Đường Tam trùng sinh – C.885

Chương 885: Trận chiến trên không


“Ừ.” Kim Cương Thiên Tinh Hoàng gật đầu. Trong số bảy Thiên Tinh Hoàng, Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng và Địa Âm Thiên Tinh Hoàng là cường đại nhất, còn có Ngô Đồng Thiên Tinh Hoàng xếp thứ ba và Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng đang có mặt, tất cả đều là thực vật. Trong đó Ngô Đồng Thiên Tinh Hoàng và Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng là hệ mộc thuần tuý, bọn họ đều có quan hệ mật thiết với Thụ Tổ. Mặc dù những tộc có Hoàng giả cường đại này có thể không ra tay với tộc Lam Kim Thụ, nhưng ngoài mặt bọn họ vẫn phải giúp đỡ chủng tộc truyền thừa của Thụ Tổ. Nếu không nhờ như vậy thì dưới tình huống không có Hoàng giả, tộc Lam Kim Thụ sẽ không thể giữ vị trí chủ của một thành đến tận hôm nay. 

Nếu hôm nay hắn giết Đường Tam, Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng rất có khả năng sẽ ngăn cản. Bất quá thân là Hoàng giả, Kim Cương Thiên Tinh Hoàng có tự tin tuyệt đối, đến lúc đó muốn giết chết một tên Đại Tinh Vương hoặc làm tổn thương bản nguyên của đối phương cũng không phải là chuyện khó khăn gì. 

Dưới góc nhìn của Kim Cương Thiên Tinh Hoàng, lựa chọn khiêu chiến của Đường Tam có thể nói đơn giản là cực kỳ ngu xuẩn. Nếu hôm nay Đường Tam chọn rời đi, chấp nhận lấy bồi thường thì bản thân hắn xem như nhẫn nhịn chịu đựng cho qua, nhưng bây giờ đối phương lại chọn khiêu chiến, chẳng khác nào dâng dê vào miệng cọp, chính là hành động tìm chết.

Kim Cương Thiên Tinh Hoàng nhìn Đường Tam bằng ánh mắt sắc lạnh: “Chúng ta quyết chiến trên không trung.” Dứt lời, hắn điểm chân dưới đất một cái đã bay lên trời, hóa thành một luồng sáng vàng lao thẳng vào không trung.

Chọn quyết chiến trên không trung đương nhiên là để tránh hậu quả ảnh hưởng đến toà thành. Trên thực tế, bản thân Kim Cương Thiên Tinh Hoàng có thuộc tính thổ, chỉ khi ở trên mặt đất hắn mới có thể phát huy sức mạnh tối đa của mình. Nhưng đối mặt với một Đường Tam chỉ là Đại Tinh Vương, hắn hoàn toàn không để Đường Tam vào mắt, huống hồ bản thân tộc Lam Kim Thụ còn không giỏi chiến đấu!

Đường Tam hơi khom người hành lễ với Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng: “Cảm ơn Nhiếp Hồn miện hạ đã giúp đỡ.”

Sau đó hắn quay sang các trưởng lão tộc Lam Kim Thụ, sắc mặt của bọn họ lúc này đều tràn ngập bi thương, nhất thời không nói nên lời. Cận Miểu Sâm thậm chí còn nhìn Đường Tam bằng khuôn mặt đẹp như hoa lê ngày mưa, khóc không thành tiếng: “Ca, huynh nhất định phải bình an trở về, đừng miễn cưỡng. Huynh còn sống mới là điều quan trọng nhất đối với tộc Lam Kim Thụ chúng ta.”

“Yên tâm đi, ta sẽ không sao. Các trưởng lão mời ngồi, chỉ cần dùng phương thức truyền thống của tộc Lam Kim Thụ để cầu nguyện cho ta là được. Đây là trận chiến vì chính nghĩa của tộc ta.”

Nói xong, hắn nhìn nhị trưởng lão và tam trưởng lão, ánh mắt lóe sáng một cái.

