Sóng ngầm – C.4

Chương 4: Tâm ma

Tiểu Vũ không trở về Đường Môn mà được Liễu Nhị Long một khuyên hai kéo về căn nhà gỗ của nàng sau học viện Sử Lai Khắc.

Cả vườn hồng đỏ không biết đã héo úa từ lúc nào. Rõ ràng tâm trạng của chủ nhân nơi đây cũng không dễ chịu gì. Bầu không khí xung quanh chỉ còn sự hiu quạnh.

Liễu Nhị Long ấn Tiểu Vũ ngồi xuống ghế, muốn kiểm tra vết thương cho nàng nhưng lại bị nàng từ chối.

“Đường Tam nó chắc có lý do khó xử. Con cho nó cơ hội giải thích đi.” Liễu Nhị Long thở dài, cũng đoán được tám chín phần, chỉ là không muốn tự mình nói ra. Nàng vẫn kiên trì muốn kiểm tra vết thương trên tay Tiểu Vũ. Cả cánh tay đã bê bết máu khô, rõ ràng vết chém khá sâu.

“Mẹ không cần nói giúp huynh ấy. Lúc huynh ấy lựa chọn ngăn lại thế kiếm kia thì cũng nên biết kết cục này rồi…” Tiểu Vũ tránh né không để Liễu Nhị Long chạm vào cánh tay mình, ánh mắt bình thản đến lạ, “Vết thương này không làm chết người được. Ít nhất cơn đau thể xác có thể xoa dịu bớt nỗi đau tinh thần, không phải rất tốt sao? Mẹ cũng bị thương rồi, mau về nghỉ ngơi đi.”

Liễu Nhị Long thật sự cũng rất mệt mỏi, thất bại trong tình cảm thì lấy tư cách gì khuyên bảo tình cảm của người khác, chỉ có thể miễn cưỡng nói: “Được rồi. Con tạm thời ở lại đây đi, ta ở một mình cũng buồn. Có gì cứ gọi ta một tiếng.”

“Rốt cuộc mẹ muốn sống như vậy đến bao giờ?” Tiểu Vũ đột nhiên lên tiếng.

Liễu Nhị Long dừng chân một lúc, mắt đẹp đượm buồn, không nói gì, chỉ nhanh chân rời đi. Nàng vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy thân ảnh Đường Tam dưới gốc cây đại thụ gần đó. Hiển nhiên hắn đã thu liễm khí tức, hơn nữa với năng lực hiện tại thì có lẽ hắn đã nghe hết những lời bọn họ vừa nói. Nàng thu hết can đảm, đưa mắt dò hỏi hắn. Đường Tam do dự một lúc, rốt cuộc vẫn gật đầu. Nhìn ánh mắt như rơi vào tuyệt vọng của Liễu Nhị Long, Đường Tam cảm thấy mình có chút tàn nhẫn, nhưng nàng có quyền biết sự thật và được quyền lựa chọn. Trong chuyện tình cảm, ai đúng ai sai, người ngoài không thể nào nói rõ. Chỉ có sự thật là vĩnh viễn.

Liễu Nhị Long đi rồi. Đường Tam cô đơn tựa vào góc cây nhìn vào căn phòng Tiểu Vũ đang ở, đáy lòng tràn đầy bất đắc dĩ và lo lắng. Hắn thật sự rất muốn xông vào ôm lấy nàng, nhận lỗi với nàng. Nhưng hắn đã nghe những lời nàng vừa nói. Kết cục của bọn họ? Hắn quả thật sai rồi. Dường như hắn đã quen với một Tiểu Vũ luôn nhu thuận đứng bên cạnh hắn, quen với nàng luôn tích cực một lòng một dạ dành hết tình yêu cho hắn. Hắn đã quá đề cao bản thân mình. Hắn từng nghĩ chỉ cần mình nỗ lực dùng tình yêu bảo bộc nàng thì nàng sẽ cả đời vô ưu vô lo. Là hắn quá ích kỷ muốn độc chiếm nàng, muốn nàng cả cuộc đời chỉ dành cho hắn. Hắn quên mất nàng từng có cuộc sống riêng, từng có những ký ức không có sự tồn tại của hắn. Cho nên, nàng cũng sẽ đau lòng những chuyện không phải vì hắn. Hắn sai rồi! Là hắn xem nhẹ những cảm tình khác của nàng. Hắn không ngờ lòng hận thù của nàng lại lớn đến vậy. Để bây giờ hắn đánh mất dũng khí đến gần nàng. Một lần quay lưng của nàng khiến tim hắn như bị đâm hàng ngàn hàng vạn nhát dao. Người thật sự tổn thương nàng hoá ra lại là hắn.

