Sóng ngầm – C.6

Chương 6: Giả ý (thượng)

Tiểu Vũ vừa đến phòng bếp liền nhìn thấy Liễu Nhị Long đang bận rộn nấu ăn.

“Tỉnh rồi à! Mau đến, gọi thêm Tiểu Tam nữa. Ta vừa nghiên cứu vài món ăn mới.”

Liễu Nhị Long đổ thức ăn ra đĩa, nói chuyện vô cùng tự nhiên. Tiểu Vũ đỏ mặt tiến lại gần nàng ta. Có vẻ mẹ nuôi đều biết Đường Tam đang ở trong phòng cùng nàng. Kỳ thật từ lúc nàng hoá thành hình người sau khi phục dụng Thuỷ Tinh Huyết Long Tham thì bản thể lúc nào cũng ở bên cạnh Đường Tam, thậm chí là chung giường, mọi người đều xem đó là việc hết sức quen thuộc. Nhưng bây giờ đang ở nhà mẹ nuôi, nghĩ thế nào cũng thấy chuyện này không hợp lý. Dù sao thì hai người họ vẫn chưa chính thức kết hôn, tuy rằng thường ngày có vẻ ám muội nhưng quả thật bọn họ còn rất trong sáng nha… ừ thì thỉnh thoảng ôm chút, hôn chút… nhưng chưa bao giờ vượt quá giới hạn.

Tiểu Vũ nhích đến gần, nhìn thức ăn còn đang bốc khói trong dĩa, tuy không được đẹp mắt nhưng hương vị có vẻ không tệ.

“Từ nhỏ ta đã không thích nấu ăn. Nhưng vì chàng ấy thích nên ta mới học làm. Bây giờ tốt rồi, có thể tự nấu ăn cho mình, còn có thể nấu cho mấy đứa nữa. Xem ra ta đây không quá thất bại.”

Liễu Nhị Long vừa nói vừa nấu món ăn mới. Tiểu Vũ kinh ngạc nhìn mẹ nuôi, không hề có dáng vẻ đau buồn như trước đây.

“Đừng nhìn nữa. Nghĩ thông suốt rồi, cũng buông tay rồi. Cả người tự nhiên tràn đầy sức sống.”

Không chờ Tiểu Vũ hỏi, Liễu Nhị Long quay sang cười với nàng, hoàn toàn vui vẻ giải thích cho nàng nghe.

“Được rồi, mau gọi Tiểu Tam đi. Thanh niên bây giờ thể lực thật kém.”

“Không phải như người nghĩ đâu!” Tiểu Vũ đỏ bừng hai má, lí nhí giải thích. Rõ ràng là Liễu Nhị Long không mấy bận tâm lời phản bác của nàng, chỉ xua tay bảo nàng mau đi.

Tiểu Vũ lúc này mới nhớ người nào đó đang bị thương chờ nàng chăm sóc.

Đường Tam vẫn nằm trên giường, vừa nhìn thấy nàng lập tức mỉm cười đầy nhu tình. Tiểu Vũ bĩu môi, bưng chậu nước để trên cái bàn đầu giường.

“Cởi áo!” Nàng vắt khăn, ra lệnh cho hắn. Lời vừa dứt mới cảm thấy có chỗ không đúng, chỉ nghe tiếng cười khẽ của người nào đó. Tiểu Vũ thẹn quá đành lườm hắn.

“Được được, ta cởi. Cũng chỉ cởi vì nàng.” Đường Tam yêu thích không thôi dáng vẻ da mặt mỏng của nàng.

Không phải chưa từng thấy qua thân thể trần trụi của hắn nhưng Tiểu Vũ không thể không thừa nhận các khối cơ, đường cong của hắn càng ngày càng đẹp, càng nhìn càng thích mắt. Da Đường Tam tương đối trắng trẻo nhưng không phải kiểu mềm yếu mà là cảm giác thanh khiết rắn rỏi. Nhìn bề ngoài hắn không cường tráng như mấy nam nhân của Hạo Thiên Tông, nhưng cởi đồ ra mới thấy thân hình hắn cân đối cỡ nào. Ít nhất thì đây là tiêu chuẩn cái đẹp yêu thích của nàng. Chỉ là vết thương rỉ máu nơi ngực trái của hắn khiến nàng gai mắt.