Hai trưởng lão vốn đang bi thương, cảm nhận được ánh mắt thay đổi của Đường Tam, tim hẫng một nhịp, lập tức nhớ lại chỉ điểm của Đường Tam lúc trước khi bọn họ bế quan dưới thân Thụ Tổ ở thành Kiến Mộc. Bọn họ nhanh chóng gật đầu, cung kính hành lễ với Đường Tam.

Lúc này Đường Tam mới bay lên, tám nhánh gai màu lam sau lưng xòe ra, cơ thể từ từ bay lên không trung.

Cận Miểu Sâm kích động đến mức muốn bay lên cùng hắn nhưng lại bị nhị trưởng lão giữ lại. Nhị trưởng lão truyền âm nói với nàng mấy câu, Cận Miểu Sâm sững người một lúc nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại. Mười hai trưởng lão tộc Lam Kim Thụ khoanh chân ngồi xuống, mỗi người tự nhắm mắt lại.

Nhị trưởng lão trầm giọng nói: “Chúng ta cùng cầu nguyện cho tộc trưởng. Chính nghĩa tất thắng.”

Mười hai trưởng lão đồng thanh hô to: “Chính nghĩa tất thắng.” Vừa nói, trên người bọn họ vừa tỏa ra quầng sáng màu lam mông lung, khí tức sinh mệnh khuếch trương ra bên ngoài.

Đây là mười hai vị tộc Lam Kim Thụ từ vương cấp trở lên đó! Năng lượng sinh mệnh mạnh mẽ đến mức ngay cả Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng sau khi cảm nhận khí tức sinh mệnh phóng xuất từ trên người họ cũng cảm thấy toàn thân thoải mái, bừng bừng sức sống. Cảm thụ của các cường giả tinh tộc Kim Cương đang có mặt càng rõ ràng hơn.

Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng âm thầm thở dài, không có gì lạ khi bất kỳ chủng tộc nào cũng sinh lòng thèm muốn đối với tộc Lam Kim Thụ, năng lượng sinh mệnh của tộc này quả thật rất trân quý, mang ngọc có tội mà! Ngay cả bản thân hắn lúc này cũng có chút lòng tham. Nếu không phải vì Thụ Tổ thức tỉnh thì e rằng ai cũng có ham muốn làm như vậy. Cường độ sinh mệnh của tộc Lam Kim Thụ cấp bậc Tinh Vương dạng này sẽ có tác dụng nuôi dưỡng rất tốt đối với bản thân. Nếu có cơ hội phải đến thành Kiến Mộc xem thử tình hình thức tỉnh của Thụ Tổ thế nào mới được.

Ánh mắt hắn loé lên, Đường Tam và Kim Cương Thiên Tinh Hoàng đã bay tới độ cao nghìn mét. Hai bên hiện đang đứng đối mặt nhau.

Kim Cương Thiên Tinh Hoàng nhìn Đường Tam bằng ánh mắt sắc lạnh, nói: “Ta cho ngươi cơ hội cuối cùng, hiện tại bỏ cuộc, đưa người của ngươi quay về thành Kiến Mộc, ta có thể xem như chưa phát sinh chuyện gì. Bọn ta đã có hành vi bắt cóc giam giữ tộc nhân của ngươi, nhưng lần này ngươi cũng đến thành Kim Cương gây náo loạn và giết chết tộc nhân của ta. Hai bên xem như huề nhau. Bằng không, hôm nay ta sẽ giết ngươi, cho dù bị các Hoàng giả khác trách cứ cũng tuyệt đối không nương tay.”

Đường Tam cười đáp: “Ngươi nói như vậy là vì ngươi sợ các Hoàng giả xếp trước ngươi sinh lòng bất mãn hay vì lo sợ không đánh lại ta?”

“Tiểu bối nhà ngươi có vẻ như thật sự muốn chết.” Kim Cương Thiên Tinh Hoàng đã rất tức giận. Những gì hắn vừa nói quả thật là không hy vọng sinh ra rào cản với các Hoàng giả khác, đồng thời cũng do nguyên nhân e ngại Thụ Tổ. Hắn vẫn nhớ như in khoảnh khắc Thụ Tổ thức tỉnh, cú đánh đó đã sinh ra ảnh hưởng rất lớn đến hắn, mặc dù đã hơn một tháng và có nhờ các Hoàng giả khác giúp đỡ nhưng đến bây giờ hắn vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.