Hắn nên làm gì bây giờ? Một người đa mưu túc trí như hắn lần đầu tiên đầu óc lâm vào trống rỗng không biết phải làm sao.

Đang miên man suy nghĩ, chợt hắn giật mình lách người trốn sau thân cây. Tiểu Vũ rời khỏi nhà gỗ đi thẳng ra sau núi. Nàng muốn đi đâu?

Hắn siết chặt nắm tay, nhịn lấy xúc động muốn nhào đến ôm lấy nàng, dằn xuống cơn đau nhói tim khi nhìn thấy cánh tay đầy máu của nàng. Nhưng hắn chỉ có thể lặng lẽ theo sau nàng.

Tiểu Vũ chậm rãi đi về phía trước, trong đầu nàng là một mảnh mờ mịt. Quá nhiều chuyện khiến đầu óc nàng hỗn loạn. Dường như trong nàng đang tồn tại một con dã thú hung ác khiến nàng không thể tập trung suy nghĩ gì cả, lúc nào cũng chỉ có tiêu cực và hủy diệt.

Tại sao Đường Tam còn không đến tìm nàng? Nàng bảo không muốn nhìn thấy mặt hắn thì hắn liền không đến ư? Hay là lúc này hắn đang bận cứu giúp hai mỹ nhân như hoa như ngọc kia? Càng nghĩ đáy lòng nàng càng khó chịu, một cảm xúc ghen ghét vô cớ thoáng hiện trong tim.

Nàng xoay người, đôi mắt đầy lạnh lùng. Nghĩ đến cảnh Đường Tam đang ở bên Thiên Nhận Tuyết và Hồ Liệt Na, nàng không nhịn được muốn đi tìm bọn họ gây chuyện. Nàng muốn xem rốt cuộc trượng phu sắp cưới của nàng muốn thế nào?

Tên đàn ông khốn kiếp!

Quả thật nàng đã quay lại một đoạn nhưng bất chợt dừng bước chân. Đôi mắt nàng đầy vẻ hoang mang. Nàng đây là đang xảy ra chuyện gì? Sao nàng lại có những suy nghĩ tàn ác như vậy? Rõ ràng biết những lời của Thiên Nhận Tuyết chỉ là nói khích, rõ ràng đoán được lý do vì sao Đường Tam cứu bọn họ, nhưng nàng cứ một mực phớt lờ, oán trách hắn. Nàng trở nên khát máu. Tại sao lại như vậy?

Tiểu Vũ xoay người chạy thẳng ra sau núi, đến trước một bờ hồ nhỏ mới dừng lại. Nàng soi mình trên mặt nước, vẫn là khuôn mặt quen thuộc nhưng bây giờ lại có chút lạ lẫm. Nàng dường như đang dần đánh mất thứ gì đó.

Đường Tam ẩn mình theo sau nàng. Hắn chứng kiến mọi hành động của nàng. Rõ ràng nàng đang tự đấu tranh tâm lý rất dữ dội. Đáy lòng hắn đau nhói, phải làm sao để đến gần nàng?

