Đường Tam trùng sinh – C.803

Chương 803: Trạch bị thương sinh*


(*Trạch bị thương sinh: Ân huệ lan tỏa đến muôn dân, đến mọi sinh linh.)

Vì vậy đây mới là chuyện lớn đặt lên hàng đầu mà Tổ Đình đang phải đối mặt, muốn ổn định được chuyện này hiển nhiên cần phải có thời gian nhất định, đương nhiên làm gì còn ai đi quản một toà thành ở một góc hẻo lánh như này nữa chứ.

Sau khi nhận được tin tức, Đường Tam và Mỹ công tử bàn bạc, công văn của thành Gia Lý sẽ do vương phi tiếp tục chủ trì và nói với bên ngoài là nàng đã bế quan. Sau đó Đường Tam sẽ đưa Mỹ công tử ra biển, khảo sát tình hình những nhân loại đã được di dân trước đó, đồng thời để Tô Cầm đến Tổ Đình liên lạc với tổ chức Cứu Rỗi, âm thầm đưa nhân loại đến thành Gia Lý, từ đó không ngừng chuyển thêm nhiều nhân loại di cư ra biển. Cách làm cũng đơn giản, thông qua phương thức mua bán nô lệ để tiến hành, tận khả năng không để Tổ Đình phát giác.

Hơn nữa cần mua nô lệ ở khắp nơi, thậm chí đến cả Nhật Thần Đế Quốc để mua nô lệ. Dù sao thì chuyện mua bán nô lệ nhân loại trước nay vẫn luôn là chuyện rất bình thường.

Nô lệ sau khi được mua sẽ không chuyển trực tiếp đến thành Gia Lý mà chia ra chuyển đến khắp các cứ địa được thành lập trên cả Yêu Tinh Đại Lục. Ưu điểm khi làm thế này chính là sẽ không thu hút sự chú ý. Sau đó đợi số lượng đạt đến một con số nhất định, Đường Tam sẽ đích thân đến và thành lập một pháp trận Truyền Tống, trực tiếp thông qua phương thức truyền tống đưa bọn họ đến thành Gia Lý rồi lập tức di cư ra biển. Như vậy cho dù Tổ Đình có giám sát thế nào thì cũng không biết được những nhân loại này đã đi đâu.

Nếu đổi lại là trước đây, Đường Tam sẽ không có cách nào truyền tống nhiều người ở một phạm vi lớn như vậy, nhưng sau khi hắn đột phá thành Thần, đồng thời luyện hóa được Thời Không Đạo Tiêu thành thần khí bổn mệnh thứ hai thì việc này đã nằm trong khả năng của hắn. Thời Không Đạo Tiêu tiến hoá theo sự trưởng thành của Đường Tam, dựa vào Hỗn Độn Lam Ngân Hoàng, tốc độ trưởng thành của Đường Tam còn kinh người hơn so với Mỹ công tử.

Phía bên tổ chức Cứu Rỗi chỉ cần Tô Cầm ra mặt là được, Đường Tam ẩn nấp trong bóng tối, dù là tổ chức Cứu Rỗi cũng không biết đến sự tồn tại của hắn. Ngược lại, Mỹ công tử, Tô Cầm và Trương Hạo Hiên đều là những cấp cao của tổ chức, đặc biệt sau khi Mỹ công tử báo cáo công tác thành công, trở thành thành chủ mới của thành Gia Lý, có thể nói nàng đã chính thức trở thành người có quyền lực nhất trong tổ chức, mệnh lệnh của nàng đưa ra, tổ chức tự nhiên sẽ vô cùng tôn kính. Hiện tại nhân loại bắt đầu di cư ra biển, phần công lao này đương nhiên đều thuộc về Mỹ công tử. Biết đến sự tồn tại của Đường Tam, trên thực tế chỉ có số ít người từng ở học viện Cứu Rỗi mà thôi.

