Vượt núi lớn – P.1

Giới thiệu:

Anh trai tôi là sinh viên đại học đầu tiên trong thôn.

Hôm tổ chức tiệc mừng, mẹ tôi bỏ thuốc diệt chuột vào rau, đầu độc tất cả những thôn dân may mắn sống sót đến ngày hôm đó.

Lần này, cả thôn đều bị sát hại.

Liếc qua thi thể của anh trai tôi, bà ấy nhìn lên tủ quần áo nơi tôi đang trốn.

“Quên mất, ở đây còn có một con chuột nhỏ.”

Tên truyện: Vượt núi lớn

Tác giả: 昔昔盐

Nguồn: Zhihu

Hỗ trợ raw: Meo Meo

Editor: Tuyết Vũ – Hoa Lạc sơn cư

Nguồn ảnh: Pinterest

 

1.

Từ lúc hiểu chuyện, tôi đã nhận ra việc mẹ tôi không giống với những người phụ nữ khác trong thôn.

Mẹ bị nhốt cạnh một cái giường đất, mắt cá chân bị xích vào một sợi xích dày, mỗi lần cử động sẽ vang lên tiếng leng keng.

Căn phòng đó không có cửa sổ, không có ánh sáng, trên tường mọc đầy nấm mốc.

Mái tóc mẹ rối bù, cúi đầu ngồi dưới đất, khép mình trong bóng tối u ám.

Không khóc, không nháo, cũng không nói chuyện.

Trong căn phòng mốc meo này, bà ấy giống như một vật trang trí vô hồn.

“Tại sao phải nhốt mẹ lại?”

Một ngày nọ, tôi lấy hết can đảm phản đối cha mình.

Cha tôi sửng sốt một lúc rồi lập tức trừng mắt tức giận nhìn tôi.

“Trần Thanh Thanh, ai cho phép con vào đây?”

“Còn không mau cút khỏi đây!”

Bà cụ nhà bên đang ngồi phe phẩy quạt ngoài sân, thấy tôi bị ném ra ngoài thì cười quái dị.

Bà ta tỏ vẻ thần bí tiến lại gần, hạ giọng nói: “Thanh Thanh à, mẹ cháu là một người điên. Tránh xa cô ta, nếu không cháu cũng sẽ bị lây bệnh điên đó.”

Tôi cúi đầu không nói gì.

Đều là nói bậy, mẹ tôi không phải là người điên.

Mấy chú đầu thôn nói người mẹ biết chữ của tôi là từ “bên ngoài” đến.

Bên ngoài là ở đâu?

Tôi đứng ở nơi cao nhất trong thôn, dõi mắt nhìn ra ngoài nhưng chỉ thấy toàn núi với núi.

Trùng trùng điệp điệp, nhấp nhô cao thấp không có điểm cuối.

2.

Năm tôi lên sáu, có một đám cưới tổ chức ở thôn bên, hầu hết mọi người trong thôn đều đi dự.

Hôm đó tôi lén đi gặp mẹ, cũng là lần đầu tiên bà ấy nói chuyện với tôi.

Mẹ ngẩng đầu, dưới mái tóc dài bẩn thỉu là một đôi mắt đen láy sáng ngời.

“Thanh Thanh, con có thể giúp mẹ tìm chìa khóa được không?”

Tôi đáp: “Được ạ.”

Chìa khóa được giấu trong tủ chỉ cách mẹ vài mét, nhưng vì bà ấy bị xích nên không lấy được.

Lạch cạch.

Cái khóa rỉ sét rơi xuống đất, mẹ loạng choạng đứng dậy.

“Cảm ơn Thanh Thanh, cùng mẹ chơi một trò được không?”

Mắt tôi sáng lên, đầy mong đợi hỏi: “Chơi trò gì ạ?”

Mẹ cười nói: “Chúng ta chơi trốn tìm, mẹ đếm đến mười, con tìm chỗ trốn trước nhé. Sau đó mẹ sẽ đi tìm con, được chứ?”

Hôm đó, tôi trốn trong chuồng cừu từ sáng đến tối, háo hức chờ mẹ tìm thấy tôi.

Tôi không thể chờ đợi thêm nữa.

Đêm đến, đèn đuốc trong thôn bất chợt thắp lên sáng trưng, tôi nghe thấy tiếng dân làng la hét ầm ĩ.

“Con đàn bà thối, đến giờ vẫn không biết cách thành thật.”

“Còn dám chạy? Ông đây đánh gãy chân mày.”

Tôi hốt hoảng chạy đến cổng thôn thì thấy khuôn mặt dữ tợn của cha.

Mẹ bị ông ấy nắm tóc lôi đi như cái bao tải rách.

Mẹ bị… bắt lại rồi.

Bên cạnh cha tôi, anh trai tôi ưỡn ngực thẳng đầu bước đi như một vị tướng vừa chiến thắng trở về.

Tôi nghe vài thôn dân thì thầm với nhau.

“Thằng nhóc Tiểu Vũ này quả thật thông minh.”