Hắn ngây ngốc nhìn nàng cởi quần áo, từng món một trượt xuống đôi chân dài miên man. Thân hình mảnh mai, những đường cong quyến rũ, làn da trắng mịn màng khiến đáy lòng hắn rạo rực. Bảo bối của hắn hoàn mỹ đến thế, là tạo vật xinh đẹp nhất trên đời mà hắn từng thấy. Dẫu thế gian có bao người được xem là tuyệt thế vô song nhưng trong mắt hắn chỉ tồn tại duy nhất bóng hình động lòng người của nàng.

Ánh mắt mê muội chẳng mấy chốc co rút lại, Đường Tam đang nhìn chầm chầm vết máu khô xấu xí trên cánh tay ngọc ngà của nàng. Hay cho một Tà Nguyệt, hay cho một Hồ Liệt Na!

Đến khi chỉ còn lại phần vải mỏng manh che nơi tư mật, Tiểu Vũ chậm rãi bước xuống bờ hồ. Đắm mình trong làn nước lạnh buốt khiến nàng tỉnh táo hơn một chút, tê liệt thể xác khiến nàng vơi bớt khó chịu trong tâm hồn. Nàng nhắm mắt cố ép bản thân không được suy nghĩ thêm nữa.

Nhiệt độ trong nước dần ấm áp, từng sóng nước dao động như muốn vỗ về cơ thể khiến nàng vô cùng thoải mái. Có lẽ vì quá mỏi mệt nên chẳng bao lâu nàng đã ngã đầu lên một khối đá ven bờ hồ rồi ngủ thiếp đi, sóng nước tiếp tục mơn trớn cơ thể nàng.

Hơi thở của Tiểu Vũ chậm dần rồi duy trì ở một nhịp độ nhất định. Nàng không hề hay biết sau lưng nàng, một khối nước đang dần kéo lên trên mặt nước, chẳng bao lâu hình thành thân ảnh một người. Hắn mặc một thân áo vải bình thường, tóc dài màu lam khẽ lay động trên mặt nước, dù vậy nhưng toàn thân hắn không dính một hạt nước nào. Bởi vì hắn là Hải Thần, nơi nào có nước thì nơi đó hắn chính là bá chủ.

Chờ nàng thiếp đi, Đường Tam rốt cuộc có cơ hội đến gần nàng. Hắn cúi người áp sát nàng, một tay ôm lấy vòng eo tinh tế, một tay lướt nhẹ qua vết thương sâu lộ cả thịt trên tay nàng. Nước đã cọ rửa hết vết máu, chỉ còn lại vết chém xấu xí. Hắn cúi người hôn lên vết thương của nàng, thần lực nhanh chóng khiến miệng vết thương khép lại.

“Bảo bối của ta, đừng tự dày vò mình. Ta sẽ rất đau lòng.”

Hắn nỉ non bên tai nàng. Hương thơm của thiếu nữ vờn quanh chóp mũi khiến hắn không nhịn được giơ tay vén tóc nàng để lộ cái cổ thon dài và bờ vai trắng trẻo quyến rũ. Hắn cúi đầu hôn nhẹ lên vai nàng, xúc cảm tuyệt vời đến mức khiến hắn nổi lên dục vọng, tham lam dùng môi mút mạnh hơn.

“Ưm…” Tiếng rên khẽ phát ra từ miệng Tiểu Vũ trong vô thức, vào tai Đường Tam như lời mời gọi dụ hoặc. Hắn thoáng giật mình như tên trộm mật ngọt bị phát hiện, lập tức ngẩng đầu nghiêm chỉnh. Nhưng chỉ thấy mỹ nhân khẽ cựa người, không có dấu hiệu muốn tỉnh. Tim hắn thoáng đập thình thịch, dấu hôn đo đỏ hiện rõ trên vai nàng đập thẳng vào đáy mắt hắn. Đây… là ấn ký của hắn. Một niềm vui nho nhỏ dâng lên trong lòng, một ham muốn cháy bỏng như muốn thiêu đốt tâm hồn hắn. Ý niệm xấu xa mỗi ngày được lưu lại ấn ký trên người nàng khiến hắn rạo rực. Rốt cuộc hắn vẫn ích kỷ, độc chiếm và ham muốn nàng. Hắn yêu thích không thôi sự thật này. Tiểu Vũ là ánh sáng của đời hắn, cũng là bóng tối nuốt chửng hắn. Hắn có thể dịu dàng vì nàng, càng có thể điên cuồng vì nàng.