Tiểu Vũ lau nhẹ vết máu cho hắn, đáy lòng là một mảnh lạnh lẽo, chính tay nàng đã cầm dao đâm hắn. Nếu có một ngày nàng không áp chế được tâm ma thì phải làm sao? Nàng không thể ép hắn giết người, nhưng sự tồn tại của một số người lại khiến nàng mất kiểm soát. Một số kẻ vốn không nên tồn tại!

Tim Tiểu Vũ đánh thót, lại nữa rồi! Nàng lại muốn giết người. Trong phút chốc, nàng cảm thấy hoang mang và vô cùng bất an.

“Tiểu Vũ, ta là trượng phu của nàng. Nếu nàng không thoải mái chỗ nào có thể nói với ta. Chúng ta cùng nhau giải quyết.” Đường Tam thu hết biểu cảm của nàng vào mắt, nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của người yêu, truyền hơi ấm của mình cho nàng.

Tiểu Vũ nhìn hắn một lúc rồi khẽ lắc đầu, bàn tay còn lại vuốt chiếc mũi cao đẹp đẽ của hắn: “Muội chỉ không thích huynh không biết tự bảo vệ mình. Ca, hứa với muội sau này không được như vậy nữa.”

Đường Tam kéo nàng dựa vào ngực mình, thủ thỉ: “Chỉ cần nàng ở bên cạnh ta, ta nhất định sẽ không để bản thân xảy ra chuyện.”

Tiểu Vũ nghẹn lời, chỉ biết vùi mặt vào ngực hắn mà thút thít. Tên hồ ly đáng ghét của nàng, muốn hắn hứa cũng phải kèm điều kiện. Nhưng quả thật nàng rất vui, rất rung động.

“Được, đời này sẽ không chia lìa.”

Tiểu Vũ đổ chậu nước ra sau nhà, ngay lập tức cả bầu không gian bừng bừng sức sống. Trong đêm tối, dưới ánh trăng sáng tỏ, Tiểu Vũ có thể thấy rõ cả vườn hồng héo úa trở nên tươi tắn khoe sắc đỏ, thậm chí nhiều nhánh bông đang đâm nụ nở hoa bằng tốc độ mắt thường không theo kịp. Xa xa, từng tán cây như cao lớn hơn, xào xạc như đang nhảy múa hân hoan cùng gió. Tiểu Vũ kinh ngạc, ngẩn người một lúc, nhìn lại cánh tay vốn dĩ bị thương của mình đã lành hẳn từ lúc nào, bây giờ mới chợt hiểu ra, huyết dịch của thần!

“Tiểu Tam, huynh…” Chữ “lừa muội” chưa kịp thốt ra đã bị đôi môi ai đó chặn lại. Rốt cuộc Tiểu Vũ chỉ có thể trầm luân vào nhu tình của hắn, muốn phát hỏa cũng không còn hơi sức.

“Khụ khụ… Tiểu Tam, Tiểu Vũ, cơm canh sắp nguội cả rồi.” Giọng Liễu Nhị Long từ phòng bếp vọng vào. Lúc này Đường Tam mới luyến tiếc rời khỏi đôi môi mật ngọt của nàng.

Tiểu Vũ đánh nhẹ vào bờ ngực tinh tráng của hắn, nơi nào còn vết thương.

“Đáng ghét!” Tiểu Vũ đẩy hắn rồi chạy ra khỏi phòng.

Bữa cơm trôi qua được một nửa thì Ngọc Tiểu Cương đến tìm. Liễu Nhị Long không tỏ vẻ gì, bình thản mời ông ta dùng cơm. Đại sư phức tạp nhìn nàng ta, môi mấp máy nhưng cuối cùng vẫn không nói nên lời. Ông ta quay sang nhìn Đường Tam và Tiểu Vũ đang ngồi cạnh nhau.