“Tuổi còn nhỏ như vậy đã có thể tự tay bắt được mẹ mình, tương lai nhất định rộng mở.”

“Mẹ nó không hổ là nữ sinh thành phố, sinh ra đứa con thông minh như vậy.”

“Ha ha ha, một ngày nào đó tôi cũng sẽ mua một người phụ nữ từ bên ngoài để sinh con được thông minh.”

Giữa những tiếng cười đùa, dường như mẹ tôi hơi ngẩng đầu lên.

Giây phút đó, tôi nhìn thấy đôi mắt của mẹ âm trầm như sông ngầm cuồn cuộn.

3.

Sau cuộc chạy trốn không thành, mẹ dường như đã biến thành một người khác.

Mỗi lần cha đến nhìn, mẹ không còn im lặng nữa, ngược lại còn cười nói với ông ấy.

Cha quá đỗi vui mừng nên dần nới lỏng sợi xích.

Mẹ dường như cũng quên đi việc anh trai tôi từng phản bội mẹ, vẫn dịu dàng đối xử với anh ấy.

Anh trai càng lúc càng ỷ lại vào mẹ, thậm chí còn nhờ mẹ giúp làm bài tập về nhà.

Mẹ ngày càng được tự do đi lại.

Năm đó anh trai tôi được nhận vào trường cấp hai trọng điểm của huyện.

Sợi xích quanh mắt cá chân mẹ được tháo bỏ hoàn toàn.

Bà ấy giống như những người phụ nữ thôn quê khác, bận rộn lo việc bếp núc.

Tên côn đồ ở đầu thôn nháy mắt với cha, khen ông giỏi dạy vợ.

Mẹ nghe thấy chỉ cười đáp lại.

Có vẻ như bà ấy đã hoàn toàn quên mất vết hằn sẫm màu trên mắt cá chân mình.

Lấy lòng cha, cưng chiều anh trai, tặng kẹo cho thằng cháu trai bụ bẫm của bà cụ nhà bên, đối xử tốt với các thôn dân, nhưng lại lạnh nhạt với mỗi mình tôi.

Mẹ có thể cùng bà mắng mỏ tôi chỉ vì sau này tôi lấy chồng còn phải cho thêm tiền làm của hồi môn*.

(*tục lệ địa phương)

Thậm chí còn nói sẽ nuôi tôi đến mười tám tuổi, sau đó bán tôi đi để lấy tiền cưới vợ cho anh trai.

4.

Lần thứ hai mẹ tôi bị bắt đã khiến tất cả mọi người kinh ngạc.

Có lẽ “tất cả mọi người” này cũng bao gồm chính bản thân bà ấy.

Hôm đó, mẹ đưa anh trai tôi đến trường.

Nhưng khi gặp thầy chủ nhiệm của anh trai, bà ấy trở nên mất bình tĩnh.

Đó là một người đàn ông trắng trẻo lịch thiệp, trên sống mũi đeo một chiếc kính gọng vàng, đôi mắt mang theo ý cười khi nhìn người khác. Khí chất của thầy không ăn nhập gì với trường cấp hai của huyện.

Rất lâu sau này tôi mới biết người đàn ông đó là bạn trai của mẹ.

Nhìn thấy mẹ tôi, thầy ấy không khỏi sửng sốt một lúc, nhưng lại không dám nhận nhau.

Chờ anh trai tôi bước vào lớp học, thầy ấy mới lên tiếng.

“Tiểu Xán?”

……

Văn phòng của trường cấp hai huyện dành cho một số giáo viên dùng chung.

Hiện tại sắp đến giờ học, trong văn phòng chỉ có mẹ đang chờ.

Mẹ cho tôi năm đồng, bảo tôi ra quầy bán quà vặt mua kẹo ăn.

Tôi đã không đi.

Tôi lẻn vào văn phòng bằng cửa sau rồi trốn trong cái tủ sắt dưới đất.

Trong lúc chờ đợi, điện thoại trên ghế sô pha đột nhiên rung lên.

Màn hình bật sáng, mẹ tôi vô thức nhìn qua.

Giây tiếp theo, bà ấy bị đứng hình, nhìn chằm chằm điện thoại một lúc, sau đó ngoảnh mặt đi như không có chuyện gì xảy ra.

Nhưng lồng ngực phập phồng chứng tỏ bà ấy không hề bình tĩnh chút nào.

Mẹ đứng dậy, ngồi vào chỗ của một giáo viên khác.

Vài phút sau có tiếng bước chân nặng nề của đàn ông vang lên, tôi nghe thấy giọng nói của mẹ.

“Anh Nhai!”

Vừa ngạc nhiên vui mừng vừa có chút sợ hãi.

“Cứu em với, em bị người khác bắt cóc.”

Qua khe hở, tôi thấy mẹ lao vào vòng tay của người đàn ông đó.

Mẹ nắm chặt áo của người đó như thể nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

Mẹ nghẹn ngào nói: “Lục Nhai, đưa em rời khỏi đây đi, anh đưa em đi khỏi đây với —”

Lục Nhai giơ tay vòng qua cổ mẹ,  nói giọng nhẹ nhàng.

