Linh Châu 30: Ma sâm – Phần cuối

30.

Tiếng cười của ma sâm biến thành tiếng khóc hòa vào gió núi rít gào, nghe vô cùng thê lương khiến người ta tê dại cả da đầu.

“Tùng!”

“Tùng!”

“Tùng!”

Tiếng bước chân nặng nề vang lên, mỗi bước chân như đang giẫm mạnh vào tận đáy lòng tôi.

Tôi ngửa cổ đến mức phát đau mới có thể nhìn thấy đỉnh đầu của người khổng lồ.

Khỉ gió!

King Kong đỏ!

Không phải nói người khổng lồ tóc đỏ thường cao ba bốn mét hay sao?

Nhưng tên trước mắt này cao ít nhất bảy tám mét, đôi mắt màu xanh nhạt như mắt sói trong đêm tối, thoạt nhìn chẳng khác nào hai cái bóng đèn lớn.

Cơ ngực rắn chắc của nó gồ cao như núi, thoạt nhìn đã biết cơ thể này ẩn chứa sức mạnh cực kỳ đáng sợ.

Ai từng đến sở thú chắc hẳn sẽ biết động vật lông rậm đều bốc mùi. Không biết người khổng lồ tóc đỏ này đã bao lâu chưa tắm, mùi tanh ập thẳng vào đỉnh đầu tôi. Thứ mùi này giống như một loại vũ khí sinh học, thậm chí còn lợi hại hơn bom ớt của Tống Phỉ Phỉ.

Trước đó tôi còn định dùng các loại trang bị mà Tống Phỉ Phỉ mang theo để thử một phen. Bây giờ nhìn lại, còn gì để trông mong nữa?

Quên đi, người khổng lồ tóc đỏ vất vả thu thập thiên tài bảo vật cũng không phải là việc dễ dàng gì. Chúng tôi muốn trộm đồ của nó quả thật là một hành vi hết sức sai trái.

Tôi lặng lẽ di chuyển bước chân, cố gắng thần không biết quỷ không hay biến mất trước mặt nó.

Thêm năm bước nữa là tới chỗ một cái cây thấp có cành lá sum suê. Ngồi xổm dưới gốc cây sẽ giống như đang cầm một chiếc ô lớn màu xanh lá.

Theo tầm nhìn của người khổng lồ tóc đỏ thì chắc hẳn nó không thể nhìn thấy tôi.

Tôi di chuyển từng bước một, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào.

Chỉ còn một bước nữa là đến cái cây thì đột nhiên có một bóng đỏ từ xa xuất hiện rồi lao thẳng vào vòng tay tôi như một cơn gió.

Tôi há hốc mồm nhìn búp bê ma sâm trước mặt.

Nó nhe cái miệng không răng cười toe toét với tôi rồi túm lấy quần áo tôi, vùi mình vào vòng tay tôi.

Chết tiệt!

31.

Tôi có thể cảm nhận được gió ở trên đầu mình. Đây là luồng khí lớn do người khổng lồ tóc đỏ thổi xuống.

Cơ thể tôi phản ứng nhanh hơn bộ não, lập tức xoay người chạy trốn xuống núi.

Tôi thề là tôi chưa từng chạy nhanh như vậy trong đời. Nếu lúc này là cuộc thi thế vận hội thì dám cá tôi có thể mang rất nhiều vinh quang về cho quê hương.

Tiếng cây ngã xuống đất liên tục vang lên phía sau, ngày càng gần, bám sát gót chân tôi.

Tôi vừa chạy vừa kéo búp bê ma sâm ra nhưng nó cứ như con bạch tuộc đeo bám tôi không tha.

“Hồng hộc hồng hộc~”

Lồng ngực tôi phập phồng dữ dội, phổi như muốn nổ tung.

Một cơn gió mạnh thổi qua đầu tôi, lỗ chân lông trên khắp cơ thể lập tức nổi lên. Lúc này tôi chẳng còn quản được nhiều, chỉ biết dùng hết sức lực nhảy sang một bên.

Cái đấm khủng khiếp đó sượt qua mặt tôi, tôi kinh hồn phát hiện tóc của người khổng lồ tóc đỏ thực sự rất cứng, giống như một con lợn rừng cào ra vài vệt máu trên mặt tôi.

Cú nhảy này khiến tôi mất thăng bằng, vừa lăn thẳng xuống núi vừa hét lên thảm thiết về phía đỉnh núi: “Mẹ kiếp! Cứu mạng!”

Đáp lại là tiếng hô thất thanh tuyệt vọng từ trên đỉnh núi: “Mẹ kiếp! Tớ không đuổi kịp!”