Tiểu Vũ cúi đầu chào như mọi khi, dù sao đây cũng là lão sư của nàng, là người mà Đường Tam xem chẳng khác nào cha ruột. Rõ ràng ông ta đến tìm Đường Tam.

“Tiểu Tam, ta có chuyện muốn nói với con.” Giọng nói có vẻ đang gấp.

Tiểu Vũ nhướng mày nhưng không lên tiếng. Đường Tam đưa mắt nhìn nàng, khó lắm mới dỗ được bảo bối nhà hắn, hắn đành nhìn đại sư vẻ áy náy.

“Có chuyện gì ăn cơm xong rồi tính.” Thông minh như hắn dĩ nhiên đoán được phần nào. Hắn dám chọc nóc nhà của mình không? Tất nhiên là không. Nhưng cũng không tiện từ chối lão sư. Không có lão sư sẽ không có hắn hôm nay. Phần ân tình này hắn cả đời cũng không quên.

Nửa bữa cơm còn lại trôi qua trong ngột ngạt. Đường Tam và Ngọc Tiểu Cương ra bên ngoài vườn hồng nói chuyện. Với thần lực của hắn, nàng đương nhiên không thể nghe được cuộc nói chuyện giữa hai người họ, nhưng có thể thấy vẻ mặt khó xử của Đường Tam.

Tiểu Vũ liếc nhìn một cái rồi quay người đi về phòng.

“Con đừng trách Tiểu Cương, thật ra vì chàng quá trọng tình trọng nghĩa…” Liễu Nhị Long thở dài, rốt cuộc không biết nên nói đỡ thế nào.

“Mẹ không để ý sao?” Tiểu Vũ vô thức hỏi.

“Ta nghĩ thông suốt rồi, có một số chuyện không thể cưỡng cầu.”

Dù lời nói vô cùng bình thản nhưng Tiểu Vũ thấy được trong mắt mẹ nuôi ẩn chứa nỗi buồn man mát. Lòng nàng nhói đau, tại sao những người nàng yêu thương đều gặp phải bất hạnh?

Nằm lên giường, Tiểu Vũ nhắm mắt cảm nhận luồng gió nhẹ thoảng hương hoa thổi qua cửa sổ, trong gió có khí tức thần thánh của hắn khiến nàng dễ chịu hơn một chút. Nàng ngẩn người nhìn bàn tay của mình, nó đã từng cầm dao đâm vào lồng ngực Đường Tam, vừa hay lại là bàn tay đeo nhẫn đính hôn của hai người. Nàng mơ hồ nhìn thấy vệt máu đỏ nho nhỏ dính trên đó, hư hư ảo ảo. Sống lưng nàng bắt đầu lạnh buốt, nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi đến từng tế bào.

“Đang nghĩ gì vậy?”

Giọng nói ôn nhu vang lên bên tai nàng, bàn tay ấm áp cầm lấy tay nàng, Đường Tam đã trở lại, trực tiếp nằm xuống cạnh nàng. Đáy mắt hắn lấp lánh ý cười nhìn hai chiếc nhẫn đính hôn trên tay hai người, chưa đầy nửa tháng nữa nàng sẽ chính thức thuộc về hắn.

“Tay mập rồi, sắp sửa đeo không vừa nữa.” Tiểu Vũ thu lại hàn ý, bâng quơ trả lời.

“Nói bậy. Nàng xem nàng gầy như vậy, cần đầy đặn thêm một chút mới được.” Đường Tam không do dự phản bác, hắn cảm thấy bản thân chăm sóc nàng chưa tốt, mãi mà vẫn không thừa thêm chút cân nào.

“Muội không phải heo, cần mập mạp làm gì, như vậy thật xấu.” Tiểu Vũ chu môi không đồng ý, cần phải quán triệt tư tưởng đúng đắn cho hắn mới được.