Nhưng tôi thấy rõ nét mặt của hắn lúc đó.

Châm chọc, xem thường, nói chung là không liên quan gì đến hai chữ “thương tiếc”.

Vô tình nhìn thoáng qua, ánh mắt hắn đột nhiên tập trung lên chiếc tủ nơi tôi đang trốn.

Hô hấp của tôi như muốn ngưng trệ.

Giây tiếp theo, hắn ngoảnh mặt đi như không có chuyện gì xảy ra.

“Tiểu Xán đừng vội, có anh ở đây, bọn họ sẽ không thể làm tổn thương em thêm nữa.”

“Đừng khóc, đừng khóc nữa, anh Nhai sẽ cứu em và đưa em về nhà.”

Hắn thành thạo an ủi mẹ tôi, hẹn bà ấy sáng sớm năm ngày sau chờ ở cổng thôn để đưa bà ấy rời đi.

Mẹ tôi suy sụp hỏi hắn tại sao không lập tức đi ngay.

“Người dân ở đây có tính cảnh giác cao độ, anh cần vài ngày để chuẩn bị.”

“Mấy ngày này em không cần làm gì cả, ngoan ngoãn chờ anh, vậy có được không?”

Hắn xoa dịu cảm xúc của mẹ tôi bằng mấy lời nhẹ nhàng đó rồi bảo bà ấy về trước.

“Anh Nhai.”

Bước đến cửa văn phòng, mẹ do dự một lúc.

“Anh thật sự sẽ đón em đi chứ?”

Lục Nhai mỉm cười: “Đương nhiên rồi.”

Hắn đích thân dẫn mẹ tôi ra ngoài.

Tiếng cửa bị đóng sầm lại.

Tôi bò ra khỏi tủ, người đổ đầy mồ hôi lạnh, chuẩn bị thoát thân.

Nhưng tôi kinh hoàng phát hiện cả hai cửa ra vào văn phòng đều đã bị khóa từ bên ngoài.

Vài phút sau, tiếng bước chân nặng nề quen thuộc lại vang lên.

Tôi hoảng hốt trốn dưới gầm bàn trong góc, bịt miệng không dám phát ra tiếng.

“Lạch cạch.”

Tiếng chìa khóa tra vào ổ vang lên.

Cửa mở ra.

Người đàn ông trước tiên bước về phía tủ sắt nơi tôi trốn ban đầu.

Tôi nghe thấy tiếng tủ sắt đột ngột bị mở ra, sau đó là một tiếng tặc lưỡi mất kiên nhẫn.

Hắn nhìn quanh văn phòng, bắt đầu tìm kiếm không có chủ đích.

Tiếng giày da nện trên nền xi măng phát ra âm thanh cộp cộp.

Không nhanh không chậm giống như thợ săn đùa bỡn con mồi.

Cộp cộp.

Cộp cộp.

Tiếng bước chân dừng lại trước cái bàn nơi tôi đang trốn.

5.

“Bắt được rồi.”

Tôi toát mồ hôi lạnh, hô hấp gần như ngưng trệ.

Giây tiếp theo, những ngón tay lạnh ngắt chạm vào cổ tôi.

Tôi liều mạng vùng vẫy cắn xé nhưng vẫn bị người đó cưỡng ép lôi ra ngoài.

Lục Nhai.

Hắn luôn trưng nụ cười trên mặt, chẳng ừ hử gì trước sự phản kháng của tôi.

“Chú biết cháu, cháu là con của Tiểu Xán. Cháu là em gái của Trần Vũ, Trần Thanh Thanh đúng không?”

Phớt lờ sự giễu cợt trong giọng nói của hắn, tôi như điên cào lấy bàn tay đang giữ chặt tôi.

“Thả cháu ra! Chú thả cháu ra!”

Giọng của Lục Nhai vẫn ôn hòa như cũ: “Thanh Thanh, cháu vừa nghe được cuộc trò chuyện giữa chú và mẹ của cháu đúng không?”

“Cháu nghe rồi thì sao? Cháu…”

“Suỵt.”

Hắn chợt đưa ngón trỏ lên môi: “Cháu ngoan, cháu trốn ở đây nghe lén là vì không muốn mất mẹ phải không?”

Tôi mơ hồ hiểu được ý của hắn, thuận theo hắn hỏi: “Vậy thì sao?”

Sức lực sau gáy thả lỏng, tôi nhếch nhác ngã sấp xuống đất.

Người đàn ông từ trên cao nhìn xuống tôi, miệng thì cười: “Đừng lo, thầy sẽ không để con mất mẹ.”

Tôi giả vờ bình tĩnh nhìn vào mắt hắn: “Cháu không tin, rõ ràng chú vừa mới nói sẽ đưa mẹ cháu đi mà. Chú không được mang bà ấy đi, nếu không cháu sẽ không có mẹ, chú không thể…”

Lục Nhai ngắt lời tôi, thề thốt nói: “Mẹ cháu sẽ không đi đâu cả, cháu ngoan à. Cô ấy sẽ là mẹ của cháu cả đời.”

 


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!