Thấy cú đấm bị trượt, King Kong, à không, người khổng lồ tóc đỏ trở nên tức giận. Nó phát rồ đấm ngực, ngửa mặt gầm lên, nhe ra những chiếc răng nanh sắc nhọn.

Nếu cú ​​đấm này trúng vào đầu tôi, não tôi chắc chắn sẽ văng thẳng vào mặt Tống Phỉ Phỉ và Kiều Mặc Vũ ở tận sườn núi.

32.

Ma sâm lọt vào lòng tôi, dùng tôi làm đệm thịt.

Tôi chỉ có thể chật vật bảo vệ đầu và mặt của mình, cố gắng giảm bớt thương tích do lăn xuống núi.

May là lớp trên của ngọn núi này là đất đen tơi xốp, mặt đất phủ đầy các loại thực vật.

Ngoài việc bị cành lá va quẹt vào tay, cơ thể tôi cũng không đau lắm. Chỉ là cảnh vật quay mồng mồng trước mắt tôi. Tôi choáng váng đến nỗi cảm thấy buồn nôn.

Lăn xuống thế này cũng không phải là cách.

Sau khi lăn xuống một nơi có địa hình thoai thoải, tôi với tay nắm lấy một sợi dây leo để giảm tốc độ lăn, sau đó dùng sức đứng dậy, lảo đảo chạy đến một nơi có nhiều cây cối um tùm hơn.

Trong lúc lăn xuống sườn núi, tôi loáng thoáng nhìn thấy ở đây phát ra ánh sáng lờ mờ, nếu tôi đoán không lầm thì đó hẳn là ánh trăng phản chiếu trên mặt hồ.

Trong rừng rất tối nên tôi dứt khoát bật đèn pin.

Có búp bê ma sâm dính trên người, tôi chẳng khác nào con đom đóm trong đêm tối. Người khổng lồ tóc đỏ sẽ dễ dàng tìm được tôi.

Nghĩ đến đây, tôi nảy ra một ý tưởng, dùng bổng chùy buộc tay mình cùng một chỗ với ma sâm. 

Chiêu này có phần toan tính xảo quyệt, đồng thời cũng có thể dẫn lửa thiêu thân.

Ma sâm muốn tôi dẫn nó chạy trốn rồi nhân lúc tôi liều mạng đánh nhau với người khổng lồ tóc đỏ thì sẽ chuồn đi.

Mơ đi cưng!

Tôi chạy nhanh nhất có thể, mùi hơi nước trong không khí ngày càng rõ rệt.

Hồ nước đã ở gần đây!

33.

Càng đến gần hồ nước, ma sâm càng tỏ ra bất an. Dường như nó hiểu được tôi muốn làm gì. Nó kêu ré lên trong vòng tay tôi rồi cố bỏ chạy.

Nhưng sợi dây đỏ giống như còng tay, dù nó vùng vẫy thế nào cũng bị gắn chặt một chỗ với tôi.

Tôi đập mạnh vào đầu nó: “Để tao yên tĩnh một chút!”

Ở trên cao không phát hiện ra, nhưng khi đến gần tôi mới biết hồ nước này rộng lớn đến nhường nào.

Ánh trăng mờ ảo phản chiếu trên mặt hồ khiến mặt nước gợn từng đợt sóng lấp lánh trong đêm tối.

Tôi tìm được cái cây to nhất, ôm ma sâm trèo lên cây. 

Sau khi chắc chắn mình đã leo đủ cao, tôi hung hăng cười với ma sâm, sau đó lấy sừng hươu đâm vào người nó.

“Oa~”

Búp bê ma sâm hét lên, mắt bắt đầu ngấn nước.

Mặt hồ vô cùng tĩnh lặng, gió núi thổi tạo nên từng đợt sóng gợn.

Tôi tiếp tục dùng sừng hươu ức hiếp nó. 

Tiếng hét của búp bê ma sâm không ngừng vang lên. Nó còn chưa kêu được mấy tiếng thì từ trong nước truyền đến một tiếng “ào” lớn.

Rắn bạch mi nhô lên khỏi mặt nước, ngẩng cao đầu.

Đúng lúc này, người khổng lồ tóc đỏ đuổi theo tôi suốt chặng đường cuối cùng cũng gầm lên.

Godzilla đại chiến King Kong chính thức bắt đầu!

34.

Não tôi không ngừng suy nghĩ suốt chặng đường vừa rồi.

Tại sao ma sâm có thể tồn tại dưới mí mắt của người khổng lồ tóc đỏ đáng sợ như vậy?

Câu trả lời chắc hẳn nằm ở chỗ rắn bạch mi. Thân là rắn canh giữ ma sâm, chắc chắn nó phải có gì đó khiến người khổng lồ tóc đỏ kiêng kị.