“Không xấu không xấu, dù nàng có thế nào cũng là người duy nhất ta yêu. Trong mắt ta, Tiểu Vũ luôn là nữ nhân đẹp nhất.” Đường Tam bắt đầu giở công phu dỗ ngọt bảo bối nhà mình.

Tiểu Vũ khẽ cười: “Được rồi. Đại sư tìm huynh có chuyện gì sao?”

Đường Tam lập tức trả lời: “Chuyện không quan trọng.”

Tiểu Vũ thở dài nhìn hắn: “Đừng lừa muội, ở cạnh nhau bao nhiêu, chẳng lẽ muội không nhìn ra huynh đang khó xử ư? Nói đi, là chuyện gì?”

Đường Tam nhìn ánh mắt trong veo của nàng, ừm, nàng không có vẻ gì tức giận. Hắn không nhịn được xoa tóc nàng: “Thương thế của Thiên Nhận Tuyết đột nhiên trở nặng, lão sư nhờ ta cứu giúp nàng ta.”

“Vậy sao huynh không đi?”

Đường Tam thành thành thật thật trả lời nàng: “Ta không muốn nàng khó chịu. Trong lòng ta, Tiểu Vũ của ta mới là quan trọng nhất.”

Tiểu Vũ nhăn mày, tỏ vẻ hung dữ nhìn hắn: “Vậy sao huynh còn cứu bọn họ?”

Đường Tam ủ dột, bắt đầu mở miệng: “Ta không biết nàng có ở đó. Ta đã nhận lời giúp lão sư, hơn nữa ta không nghĩ nàng sẽ phản ứng mạnh như vậy. Ta sai rồi.”

Tiểu Vũ nhìn vẻ mặt như đứa trẻ phạm lỗi của hắn, trừng mắt vung tay lên. Đường Tam nào dám phản kháng, lẳng lặng chờ nàng phát tiết. Nhưng rốt cuộc Tiểu Vũ chỉ đấm nhẹ vào chỗ ngực vừa bị nàng đâm.

“Huynh đi đi…”

“Tiểu Vũ, ta…”

Nàng đưa ngón tay chặn lại môi hắn rồi nói: “Muội còn chưa nói hết. Điều kiện là chỉ một lần này thôi, với lại phải dẫn muội theo… Huynh còn ngây người, rốt cuộc có đi không?”

Đường Tam nhoẻn miệng cười, không nhịn được hôn môi nàng một cái. Tiểu Vũ của hắn luôn luôn hiểu chuyện như vậy, làm sao hắn có thể không say đắm nàng cơ chứ!

Ngọc Tiểu Cương vui mừng khi thấy Đường Tam đến nhưng rất nhanh, ông ta kinh ngạc xen lẫn khó xử khi thấy Tiểu Vũ đi cùng Đường Tam.

“Lão sư, mời dẫn bọn ta đi xem Thiên Nhận Tuyết.” Đường Tam nhã nhặn cắt ngang bầu không khí lúng túng này, hắn nói “bọn ta” chứ không phải “ta”.

“Cái này…” Ngọc Tiểu Cương có phần lưỡng lự.

“Có gì không ổn sao?” Tiểu Vũ bình thản hỏi.

Ngọc Tiểu Cương khựng lại một chút, cuối cùng hơi bất đắc dĩ dẫn hai người bọn họ đến một khuôn viên tách biệt bên hông học viện Sử Lai Khắc.

Khoảng sân rộng phía trước có vài bóng người, kẻ đứng, kẻ ngồi, kẻ đi đi lại lại, nhưng đáng chú ý nhất là giữa không gian buổi đêm yên ắng, giọng một nữ nhân rên rĩ mơ hồ một cách ngắt quãng, rõ ràng chủ nhân của nó đang cố gắng kiềm nén, thính lực phải thật nhạy bén mới có thể nghe được, nhưng ngược lại có phần quái dị.