Sau khi sắp xếp xong hết những việc này, Đường Tam trước tiên thông qua truyền tống đưa Tô Cầm đến khách sạn Bạch Hổ, khi hai cha con họ gặp nhau thì Đường Tam cũng rời đi. Dù sao thì nhìn thấy mẹ vợ tương lai của mình thất thố trước mặt cha ruột cũng không phải là chuyện hay ho cho lắm.

Ánh sáng bạc loé lên, Đường Tam đã xuất hiện trong căn phòng lớn nơi ở của thành chủ thành Gia Lý.

Mỹ công tử luôn ở trong phòng đợi hắn, vừa thấy hắn quay lại đã vội vàng bước đến hỏi: “Sao rồi? Mẹ và ông ngoại đã gặp nhau rồi chứ?”

Đường Tam gật đầu: “Bạch Hổ Đại Yêu Hoàng đến rồi ta mới đi, yên tâm, họ là cha con, mọi ngăn cách đều là lúc chưa gặp nhau, thật sự gặp nhau rồi thì lại khác. Ta nhìn thấy dì nhào vào lòng ông ngoại nàng rồi ta mới chạy về. Tốt nhất không nên nhìn nữa, tránh để dì cảm thấy ngại ngùng.”

Mỹ công tử thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ nói: “Quá tốt rồi. Đây là một trong những nút thắt trong lòng mẹ. Mẹ có thể quay về với ông ngoại ta thật sự vui quá. Những năm này thật ra mẹ luôn không được vui, chỉ khi ở cùng với ta mới vui vẻ một chút. Nhưng ta biết mẹ luôn không được dễ chịu trong lòng. Một là vì cảm thấy tội lỗi và sự nhớ nhung đối với ông ngoại, hai là…”

Nói đến đây, nàng dừng lại một chút rồi nói: “Từ trước đến nay ta luôn cho rằng bởi vì quan hệ với phụ thân không tốt nên mẹ mới như vậy, thế nên trong lòng ta cũng có khúc mắc với phụ thân. Giờ ta mới hiểu, hoá ra không phải bởi vì phụ thân mà là vì hắn.”

Đường Tam thở dài một tiếng rồi nói: “Chuyện của cha mẹ cứ để bọn họ tự giải quyết. Hận ý của mẹ nàng đối với Tinh Phượng Đại Yêu Hoàng cũng không dễ giải trừ như vậy. Bây giờ dì đã đến Tổ Đình, khoảng cách giữa bọn họ gần hơn rồi. Nếu Tinh Phượng Đại Yêu Hoàng có lòng, nhất định sẽ nghĩ cách để hoá giải ân oán đó. Nói thế nào thì bọn họ cũng đã có nàng, có con rồi, ràng buộc huyết mạch cũng tồn tại, hy vọng tương lai có thể hoá giải.”

Mỹ công tử nhẹ gật đầu, nói: “Mẹ có làm thế nào thì ta cũng ủng hộ mẹ. Chúng ta cũng nên ra biển rồi!”

Đường Tam mỉm cười gật đầu, kéo nàng về phía mình rồi ôm vào lòng.

“Đi, đưa nàng đi xem thế giới của chồng nàng.”

Mỹ công tử chưa kịp lên tiếng phản đối thì không gian đã bắt đầu co vẹo, ánh sáng vô thanh vô tức bao trùm lấy hai người.

Sau đó Mỹ công tử đã ngửi thấy hương vị của biển cả.

Khi Đường Tam và Mỹ công tử xuất hiện lại thì đã đứng trên bờ đảo Nguyệt Nha. Gió biển nhẹ nhàng thổi tới, mang theo khí tức đặc trưng của biển, hít một hơi mùi hương của biển, Đường Tam chỉ cảm thấy thoải mái đến mức lỗ chân lông cũng muốn giãn ra.

Đây là lãnh địa của hắn, biển cả đối với hắn chính là nơi tu luyện tốt nhất. Đồng thời, khi ở trong biển, hắn có thể phát huy uy năng Thần Chỉ đến mức lớn nhất, trạch bị thương sinh!