Hai mắt Đường Tam nóng rực, bàn tay vô thức ôm nàng dán sát vào cơ thể hắn, tiếp tục cúi đầu tham lam lưu lại vô số ấn ký trên cổ và vai nàng.

Lớp vải mỏng manh duy nhất còn lại trên người Tiểu Vũ hiện giờ đang trôi bồng bềnh trong làn nước, có lẽ sẽ chẳng ai còn quan tâm đến sự tồn tại của nó…

“Ca, muội khó chịu!” Toàn thân Tiểu Vũ khô nóng, cảm giác râm ran khiến nàng cảm thấy vô cùng trống trãi, cơ thể nàng dường như đang khao khát gì đó. Nàng không khỏi rên rỉ ra tiếng, yêu mị gọi người đàn ông của nàng. Trong tiềm thức, hắn luôn là chỗ dựa vững chắc, chỉ cần có hắn thì nàng không cần phải suy nghĩ điều gì.

Nàng vươn tay bắt lấy cơ thể đàn ông lành lạnh, khí tức của hắn vừa quen thuộc vừa lạ lẫm.

“Cút!” Cùng với giọng quát trầm đục là một luồng khí lực hất nàng ra xa.

Tiểu Vũ không chút sức ngã xuống nền đất, cái lạnh tê buốt khiến nàng tỉnh táo, cảnh vật trước mắt trở nên rõ ràng.

Trước mắt nàng là bóng dáng một tên thanh niên có mái tóc màu lam dài. Hắn đeo mặt nạ, ánh mắt lạnh lùng nhìn nàng rồi xoay lưng rời đi. Nhìn thấy cảnh này, trái tim Tiểu Vũ đau thắt lại. Sao nàng có thể không nhận ra người mình yêu cơ chứ? Dù hắn ăn mặc khác lạ, dù hắn giấu diện mạo sau tấm mặt nạ thì nàng vẫn chắc chắn hắn chính là Đường Tam. Tại sao hắn lại nhìn nàng xa lạ như vậy?

Tiểu Vũ há miệng muốn gọi hắn nhưng lời mắc nghẹn trong cổ họng, không cách nào nói ra thành tiếng. Nhìn hắn dần đi xa, Tiểu Vũ muốn đuổi theo hỏi cho rõ ràng nhưng dưới chân nàng như có xiềng xích, hoàn toàn không thể cử động.

“Thế nào, vừa định mây mưa lại bị người mình yêu ghẻ lạnh là chuyện rất tuyệt vọng đúng không?” Sau lưng Tiểu Vũ truyền đến chất giọng tà mị không rõ nam nữ. Nàng xoay đầu nhưng không thấy một ai.

“Kẻ nào? Đừng ở đây giả ma giả quỷ, có bản lĩnh lộ mặt nói chuyện.” Tiểu Vũ nhíu mày, cảnh giác nhìn quanh. Sự xuất hiện của kẻ này khiến nàng cảm thấy bất an và khó chịu.

“Cô gái xinh đẹp, đừng vội nóng nảy. Ta là tâm ma của cô, cũng có thể xem là mặt trái của linh hồn cô. Ta tồn tại chứng tỏ lòng cô không yên. Rõ ràng sâu trong tâm hồn, cô vẫn luôn hoài nghi, không tin tưởng hắn…” Một bóng đen không rõ hình dạng xoẹt qua xoẹt lại trước mắt Tiểu Vũ, chất giọng hả hê giễu cợt khiến người nghe phẫn uất.

“Ngươi nói bậy.” Tiểu Vũ gào lên, lấy tay che lại hai lỗ tai, giọng nói này có tác dụng mê hoặc quá ghê gớm, nàng không thể tập trung suy nghĩ gì cả, “Trên đời này ta có thể nghi ngờ bất kỳ ai, chỉ có huynh ấy là tin tưởng tuyệt đối.”

