Đường Tam trùng sinh – C.14

Chương 14: Tế phẩm

Người thanh niên trong lúc thức tỉnh, cơ thể sinh ra biến hoá, được gọi là Đại Cường.

Hài tử cùng phòng với Đường Tam thì gọi Tiểu Mộc Đầu. Còn hài tử ở chung với Đại Cường, gọi là Mao Đầu.

Vương Diên Phong đặt cho bọn hắn những cái tên đơn giản, giống như tên của Đường Tam, phân biệt gọi là Vương Đại, Vương Nhị, Vương Tam. Vương Diên Phong nói, chờ sau này bọn hắn thực sự trở thành chư hầu, mới có thể đổi lại tên họ. Đến khi được ghi tên lên bảng tên chư hầu, sẽ không còn bị coi là thứ nô lệ có thể giết hại tùy ý nữa.

Ăn cơm tối xong, Vương Diên Phong bảo bọn hắn trở về phòng nghỉ ngơi. Ngày mai bắt đầu dạy học.

Trở về phòng mình, ban ngày trải qua kinh hãi, nhưng đến nơi đây lại ấm áp vô cùng, biến hóa trước sau khiến Vương Nhị nhanh chóng ngủ thiếp đi.

Thấy hắn ngủ say, Đường Tam mới lặng lẽ xuống giường. Lúc này trời bên ngoài đã tối. Hắn rón rén bước qua đại sảnh, đi tới một cửa phòng khác bên kia lầu một, tại trên cửa phòng nhẹ nhàng nhấc tay che. Lăng Mộc Tuyết ở trong phòng này, cách gian phòng của nam hài tử bằng đại sảnh.

Cánh cửa mở ra, để lộ khuôn mặt của Lăng Mộc Tuyết.

Nhìn thấy đó là Đường Tam, hai con mắt sưng đỏ của Lăng Mộc Tuyết lại trở nên ướt át.

Đường Tam lách mình vào, khép cửa phòng lại.

“Ngươi sao vậy?” Đường Tam thấp giọng hỏi.

Đối với nữ hài nhi đã mang lại cho hắn cảm giác ấm áp đầu tiên tại thế giới này, hắn vẫn rất quan tâm. Tại nơi Địa Ngục của nhân loại, điều này thật sự hiếm có.

Nghe hắn hỏi, Lăng Mộc Tuyết trong nháy mắt liền khóc lên :

“Mẫu thân, mẫu thân”

Đường Tam sững sờ, đỡ lấy thân thể của nàng.

Hắn đột nhiên có một dự cảm bất thường, dường như cổ họng nghẹn lại, thở không nên hơi.

“Mẫu thân ngươi thế nào?” Đường Tam có chút vội vàng hỏi.

Lăng Mộc Tuyết cũng đã khóc không thành tiếng, căn bản nói không nên lời.

Đường Tam nhíu chặt lông mày, đỡ nàng ngồi xuống bên giường, tay phải đặt lên lưng nàng, chậm rãi đem Huyền Thiên Công rót vào cơ thể giúp nàng ổn định lại cảm xúc.

Sau khi đem Huyền Thiên Công rót vào người Lăng Mộc Tuyết, hắn lập tức phát hiện trong cơ thể nàng có một cỗ năng lượng màu xanh nhàn nhạt. Năng lượng thanh sắc kia tựa hồ có ý muốn nương lấy Huyền Thiên Công năng lượng.

Đường Tam vội vàng thu hồi công lực. Hắn không muốn đem Phong Lang huyết mạch chi lực của Lăng Mộc Tuyết hút ra một chút nào. Nếu như không thể khôi phục lại thì phải làm sao? Điều đó thật sự sẽ hại nàng.

Nhưng khi được rót Huyền Thiên Công vào trong cơ thể, Lăng Mộc Tuyết cảm nhận được phần ấm áp, cảm xúc cũng theo đó mà ổn định lại.

Hai mắt đẫm lệ nhìn về phía Đường Tam.

“Mẫu thân. Ta đã nhìn thấy mẫu thân. Trên chiếc bàn đó..”

Vù vù.

Đường Tam chỉ cảm thấy đại não nhất thời trống rỗng.

“Tế đàn, mẫu thân….”

Mười nữ tử trên tế đàn kia, chỉ sợ, chỉ sợ chính là mẫu thân của mười người kế thừa Phong Lang huyết mạch bọn hắn!

Có mẫu thân của Lăng Mộc Tuyết, hiển nhiên cũng có nữ tử đã mang hắn đến với thế giới này..

Dù chỉ là một tháng ngắn ngủi, thậm chí trong đầu còn không có chút ký ức nào, thế nhưng dù sao nàng cũng là mẫu thân của hắn.

Bởi vì hắn giả mạo thức tỉnh Phong Lang huyết mạch, mới khiến nàng…

Nghĩ tới đây, thân thể Đường Tam không khỏi run rẩy.

Hắn tuyệt đối không nghĩ tới Lang yêu lại có thể tàn nhẫn đến như vậy. Ba người còn lại không hề hay biết, chắc cũng giống như hắn, từ nhỏ đã bị tách ra, căn bản là không nhận ra mẫu thân của mình. Chỉ có Lăng Mộc Tuyết là được lớn lên bên cạnh mẫu thân. Thời điểm đó nàng chắc hẳn đã sợ đến choáng váng, nhưng vẫn nhận ra mẫu thân của chính mình.

Nỗi sợ hãi dữ dội khiến nàng cứng họng, nhờ vậy lại bảo vệ cái mạng nhỏ của nàng. Nhưng tận mắt chứng kiến mẫu thân bị sát hại, sau này tinh thần khôi phục lại, thật sự không thể không chế được đau đớn.