Vừa thấy mấy người Đường Tam đi tới, đám người kia lập tức đứng thẳng, trong nháy mắt phát ra hàn ý cảnh giác nặng nề. Rõ ràng thứ bọn chúng lo sợ không phải là tên thanh niên tóc lam nhìn qua ôn hoà nhưng nắm trong tay sức mạnh hủy thiên diệt địa, mà là nữ nhân tựa thiên tiên đầy vẻ lạnh lùng đi bên cạnh hắn, người suýt chút nữa đã tước đi sinh mệnh của bọn chúng.

Tiểu Vũ không lên tiếng, chỉ lặng lặng đứng cạnh Đường Tam, đáy mắt quét qua đám người của Võ Hồn Điện, cuối cùng dừng lại trên một thân ảnh đang đứng cạnh bồn hoa. Ánh mắt của nữ nhân không bao giờ lừa được nữ nhân. Hồ Liệt Na vẫn chưa chết tâm, vẫn còn nhìn Đường Tam bằng ánh khao khát si mê kín đáo.

Cảm nhận được cái nhìn của Tiểu Vũ, lúc này Hồ Liệt Na mới chuyển hướng mắt. Cô ta khoanh tay ngay dưới bộ ngực đẩy đà, trang phục có vẻ để lộ nhiều da thịt hơn so với trước đây, dáng vẻ cao ngạo đầy lẳng lơ quả thật chướng mắt. Đáy mắt cô ta loé lên tia sáng đỏ mơ hồ. Tiểu Vũ vừa nhìn thấy lập tức như muốn sôi sục cả người, hơi thở giết chóc từ sâu thẳm tâm hồn nàng như muốn phá tan tầng áp chế xông ra ngoài. Nhịp tim nàng bắt đầu tăng tốc, văng vẳng bên tai là tiếng cười ma quái như có như không. Chợt tay nàng được một bàn tay ấm áp phủ lấy, mọi thứ trước mắt dường như thanh tỉnh lại.

“Chúng ta cùng vào nha.” Đường Tam vuốt mồ hôi lạnh trên trán nàng, đáy mắt khẽ liếc nhìn một người, lông mày chau lại.

Nhưng ở góc nhìn của Tiểu Vũ, nàng chợt thấy hai người họ “lén lút” nhìn nhau. Tiểu Vũ hít sâu một hơi, đè nén lửa giận chực trào. Rốt cuộc nàng vẫn áp chế được, cất bước theo Đường Tam đi vào.

Đến khi bước qua cửa, nhìn thấy cảnh tượng bên trong, Đường Tam chợt khựng lại. Tiểu Vũ cũng nhìn theo, đáy lòng toàn là giễu cợt.

Trên chiếc giường rộng, toàn thân Thiên Nhận Tuyết ửng đỏ, cả người vặn vẹo, vài chỗ y phục xốc xếch lộ ra da thịt trắng ngần, thỉnh thoảng phát ra tiếng rên rỉ khe khẽ. Cảnh tượng câu hồn như vậy có thể khiến bất cứ nam nhân nào phát điên.

Cảm nhận có người đến, Thiên Nhận Tuyết mở mắt, nhìn thấy Đường Tam đứng cách đó không xa, nàng ta khẽ gọi: “Đường Tam… ta nóng quá!” Ánh mắt nàng ta bắt đầu dại ra, chỉ nhìn chằm chằm vào mỗi Đường Tam, cả người như đang dần thoát lực, hơi thở có đôi lúc trở nên mỏng manh.

“Từ tối đã như vậy, Tiểu Tam con xem…” Ngọc Tiểu Cương đã xoay mặt ra ngoài cửa, rõ ràng không dám nhìn cảnh đẹp trước mắt. Đường Tam cũng không liếc nhìn lần hai, trong lòng hắn cũng bắt đầu sôi sục, nhưng là vì tức giận chứ không phải do ham muốn. Hắn vô thức nhìn Tiểu Vũ, càng nắm chặt tay nàng, cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ.

“Không cần xem nữa. Cô ta ăn phải một loại cỏ tên là Thánh Tình Thảo, hình dạng vô cùng giống với cây rau cải. Theo nhân loại các người thì nó là một loại xuân dược, không có thuốc giải, biện pháp chỉ có một, giao hoan. Nếu không kịp thời sẽ thoát khí mà vong, ngay cả tuyệt thế Đấu La cũng không ngoại lệ.”