Đúng vậy, hai người họ đồng sinh cộng tử, nguyện hy sinh vì nhau thì làm sao nàng có thể nghi ngờ tình cảm của hắn.

“Vậy sao? Chẳng phải trong lòng cô có một nghi vấn mãi vẫn không dám hỏi? Vậy chúng ta cùng xem một đoạn chuyện xưa. Ta muốn xem cô còn có thể tự tin như vừa rồi hay không? Thú vị, quá thú vị, ha ha…”

Không chờ Tiểu Vũ kịp phản bát, bóng đen tự xưng là tâm ma kia đã biến mất. Tiểu Vũ nhắm mắt, khẽ cắn môi, ảo giác, nhất định là ảo giác. Nhưng khi mở mắt ra thì cảnh tượng trước mắt không hề thay đổi, vẫn là không gian lạnh lẽo tràn ngập ánh sáng đỏ như máu. Tiểu Vũ đang ngồi giữa một con đường, có vài kẻ gương mặt tàn ác bậm trợn đi ngang qua, dường như chúng không nhìn thấy nàng. Tiểu Vũ nhìn xung quanh tìm kiếm bóng dáng quen thuộc nhưng Đường Tam đã mất hút, chỉ còn lại dãy kiến trúc cũ kỹ xiêu vẹo hai bên đường. Nàng đang suy nghĩ nên làm gì thì cảnh tượng trước mắt nghiêng ngã quay cuồng. Chẳng mấy chốc nàng đã xuất hiện ở một nơi tráng lệ giống như đấu trường, xung quanh khán đài đầy kín người với vô số âm thanh reo hò đinh tai nhức óc. Bọn họ không ngừng hô vang “Tu La Vương”. Tiểu Vũ như lọt thỏm vào giữa đám người điên cuồng khát máu. Chợt ánh mắt nàng bắt gặp một bóng dáng quyến rũ khá quen, cô ta đang nhấm nháp một ly dung dịch đỏ như máu tươi. Tiểu Vũ nghe những người xung quanh xì xầm gọi cô ta là “Địa Ngục Sứ Giả”.

Tu La Vương, Địa Ngục Sứ Giả? Nơi đây là?

Cô ả trước mắt bỗng nhiên quay người đi về phía Tiểu Vũ, thậm chí còn ngồi xuống chỗ trống kế bên nàng. Cô ta cũng đeo mặt nạ nhưng Tiểu Vũ đoán chắc tám phần chính là Hồ Liệt Na.

Ánh đèn đỏ rực như máu càng lúc càng sáng chói, cả sàn đấu rộng lớn trông như một vũ đài chết chóc. Tu La Vương xuất hiện kéo theo tất cả khán giả đứng dậy reo hò. Là Đường Tam của nàng, đầy hơi thở lạnh lẽo! Hôm nay là trận đấu thứ một trăm của hắn. Hắn sắp phải cùng lúc đối mặt với mười tên đối thủ. Nhìn dáng vẻ khát máu của những kẻ nơi đây, có kẻ nào mà không bản lĩnh và dám liều mạng. Tiểu Vũ lúc này chẳng khác nào một con rối vô hình, chỉ có thể nhìn mà không thể cử động, những người xung quanh dường như cũng không thấy được nàng.

Nhìn người mình yêu bị thương, phải một mình chống chọi với vô số kẻ địch khiến trái tim Tiểu Vũ đau đớn. Hắn thật sự đã trải qua khoảng thời gian giết chóc như địa ngục này sao?

Cuối cùng hắn cũng thắng. Tiểu Vũ lúc này chỉ muốn lao đến ôm hắn, nói cho hắn biết nàng ở đây, ngay bên cạnh hắn. Thế nhưng nàng không thể làm gì khác ngoài việc nhìn bóng lưng hắn biến mất trước tầm mắt.

