy, nhờ Đường Tam chỉ điểm, thực lực của bốn người vẫn tăng lên rất nhanh.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!