Đường Tam trùng sinh – C.904

Chương 904: Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng


Mặc trường bào thường ngày, chất vải như lụa nhìn rất thoải mái, hắn đang đọc quyển sách cầm trên tay. Tướng mạo của hắn rất trẻ, không nhìn rõ tuổi tác, khuôn mặt tuấn tú cho người ta cảm giác rạng ngời như ánh mặt trời, mái tóc dài màu vàng nhạt xõa gọn sau lưng, cả người toát ra khí chất thư sinh nho nhã.

“Ngồi đi.” Hắn chỉ vào ghế sô pha bên kia, ra hiệu cho Đường Tam. Rồi hắn đứng dậy, đặt cuốn sách trên tay trở lại giá sách.

Nhìn thấy bộ dáng cũng trạc tuổi mình khi là nhân loại, Đường Tam đột nhiên tăng cảnh giác.

Không hề nghi ngờ, vị này chính là Thiên Sinh Thiên Dưỡng Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng trong truyền thuyết, nhưng lại rất khác so với tưởng tượng của Đường Tam. Trên người vị này không có chút khói lửa nào, ngay cả một chút khí tức cường đại cũng không cảm nhận được. Thậm chí Đường Tam còn hoài nghi, đây căn bản không phải bản thể của Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng mà chỉ là thần thức phân thân. Nhưng cường độ thần thức đã vượt qua tất cả các Hoàng giả mà hắn từng thấy.

Đương nhiên, đây là do Đường Tam chưa từng nhìn thấy Thuỷ Tinh Đại Yêu Hoàng ở trạng thái đỉnh phong, nhưng ít nhất khi so với Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng, thần thức của vị trước mắt đã vượt xa.

Đường Tam không hề nghi ngờ phán đoán của mình. Bản thân hắn có thần vị, vô cùng mẫn cảm với thần thức.

Đường Tam theo lời đối phương đi tới cạnh sô pha, nhưng không ngồi xuống trước mà chờ đợi.

Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng cất cuốn sách đi, sau đó mới mỉm cười đi về phía hắn.

Hắn giơ ngón tay chỉ vào ghế sô pha, sau đó ngồi xuống ghế chủ tọa, trên mặt luôn nở nụ cười ấm áp.

Lúc này Đường Tam mới ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh, khuôn mặt biểu hiện vẻ cung kính.

Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng mỉm cười nói: “Đừng căng thẳng, từ trên người ngươi, ta có thể cảm nhận được khí tức quen thuộc của Thụ Tổ. Thật đúng là hoài niệm. Lúc đầu khi ta mới thành Hoàng, ta đã đến thành Kiến Mộc bái kiến Thụ Tổ, và được khí tức sinh mệnh của Thụ Tổ dẫn dắt, điều này có ích rất nhiều cho việc đề thăng sau này của ta. Thụ Tổ là thuỷ tổ của tinh quái hệ thực vật chúng ta, nếu không có ngài thì sẽ không có tinh quái hệ thực vật ngày hôm nay. Nói đến đây, ta thấy thật có lỗi, những năm gần đây không thể bảo vệ tộc Lam Kim Thụ, khiến cho tộc nhân các ngươi chịu ủy khuất.”

Vị này càng bình dị gần gũi, trong lòng Đường Tam càng cảnh giác, hắn mơ hồ cảm thấy đây nhất định là một tồn tại đáng sợ hơn cả Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng. Thật sự không nghĩ tới bên Nhật Thần Đế Quốc vẫn có tồn tại như vậy. Đây quả thật là một Hoàng giả phật hệ?

“Miện hạ khách khí, nếu không có ngài và Địa Âm miện hạ che chở, chỉ sợ tộc ta đã sớm không giữ được thành Kiến Mộc.”

Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng xua tay, nói: “Đây là điều bọn ta nên làm. Bất kỳ tồn tại nào đều không có tư cách quấy rầy Thụ Tổ ngủ say. Lần này Thụ Tổ thức tỉnh đã tái hiện quang huy cho tộc Lam Kim Thụ các ngươi. Ta cũng cảm thấy rất cao hứng, cũng mong muốn Thụ Tổ có thể đem quang huy chiếu lên người các hậu bối nhiều hơn, nhân tiện ta tặng ngươi một lễ vật, không biết ngươi đã nhận được chưa.”

Đường Tam sửng sốt một chút: “Lễ vật? Gần đây các chủ thành quả thật tặng không ít lễ vật, không biết ý của ngài…”

Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng khẽ mỉm cười nói: “Cận Miểu Lâm! Đương nhiên là Cận Miểu Lâm chân chính.”

Nghe được những lời này của hắn, trong lòng Đường Tam nháy mắt căng thẳng, lạc ấn huyết mạch trong cơ thể thiếu chút nữa bị hắn khích phát, về việc ai đưa Cận Miểu Lâm trở về, lúc đó hắn cũng không tìm hiểu, bởi vì các chủ thành, các đại chủng tộc đều đưa tộc nhân Lam Kim Thụ trở về, nhưng họ không có nguồn gốc, càng không có cách nào để xác minh. Mà lúc này, những lời Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng vừa nói ra khiến Đường Tam trong nháy mắt cảm nhận được một lực áp bách mạnh mẽ từ trên người vị Hoàng giả Tứ Thiên này truyền đến.

Đối phương vậy mà biết Cận Miểu Lâm thật, và chính hắn là người đã đem Cận Miểu Lâm về.

“Cảm tạ miện hạ.” Đường Tam thoáng bình tĩnh lại, thản nhiên đáp.

Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng tỏ vẻ tán thưởng: “Vừa rồi khi ngươi nghe lời của ta rất kinh ngạc, cho nên ngươi nhất định không biết Cận Miểu Lâm là do ta đưa về. Nhưng ngươi lập tức lấy lại bình tĩnh. Đúng vậy, khó trách Thụ Tổ đã chọn ngươi làm người truyền thừa, có thể tái hiện quang huy của tộc Lam Kim Thụ.”

Suy nghĩ trong lòng Đường Tam nháy mắt xoay chuyển, nghĩ đến rất nhiều khả năng: “Miện hạ, không biết Cận Miểu Lâm và ngài có phải…”

Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng vẫn mỉm cười như cũ: “Nói tiếp thì thật hổ thẹn, lúc trước Cận Miểu Lâm đến cung Thiên Dương tìm ta, hy vọng ta có thể nể mặt Thụ Tổ mà giúp đỡ tộc Lam Kim Thụ. Thời điểm đó, ta có chút khó xử. Lúc đấy, tình trạng thân thể của ta không được tốt lắm. Ta đã giao việc này cho thành Liệt Dương, nhưng sau đó ta phát hiện những tộc nhân ở thành Liệt Dương đã hiểu lầm ý của ta, cứ như vậy mà nhốt hắn. Mãi đến khi Thụ Tổ hồi sinh gần đây, ta đặc biệt hỏi thăm thì mới biết hắn đang bị nhốt. Lúc này ta mới gửi hắn về thành Kiến Mộc của các ngươi. Có vẻ như ngươi đã giải quyết một cách thích đáng, phải không?”

Đường Tam thản nhiên nói: “Thần thức chi hải của hắn đã bị phá hủy, cả người vô tri vô giác, ta rất khó phân biệt thân phận của hắn. Hiện tại đang để hắn tĩnh dưỡng, hy vọng thời gian tới, hắn có thể khôi phục.”

Từ trong lời nói của Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng, hắn đã hiểu một ít tình huống cụ thể.