Đám đông nhao nhao rời đi, đến khi chỉ còn lại Hồ Liệt Na, cô ta chậm rãi nhấm nháp hết thứ chất lỏng ghê người kia, ánh mắt sau tấm mặt nạ tràn đầy vẻ hứng thú.

Tiểu Vũ bị một lực kéo vô hình ép buộc theo sau bước chân Hồ Liệt Na. Nhìn dáng đi lẳng lơ, bờ mông không ngừng đảo qua đảo lại khiến Tiểu Vũ phát sinh chán ghét. Võ hồn Hồ Ly, quả thật yêu mị.

Mắt thấy Hồ Liệt Na gõ cửa một căn phòng, trong lòng Tiểu Vũ nảy sinh cảm giác bất an. Quả nhiên người mở cửa chính là Đường Tam.

“Địa Ngục Sứ Giả, ngươi đến đây làm gì?”

Đường Tam nhường đường cho cô ta vào phòng. Hồ Liệt Na đột nhiên tháo mặt nạ lộ ra khuôn mặt xinh đẹp quyến rũ, cô ta nháy mắt, vận dụng thiên phú mị hoặc của loài hồ ly nhìn chăm chú Đường Tam.

“Ta muốn hợp tác với ngươi, Tu La Vương.”

“Tại sao ta phải hợp tác với ngươi?” Đường Tam nhếch môi hỏi, cũng có vẻ hứng thú.

Hồ Liệt Na ngồi lên ghế, bắt chéo chân, tà váy cao lộ ra cái chân dài trắng noãn. Cô ta bắt đầu tiết lộ bí mật của Sát Lục Chi Đô cho Đường Tam. Dĩ nhiên Tiểu Vũ không nghe vào tai những chuyện này, nàng chỉ một mực chú ý điệu bộ lẳng lơ của cô ta và ánh mắt hứng thú của người nàng yêu. Nỗi khó chịu trong nàng ngày một lớn dần.

“Cho ta xem thành ý của ngươi.” Đường Tam tựa vào cửa sổ nhìn cô ta.

Hồ Liệt Na không trả lời, chỉ đứng dậy, lắc mông đi tới chỗ Đường Tam. Đến khi hai người chỉ cách nhau một bước chân, cô ta cười yêu mị rồi bất chợt nhón chân hôn lên môi Đường Tam.

Tiểu Vũ trừng mắt nhìn, Đường Tam vậy mà không tránh. Hồ Liệt Na hôn một cái rồi muốn dứt ra nhưng điều khiến Tiểu Vũ kinh hoảng đến ngây người chính là Đường Tam lại vòng một tay ôm eo cô ta kéo sát người mình.

“Còn đây là thành ý của ta.” Hắn dùng tay còn lại tháo mặt nạ lộ ra dung mạo thanh niên anh tuấn đến bức người.

Hồ Liệt Na nhìn đến say mê ngây ngẩn, chưa kịp tỉnh táo thì hắn đã cúi đầu hôn môi cô ta. Nụ hôn này kéo dài không biết bao lâu…

Tiểu Vũ siết chặt hai nắm tay, cả người lâm vào trống rỗng, cảnh tượng trước mắt bị màn nước làm mờ đi. Cơn ghen ghét thịnh nộ bùng cháy trong lòng. Hiện giờ nàng chỉ muốn một kiếm giết chết đôi nam nữ trước mắt. Ảo giác cũng được, sự thật cũng được, thứ nàng muốn chính là máu tươi của bọn họ. Chỉ là nàng không cách nào cử động được.

“Ha ha… Chỉ mới như vậy đã không chịu nổi sao? Đừng nóng vội mỹ nhân của ta, màn hay còn ở phía sau.” Giọng nói bán nam bán nữ lại truyền đến bên tai như từ bốn phương tám hướng.

Tiểu Vũ muốn lên tiếng nhưng phát hiện mình cũng không thể nói chuyện với kẻ tự xưng là tâm ma đó, cảnh tượng lại nghiêng ngã, xoáy tròn.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!