Tiểu Vũ đã sống bao lâu trong rừng rậm Tinh Đấu, làm sao không biết loại thực vật này, dù sao thì hương thơm của nó rất đặc trưng, có thể khiến kẻ khác bừng bừng hưng phấn. Chẳng qua nàng không nói rõ, loại thực vật này dễ tìm sao? Tất nhiên là không, ít nhất không phải là loại có thể mua được ngoài chợ giống rau cải.

Nàng nhếch miệng cười khẽ, quả thật phí tâm tư. Nói rồi nàng xoay người bỏ ra ngoài, phóng người một cái bay vút vào không trung. Nàng sợ mình ở lại sẽ không nhịn được nổi lên ý niệm đồ sát.

Đường Tam không chút chần chừ muốn đuổi theo. Nhưng Ngọc Tiểu Cương đã quỳ bộp xuống đất.

“Tiểu Tam! Thiên Nhận Tuyết là đứa con duy nhất của nàng ấy, cả đời ta đã phụ nàng ấy, xin con giúp ta cứu nó. Hai đứa đều là võ hồn đỉnh cấp, đời sau…” Ngọc Tiểu Cương thống khổ thốt lên.

Đường Tam chấn kinh nhìn vị lão sư đáng kính mà mình đối xử như cha đẻ, đáy mắt tràn ngập vẻ khó tin. Lẽ ra hắn nên nhìn nhận một sự thật, với kiến thức uyên thâm của mình, sao lão sư có thể không biết Thiên Nhận Tuyết bị gì. Ấy vậy mà lão sư vẫn gọi hắn đến, muốn hắn phản bội tình yêu của mình.

“Lão sư… người hồ đồ rồi.” Giọng hắn trầm khàn kiềm chế.

Chợt đằng sau có hương thơm thiếu nữ lao về phía hắn. Chỉ một ý niệm, lập tức có tia sáng vàng hất cô ta ngã xuống nền, cơ bản không thể chạm vào Đường Tam.

“Tại sao? Đường Tam… ta có gì không tốt? Ta không cần danh phận. Cho ta một đứa con, nó sau này chính là thiên chi kiêu tử.”

Kiêu ngạo như Thiên Nhận Tuyết giờ phút này cũng tỏ ra mềm yếu, mặt cô ta đỏ bừng, da thịt toát lên mùi hương mị hoặc của Thánh Tình Thảo. Nước mắt lã chã rơi, đến bước đường này, hiện thực tàn khốc, từ đỉnh cao rơi xuống, cô ta không thể không cúi đầu. Gia tộc Thiên Sứ cần được truyền thừa, đó chính là trách nhiệm, cũng như gia gia Thiên Đạo Lưu của cô ta, cả đời hy sinh vì gia tộc. Nhưng dòng máu kiêu ngạo vẫn còn đó, cô ta có thể hạ mình, nhưng chỉ hạ mình với người xứng tầm. Trên đời này, cũng chỉ có Đường Tam, hắn chính là nam nhân duy nhất mà cô ta khao khát, chấp nhận hạ mình. Kỳ thật sau ảo cảnh hết sức chân thật lần đó, cô ta tự huyễn hoặc bản thân rằng nam nhân phá thân mình chính là Đường Tam, không ít lần trong mơ, cô ta nhớ lại cảnh tượng khắc cốt ấy rồi tự an ủi chính mình. Cô ta càng không phải kẻ ngốc, bị người khác tính kế nhưng vẫn hùa theo, lợi dụng sự áy náy của Ngọc Tiểu Cương để tranh thủ cơ hội. Nam nhân mà, bên ngoài tỏ ra đạo mạo nhưng bên trong luôn có thể bị dục vọng che mờ lý trí. Chỉ cần nắm giữ được người đàn ông này thì cô ta có thể ngẩng cao đầu, quang huy của gia tộc Thiên Sứ sẽ được kế tục. Về công hay tư đều đáng để cô ta đánh cuộc. Thiên Nhận Tuyết vẫn rất tự tin vào vẻ đẹp mê hoặc của mình.