Thế giới này chính là tàn nhẫn đến vậy.

Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên mở. Vương Diên Phong cùng Khâu Tĩnh từ bên ngoài đi vào.

Vành mắt Khâu Tĩnh cũng đỏ hoe.

Đường Tam đột ngột đứng lên. Lúc này huyết dịch trong cơ thể đã sôi trào, thực sự không khống chế nổi cảm xúc. Cho dù chỉ là phóng ra một chút thần thức, hắn cũng muốn đem nơi này hủy diệt toàn bộ.

Khâu Tĩnh bước nhanh tới trước mặt bọn hắn, ôm Lăng Mộc Tuyết vào lòng, nhẹ nhàng an ủi.

Vương Diên Phong đau lòng nhắm mắt lại.

“Chư hầu chúng ta ai cũng đều đã trải qua chuyện như vậy. Đây là luật lệ của Yêu quái tộc. Nữ nhân sinh ra hài tử mang huyết mạch, trong mắt yêu quái chính là khinh thường tổ tiên. Chỉ có thể trở thành tế phẩm hiến tế. Sọ người dưới tế đàn kia, tất cả bọn họ đều đã chết như vậy.

Thời điểm nhìn thấy hai người các ngươi, ta liền cảm thấy các ngươi rất khác biệt. Các ngươi đều có trí tuệ. Nhất là ngươi, tuy bề ngoài giống như bao người khác, nhưng từ lúc đến đây cho tới khi mấy hài tử kia bị sát hại, thân thể của ngươi trái lại căng tràn. Đó không phải sợ hãi, mà là một loại cảm giác vận sức chờ phát động. Ta ở bên cạnh ngươi nên có thể cảm nhận được. Nếu như ta đoán không lầm, ngươi sớm đã thức tỉnh Phong Lang biến.

Ta không biết ngươi được học tri thức, khai thông trí tuệ từ ai, nhưng ta phải nói cho ngươi hiểu, trên đời này, phải sống sót mới có cơ hội. Kích động chỉ mang lại cái chết, không chỉ riêng ngươi, ngay cả chúng ta cùng tất cả mọi thứ đều sẽ biến mất.

Theo luật lệ của Yêu quái tộc, nếu có chư hầu làm phản, sẽ giết sạch tất cả chư hầu trong trấn. Ngươi vẫn chỉ là mội đứa nhỏ. Cách an toàn nhất chính là ngay bây giờ ta bắt ngươi giao ra, để bọn chúng tra tấn giúp ngươi mở mang trí tuệ. Cả hai người các ngươi. Ngươi đã hiểu chưa?”

Phẫn nộ trong mắt Đường Tam dần hóa thành băng lãnh. Nhìn Vương Diên Phong, bình tĩnh trở lại.

“Vậy ngươi định giao chúng ta ra sao?”

Đột nhiên trong lòng Vương Diên Phong có cảm giác run lên. Bị Đường Tam nhìn chằm chằm, khiến hắn có chút khiếp sợ. Nhưng bất quá cũng chỉ là một đứa bé, ở trong mắt hắn vẫn là vật yếu ớt.

Hắn không khỏi cười khổ nói : “Nếu muốn giao các ngươi ra, lúc đó ta còn ngăn cản trước mặt ngươi sao? Hài tử, ngươi không cần làm gì cả. Cũng không còn cơ hội tìm lại thi thể mẫu thân ngươi nữa. Lang yêu đã xử lý xong rồi. Nếu ngươi thật sự có lòng, hãy cố gắng sống tốt, cố gắng mạnh lên.”

Trong mắt Đường Tam băng lãnh dần biến mất, nắm đấm cũng từ từ nới lỏng.

Nếu hắn phát động thần thức, chắc chắn 80% có thể phá hủy mọi thứ nơi đây. Nhưng nếu tương lai tại đây thành Thần, muốn áp chế thế giới này một lần nữa, khả năng sẽ trở nên cực thấp. Quy tắc áp chế của tinh cầu này quá mức cường đại.

Tại Yêu tinh đại lục, bi kịch của nhân loại chỉ xuất hiện ở Phong Lang trấn thôi sao? Không, là xuất hiện ở tất cả mọi nơi. Dù giết sạch toàn bộ yêu quái tại Phong Lang trấn cũng không giải quyết được vấn đề cơ bản của nhân loại.

Vương Diên Phong nói không sai. Chỉ có trở nên cường đại, mới có khả năng giải quyết tất cả mọi thứ.

Đúng lúc này, một bàn tay ấm áp nắm lấy tay Đường Tam.

Đường Tam quay đầu nhìn lại, thấy trong mắt Khâu Tĩnh rơm rớm nước mắt.

“Hài tử, chúng ta không thể làm gì được. Ngươi sống tốt chính là an ủi tốt nhất đối với mẫu thân ngươi… Ta cũng có một hài tử, khảo hạch thức tỉnh lúc đó, đã thất bại. Nếu hắn có thể thành công, dù phải chết, ta cũng nguyện ý.”

Nói xong Khâu Tĩnh kéo Đường Tam đến bên người, ôm hắn cùng Lăng Mộc Tuyết lệ rơi đầy mặt.

Vòng tay ấm áp của Khâu Tĩnh sưởi ấm trái tim đang mang đầy sát khí của Đường Tam.

Lăng Mộc Tuyết khóc. Dần dần thiếp đi trong lòng Khâu Tĩnh.

Vương Diên Phong đưa Đường Tam trở về phòng. Xoa đầu của hắn, nói :

“Ngủ ngoan.”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!