Nhiều năm qua, không biết đôi bên đã đánh nhau bao nhiêu trận.

Con rắn bạch mi này bị Tống Phỉ Phỉ nhét bom ớt vào miệng, chắc chắn nó sẽ đi đến nơi có nước.

Vì vậy tôi đoán nó nhất định ở trong hồ này.

Kẻ thù chạm mặt không khỏi đỏ mắt.

King Kong phát động công kích. Nó tiện tay nhổ bật gốc cái cây bên cạnh, dùng sức vặn gãy ngọn cây, biến cái cây thành một cây gậy khổng lồ.

King Kong cầm gậy điên cuồng nện vào Godzilla rắn bạch mi. 

Rắn bạch mi nào chịu thua kém, nó nhanh chóng quấn quanh người King Kong thành một khối. 

King Kong chỉ có thể vứt bỏ cái cây trong tay, hai bên bắt đầu giao chiến ác liệt.

Rắn bạch mi há to miệng, để lộ những chiếc răng nanh sắc nhọn cắn vào cánh tay của King Kong. 

Nọc độc của nó có vẻ rất mạnh. Bởi vì trong bóng tối, tôi có thể thấy chỗ King Kong bị cắn bắt đầu mưng mủ một cách nhanh chóng.

Té ra người khổng lồ tóc đỏ thu thập nhiều thiên tài địa bảo như vậy là để giải độc cho bản thân hay sao?

35.

Xem trận đại chiến này khiến tôi không khỏi cảm thấy khiếp đảm, hoa mắt váng đầu. 

Hai bên có sức chiến đấu khủng khiếp như vậy, sao chúng tôi dám đi trộm đồ của chúng?

Nghĩ tới đây, toàn thân tôi run lên.

Ôi quên mất, bây giờ không chạy, còn chờ đến bao giờ?

Tôi tụt khỏi cây, tay ôm búp bê ma sâm chạy về phía sườn núi.

Nó hét lên thảm thiết, trông rất lo lắng cho sự an toàn của rắn bạch mi.

Tôi chợt lưỡng lự.

Chúng đang yên đang lành phát triển tốt trong núi, cũng không làm hại đến ai.

Chúng tôi vẫn chưa có đủ hay sao? Hà cớ gì cứ thấy đồ có giá trị thì đều muốn sở hữu cho bằng được?

Nghĩ tới đây, tôi không khỏi cảm thấy xấu hổ.

Sống trên đời quá lâu, tôi đã phần nào quên đi ý định ban đầu của một người tu đạo.

Tôi đưa tay tháo sợi dây đỏ trên tay búp bê ma sâm, vỗ nhẹ vào đầu nó: “Chạy đi trước khi bị bắt trở lại.”

Ma sâm quay người bỏ chạy, bước hai bước rồi quay lại nhìn tôi.

Thấy tôi không nhúc nhích, nó mạnh dạn bước tới, móc ngón tay vào tay tôi.

Búp bê ma sâm nắm chặt tay ra hiệu cho tôi ngồi xuống.

Tôi nghĩ đến những cảnh trong tiểu thuyết và phim truyền hình, không khỏi cảm thấy có chút hưng phấn.

Chẳng lẽ nó biết ơn tôi đã thả nó đi nên muốn cho tôi vài sợi râu sâm ngàn năm tuổi?

Nghĩ đến đây, tôi không khỏi cúi người xuống.

“Bốp!”

“Bốp!”

Mỗi bên má nhận một cái tát.

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì búp bê ma sâm đã lao xuống đất rồi biến mất không để lại dấu vết.

36.

Cảm giác đau thì ít, cảm giác bị sỉ nhục mới nhiều.

Quả nhiên lời hay ý đẹp gì đó đều là dối trá.

Nó đang sống yên ổn trong núi, tự dưng lại bị tôi bắt rồi thả ra.

Nếu tôi không bắt nó, tự nhiên sẽ không có chuyện thả nó. 

Vậy tại sao nó phải biết ơn tôi?

Hai cái tát này không hề vô ích.

Tôi xấu hổ đi lên núi, chưa đi được bao xa thì gặp Tống Phỉ Phỉ và Kiều Mặc Vũ đến cứu tôi.

Nhìn thấy hai người họ trang bị vũ khí đầy đủ, tôi chế nhạo: “Đứa bé chết rồi các cậu mới đến cho bú. Sao không chờ thêm chút nữa hẵng đến? Tới lúc đó vẫn kịp dọn xác cho tớ.”

Kiều Mặc Vũ kinh hãi ngẩng đầu, hồi lâu không ngậm miệng được.

Phía đằng sau, người khổng lồ tóc đỏ và rắn bạch mi vẫn đang giao chiến quyết liệt.