“Trên đời này, nam nhân rất nhiều, nữ nhân cũng vô số kể. Nhưng nữ nhân của Đường Tam ta chỉ có thể là Tiểu Vũ.” Đường Tam lạnh lùng tuyên bố, ngay cả một cái liếc mắt cũng lười ban phát. Hắn đỡ lão sư đứng dậy, quỳ xuống lạy một cái, “Ta hiểu nỗi khổ tâm của người, nhưng có những chuyện luôn có điểm giới hạn. Hy vọng đây là lần cuối cùng. Nếu muốn sống thì tự mình lo liệu.” Câu cuối rõ ràng là nói với Thiên Nhận Tuyết.

Dứt lời, bóng dáng của Đường Tam đã biến mất vào hư không.

Đường Tam đi rồi, uy áp thần thánh tiêu tán, lúc này Xà Mâu Đấu La mới vội vàng chạy vào. Từ từ đến cuối hắn không rõ tình hình của Thiên Nhận Tuyết ra sao, chỉ biết đứng ngoài đi đi lại lại lo lắng. Ngọc Tiểu Cương nói với hắn thương thế này chỉ có Đường Tam trị được. Hắn ngây ngốc tin theo, dù sao Đường Tam cũng là thần kia mà. Đến khi nhìn thấy Thiên Nhận Tuyết chật vật ngã trên đất, cả người toát ra khí tức câu hồn đoạt phách, mắt hắn hằn lên tia máu, khí huyết toàn thân sôi trào, tính dục vì chịu ảnh hưởng của Thánh Tình Thảo và tình cảm yêu mến cất giấu trong lòng bấy lâu, giờ phút này dâng trào như sóng cuộn.

Ngọc Tiểu Cương đờ đẫn nhìn Xà Mâu Đấu La, hắn chợt phát giác mình sai rồi, tự hỏi bản thân đang làm gì. Dường như hắn đang tự đẩy đứa đồ đệ tựa như con trai ruột của mình ra xa. Việc đã đến nước này, tuỳ duyên vậy. Trong số những kẻ ở đây, chỉ có Xà Mâu thực lực cường đại nhất, cũng là người ái mộ Thiên Nhận Tuyết nhất, có thể tu luyện đến cấp bậc phong hào đấu la thì thiên tư chắc chắn không tệ.

“Trông cậy vào ngươi.” Ngọc Tiểu Cương buông ra một câu rồi bước ra ngoài, khép cửa lại.

Xà Mâu run run đến gần Thiên Nhận Tuyết, hô hấp trở nên dồn dập và có chút kích động.

“Thiếu chủ, ủy khuất cho người rồi. Ta thật lòng thích người.”

Thiên Nhận Tuyết cố gắng đè nén lửa nóng khó chịu trong người, ngẩng đầu trừng mắt nhìn Xà Mâu, khẽ quát: “Cút!”

Cô ta không cam tâm, cô ta chỉ cần Đường Tam. Tại sao chứ? Chỉ cần cố gắng chút nữa…

Xà Mâu cúi người trân quý bế Thiên Nhận Tuyết đi về phía giường mặc kệ cô ta giãy giụa. Kỳ thật với tu vi hiện tại, lại đang bị thương, trúng Thánh Tình Thảo, phải nói rằng Thiên Nhận Tuyết hiện tại như cá nằm trên thớt, hành động phản kháng cũng chỉ là những cái vặn vẹo ma sát nhỏ khiến Xà Mâu như muốn phun trào.

Thật ra ngoài Thiên Đạo Lưu, người luôn âm thầm bảo vệ chăm sóc cho Thiên Nhận Tuyết chính là Xà Mâu. Hắn luôn là người xả thân cứu giúp những khi cô ta gặp nguy hiểm. Âu đây cũng là một loại duyên phận…


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!