Nếu Thụ Tổ thật sự thức tỉnh thì vị này tuyệt đối chính là Hoàng giả mạnh nhất đương thời. Mặc dù xác suất của chuyện này rất nhỏ nhưng không phải không có. Nếu không cần ầm ĩ náo loạn đến mức này thì những tổn thất trước mắt vẫn có thể chấp nhận được.

Trên người Đường Tam loé lên quầng sáng màu lam kim: “Đừng nói nhảm nữa, ta đã nói rồi, mối thù này không chết không thôi. Giết ta nếu ngươi có khả năng, bằng không thì chính là ta giết ngươi.”

“Chỉ dựa vào ngươi? Nếu ngươi muốn chết thì cứ đến đây. Ngươi là tiểu bối, cho ngươi ra tay trước.” Một chút do dự cuối cùng của Kim Cương Thiên Tinh Hoàng lúc này cũng đã biến mất. Chỉ có giết chết tên tiểu tử trước mặt mới có thể hoá giải thù hận trong lòng hắn.

Đường Tam không nhượng bộ, đối mặt với hắn vậy mà là một vị Hoàng giả đó! Ánh sáng màu lam kim trên người đột nhiên nở rộ, năng lượng sinh mệnh khổng lồ được phóng thích từ trên người hắn ra ngoài giống như miệng giếng phun trào. Khí tức sinh mệnh to lớn cực kỳ thuần tuý, tám nhánh gai sau lưng từ màu lam chuyển thành màu vàng xán lạn. Quang ảnh khổng lồ cũng theo đó xuất hiện, còn không phải là hình dáng của Thụ Tổ sao?

Nhìn hình chiếu của Thụ Tổ, ánh mắt của Kim Cương Thiên Tinh Hoàng ngưng trọng nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường. Mặc dù khí tức năng lượng tản phát ra từ trên người Đường Tam lúc này rất mạnh nhưng nói thế nào đi nữa cũng chỉ dừng lại ở cấp độ Đại Tinh Vương. Đối với hắn thì cảnh giới tu vi như vậy chính là khoảng cách một trời một vực. Hoàng giả là thập nhị giai, Đại Tinh Vương là thập nhất giai, nhìn thì chỉ cách một giai nhưng một giai này chính là hai thế giới.

Nháy mắt sau đó Đường Tam bắt đầu ra tay, năng lượng sinh mệnh che trời rợp đất cùng với tám nhánh gai sau lưng đột ngột dâng lên, lao thẳng đến bao phủ Kim Cương Thiên Tinh Hoàng. Cả bầu trời lúc này cũng biến thành màu lam kim.

Dường như bị khí tức sinh mệnh từ trên người Đường Tam ảnh hưởng, khí tức sinh mệnh tản phát ra từ trên người mười hai trưởng lão tộc Lam Kim Thụ cũng ngày càng nồng đậm.

Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng nhìn các trưởng lão trên mặt đất, rồi lại nhìn Đường Tam đang phát động tấn công trên không trung, trong lòng xuất hiện ngờ vực. Đây chỉ là trùng hợp thôi sao?

Đúng lúc này, hai người trên không trung đã bắt đầu va chạm.

Đối mặt với công kích của Đường Tam, Kim Cương Thiên Tinh Hoàng lơ lửng bất động tại chỗ, thậm chí trên mặt còn hiện lên vẻ khinh thường.

Trong số bảy Thiên Tinh Hoàng, hắn nổi tiếng về khả năng phòng ngự, xét về độ phòng ngự của thân thể, hắn thậm chí còn xếp trên Mãnh Mã Đại Yêu Hoàng bên tộc Yêu Quái. Chung quy thì kích thước cơ thể của hắn không lớn nên lực phòng ngự càng tập trung hơn. Kim Tinh Khải Giáp trên người hắn là thần khí bản mệnh chân chính, được hắn tôi luyện từ lúc bắt đầu thành tinh. Đừng nói là Đại Tinh Vương, dù là Hoàng giả muốn phá phòng ngự của hắn cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!