Có Thần Chỉ tồn tại, cả biển lớn sẽ có được sự chúc phúc của Thần, mọi sinh vật trong biển, gồm cả môi trường sinh thái đều được hưởng lợi ích, tất cả những sinh vật đại dương cũng sẽ mang lại lực lượng tín ngưỡng cho hắn.

Nếu như ở Tổ Đình, khi đối mặt với Hoàng giả, hắn chỉ có thể chạy, vậy thì ở trên biển, cho dù Hoàng giả có tới thì hắn cũng có thể chiến một trận. Bởi vì hắn là Hải Thần!

Đường Tam nắm lấy tay của Mỹ công tử, nhìn về biển lớn bao la, nhẹ giọng nói: “Ta về rồi.”

Mỹ công tử quay đầu nhìn hắn, đột nhiên nàng phảng phất nhìn thấy trên người Đường Tam có một vầng sáng phát ra, dường như đó không phải là một màu sắc nào cả, nhưng chính trong nháy mắt này, trên người hắn chính là có ánh sáng.

Ngay tiếp theo, cả đại hải như bừng sáng, lấy Đường Tam làm trung tâm, biển cả vốn đang vỗ sóng đột nhiên trở nên yên tĩnh, chỉ còn những làn sóng dập dờn. Ánh sáng từ trên người Đường Tam đang khuếch tán ra bốn phương tám hướng, lan toả ra ngoài.

Khoảnh khắc đó, cho dù là mặt trời cũng sẽ bị lu mờ, cũng chính lúc này, Mỹ công tử đã hiểu “thế giới của Đường Tam” là gì.

Nam nhân đang đứng bên cạnh nàng rõ ràng không hề thay đổi, nhưng lại như cao đến tận trời. Biển rộng mênh mông vô tận khiến người ta có cảm giác sợ hãi, khoảnh khắc đó lại như trở thành một bộ phận của hắn, dùng mắt nhìn hay dùng thần thức để cảm giác hoàn toàn đều là khí tức của hắn.

Hải Thần quay lại, trạch bị thương sinh!

Đường Tam từ từ nhắm hai mắt, ấn ký Tam Xoa Kích màu vàng điểm sáng trên trán.

Một quang ảnh khổng lồ hiện ra sau lưng hắn, hoá thành hình dạng Hải Thần cực lớn, sừng sững đứng ở đó.

Bầu trời hoá thành màu vàng, biển cả trong xanh. Khí tức Hải Thần trong nháy mắt rót vào đại dương.

Khí tức Hải Thần bắt đầu lan dần ra xa, tất cả sinh vật đại dương chỉ cần cảm nhận được luồng khí tức này đều lập tức xoay người lại, hướng về phía đảo Nguyệt Nha cúi đầu bái lạy.

Hải Thần có mặt, phúc trạch* kéo dài.

(*Phúc trạch: phúc lộc, tương lai tốt đẹp.)

Tay trái nắm lấy tay Mỹ công tử, tay phải giơ lên, Hải Thần Tam Xoa Kích rực rỡ ánh sáng xanh rơi vào trong lòng bàn tay hắn, giọng nói của hắn bình thản nhưng lại tràn ngập khí tức kỳ dị.

“Hôm nay, Đường Tam quy vị, thực hiện tâm nguyện. Hải Thần giáng lâm, trạch bị thương sinh, nguyện Vô Tận Lam Hải không còn ôn dịch!”

Lời này vừa dứt, ấn ký Hoàng Kim Tam Xoa Kích trên trán của hắn lập tức tỏa sáng rực rỡ, Hải Thần Tam Xoa Kích trong tay đột nhiên phóng ra một luồng sáng thẳng lên trời. Bầu trời vốn đã biến thành màu vàng toả ra vô số ánh sáng rực rỡ, chiếu rọi xuống Vô Tận Lam Hải.

Biển rộng trong lúc nhất thời xảy ra một vài biến hoá kỳ dị.

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!