Tống Phỉ Phỉ lấy điện thoại di động điên cuồng chụp ảnh, chờ hai người bọn tôi tức giận mắng mỏ mới quyến luyến bỏ đi, đi rồi còn tiếc rẻ quay đầu nhìn lại dăm ba lần.

Lưu Khải Toàn đã lẻn đi sau khi người khổng lồ tóc đỏ đuổi theo tôi.

Tôi đoán ông ta muốn lần mò hang động của người khổng lồ tóc đỏ.

“Hàn Minh đâu?!”

Tống Phỉ Phỉ vỗ trán: “Mẹ kiếp, tớ bận đuổi theo cậu đến nỗi quên mất anh ta!”

37.

Lúc chúng tôi tìm thấy Hàn Minh thì anh ta đang bất tỉnh nằm dưới một thân cây gãy.

“Hàn Minh, tỉnh lại, tỉnh lại mau!”

Tôi tát mạnh vào mặt anh ta, Hàn Minh miễn cưỡng mở mắt ra, nở nụ cười gượng gạo: “Tôi sắp chết rồi ư?”

Tôi liếc nhìn thân cây to ngang đùi, không khỏi muốn trợn mắt.

Hàn Minh thấy chúng tôi im lặng, mắt lập tức đỏ hoe, suýt rơi nước mắt: “Tôi sẽ chết thật hả?”

Anh ta nắm tay Tống Phỉ Phỉ, giọng nức nở: “Lần đầu tiên nhìn thấy cô ở chợ, tôi đã biết cô không phải là người bình thường. Tôi tâng bốc cô chỉ để hoàn thành KPI trong quý này. Sau khi tôi chết, cô có thể nói với ông chủ của tôi rằng tôi đã chết trong lúc làm nhiệm vụ hay không? Đây cũng được xem là tai nạn lao động, ông ấy có thể tăng thêm tiền bồi thường cho tôi không?”

Vậy ra Hàn Minh đãi chúng tôi ăn tối, dẫn chúng tôi đi hái nhân sâm, giúp chúng tôi chạy ngược chạy xuôi chỉ để bán nhân sâm của công ty anh ta cho chúng tôi thôi sao?

Ôi thật là, chạy KPI thời nay đã đến mức này rồi hả?

Tống Phỉ Phỉ không nói nên lời, kính phục nhìn Hàn Minh: “Được rồi, nhân dịp Tết Đoan Ngọ, tôi sẽ tặng cho mỗi nhân viên trong công ty một hộp nhân sâm. Anh chuẩn bị trước mười ngàn hộp là được!” 

38.

“Bao nhiêu?” Hàn Minh đẩy cây gãy trên lưng ra, giọng nói sắc bén bay vút tận trời: “Cô nói bao nhiêu?”

Thắt lưng của Hàn Minh không còn đau nữa, chân cũng không có vấn đề gì.

Anh ta nhất quyết giúp chúng tôi mang túi, thậm chí còn muốn trải thảm đỏ để chào đón chúng tôi xuống núi.

Không đào được ma sâm, cũng không tìm được kho báu, gặt hái duy nhất chính là biết được Lưu Đại Tráng đã đến Tiểu Hưng An Lĩnh. 

Vừa đi không bao xa, từ trên sườn núi truyền đến một tiếng thét vô cùng chói tai. Rõ ràng là Lưu Khải Toàn đã bị người khổng lồ tóc đỏ bắt được.

Nghĩ đến cái kết khủng khiếp của ông ta, tất cả chúng tôi đều tăng tốc, dưới chân như gắn động cơ.

Sau khi xuống núi, Kiều Mặc Vũ cúi đầu im lặng, nhân lúc chúng tôi không để ý thì bỏ chạy.

“Mẹ kiếp! Cậu chuồn hả!”

Tôi nhảy lên quật cô ấy xuống đất. Kiều Mặc Vũ nằm trên mặt đất vùng vẫy một cách tuyệt vọng: “Tớ không đi Tiểu Hưng An Lĩnh! Bên trong mộ của người Nữ Chân rất tà môn! Tớ không đi! A a a a thả tớ ra!”

Tôi vỗ đầu cô ấy, sau đó kéo lên như kéo một con chó chết: “Chuyến này tới Đông Bắc cậu đã làm được cái gì chưa? Chưa làm được gì còn muốn chạy!”

Tôi và Tống Phỉ Phỉ mỗi người một bên hộ tống Kiều Mặc Vũ đến sân bay. 

Kiều Mặc Vũ nhoài người lên cửa sổ taxi, hét toáng lên: “Thả! Tớ! Ra!”

Hết tập 30!

Phần trước | Xem thêm

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!