Khi Cận Miểu Lâm rời khỏi tộc Lam Kim Thụ, có lẽ đã chủ động đến Tổ Đình để tìm Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng, hy vọng vị Hoàng giả cực mạnh này có thể ủng hộ cho mình, làm chỗ dựa cho tộc Lam Kim Thụ. Nhưng hắn đã quên mình là người thừa kế huyết mạch trực hệ của Thụ Tổ, lại là cấp bậc Tinh Vương, đối với kẻ khác hấp dẫn đến mức nào.

Có lẽ sự tồn tại của Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng ở cấp độ này không cần loại năng lượng sinh mệnh của hắn, nhưng tinh tộc Liệt Dương Hoa chắc chắn cần hắn. Đương nhiên lời nói của Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng chỉ tô điểm cho chính mình, không có sự đồng ý của hắn, ai dám bỏ tù người mà hắn đề cử? Huống chi, ngay cả thần thức chi hải cũng bị phá hủy. Đó là vết thương mà ngay cả Đường Tam cũng không thể chữa trị trước khi khôi phục lại cấp bậc Thần Vương.

Cho nên, dù Cận Miểu Lâm có bị đuổi trở về, trừ khi Cận Miểu Sâm cực kỳ quen thuộc mới có thể nhận ra, cho dù là trưởng lão tộc Lam Kim Thụ thì e rằng cũng không thể nhận ra huyết mạch Thụ Tổ từ trên thân thể suy bại với thay đổi lớn thế kia. Khí tức huyết mạch của Cận Miểu Lâm khi đó đã rất yếu ớt, nếu Đường Tam không dùng thần thức để cảm nhận thì sẽ không phát hiện ra khí tức huyết mạch trực hệ Thụ Tổ của hắn. Bởi thế, mặc dù Cận Miểu Lâm bị đuổi về, Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng chắc cũng biết, hắn sẽ không tạo thành uy hiếp lớn với mình.

Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng cười nói: “Vậy thì tốt, chà, nói tới chuyện này, cũng là chúng ta nợ tộc Lam Kim Thụ các ngươi, nếu các ngươi có nhu cầu, cứ việc nói với ta, chỉ cần trong khả năng của ta, nhất định ta sẽ giúp các ngươi.”

Đường Tam nghiêm mặt nói: “Từ trước tới nay miện hạ một mực che chở mới giúp tộc ta sống sót, vốn không dám có bất kỳ yêu cầu cao xa, nhưng hôm nay có thể gặp được miện hạ, ta vô cùng cao hứng. Ngài biết không, tộc Lam Kim Thụ bọn ta từ trước đến nay đều yếu ớt, chỉ có năng lượng sinh mệnh cường đại, cũng không giỏi tranh đấu, nếu có thể, bọn ta có thể nhờ vào bảo hộ mà nằm dưới trướng của ngài hay không, về sau chỉ nghe theo mệnh lệnh của ngài.”

Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng xua tay nói: “Không thể nói là sai bảo. Nhưng chúng ta đều là hệ thực vật, vốn là người một nhà, nếu trong tương lai tộc Lam Kim Thụ có bất kỳ nhu cầu nào, ta đương nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Ngươi có tính toán gì chưa? Lần này ngươi báo cáo công tác, theo ta là không có bất cứ vấn đề gì.”

Đường Tam suy nghĩ một chút rồi nói: “Ta không có việc gì, ta chỉ hy vọng có thể bảo vệ tộc nhân, đồng thời tận lực tránh cho bi kịch lần nữa phát sinh.”

Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng nói: “Luôn phải có ý tưởng thì tốt hơn. Kim Cương Thiên Tinh Hoàng lần này ngã xuống có thể nói là gieo gió gặt bão. Bây giờ có nhiều vị trí Hoàng giả trống. Chúng ta và Thiên Vũ Đế Quốc bên kia nhất định sẽ có tranh đoạt. Theo ta, ngươi là một trong những tồn tại ở bên này thích hợp nhất để trở thành Hoàng giả. Ngươi phải tận lực tranh thủ đấy!”

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!