Yêu thêm lần nữa – P.2

Chương 2: Rung động

Tác giả: Zoey2931 – Lofter

Editor: Team25


Biết được bản thân ở thế giới này có rất nhiều thân phận và danh hiệu từ miệng Tiểu Vũ, Đường Tam không khỏi thầm khen ngợi nguyên thân này lợi hại. 

Đường Tam vốn cho rằng nguyên thân là tông chủ của một môn phái, hiện tại nhất định sẽ có chút phiền phức. Không ngờ Tiểu Vũ trực tiếp dán một tờ giấy lên cửa, công khai lôi kéo hắn trốn việc. Nội dung của tờ giấy nghỉ việc rất đơn giản và bá đạo: Hôm nay Lam Hạo Vương thuộc về ta, nếu không có chuyện đại sự như La Sát Thần sống lại thì đừng đến quấy rối, bằng không tự gánh lấy hậu quả —— Tiểu Vũ.

Chuyện kể rằng mấy năm trước có một nhà sư từ xa đến, tình cờ trò chuyện rất lâu cùng Lam Hạo Vương, cuối cùng nhà sư tặng một túi lớn hạt giống nông nghiệp làm quà từ biệt. Sau khi gieo trồng và thu hoạch, Tiểu Vũ phu nhân rất thích những củ cải vừa ngọt vừa tươi. Không nói nhiều, Lam Hạo Vương đã dùng tiền của mình mua một mảnh ruộng lớn chỉ để trồng củ cải. Lúc đó hoàng đế Tuyết Băng cũng có mặt, sau này còn nói đùa rằng bản thân đã rất sợ hãi, thậm chí đêm ngủ còn mơ thấy tất cả người dân Thiên Đấu đều biến thành cà rốt. 

Đới Mộc Bạch, lão đại của Sử Lai Khắc Thất Quái, từng nói rằng trong Thất Quái, lão Tam là người có tiềm năng trở thành hôn quân* nhất, nếu thê tử của hắn không phải là một người lương thiện và hiểu chuyện thì e rằng cả Thiên Đấu Đế Quốc sẽ bị san bằng chỉ để trồng củ cải. Vì vậy, các đệ tử Đường Môn luôn khắc sâu tư tưởng — có thể khi dễ tông chủ chứ tuyệt đối không được chọc giận phu nhân. Nếu đắc tội với tông chủ, cùng lắm thì chết một cách thoải mái, còn nếu đắc tội với phu nhân thì chính là sống không bằng chết.

(*Hôn quân: vua ngu muội, không lo việc nước, chỉ chăm chú vào những thú vui tầm thường.)

Vì vậy hôm nay đã định sẵn là một ngày hạnh phúc! Thành Thiên Đấu đầy tráng lệ và thịnh vượng. Phiên chợ sáng dù sắp tan nhưng vẫn có người ra vào.

“Đây, cái này gọi là quả gai, vị ngọt thanh, có tác dụng khôi phục hồn lực, là đặc sản của Thiên Đấu, ăn rất ngon!” Tiểu Vũ chìa ra một quả đã được lau sạch, “Vỏ của loại quả này rất đặc biệt, cần dùng một chút hồn lực mới có thể tách ra… Huynh xem.” Dưới sự hướng dẫn của Tiểu Vũ, mặc dù Đường Tam đã triệu hồi thành công Lam Ngân Hoàng và Hạo Thiên Chùy nhưng vẫn không khống chế được sức mạnh lĩnh vực mà mình sở hữu. Để tránh vô tình làm tổn thương người khác, Tiểu Vũ đã dặn hắn không được sử dụng hồn lực cho đến khi hắn có thể khống chế nó. 

Đường Tam nhận trái cây, mặt nóng bừng. Hắn từng sống một mình, rất lâu rồi không có ai chăm sóc hắn tốt như vậy. Trên đường đi, nhìn thấy thứ gì đó khiến hắn tò mò, Tiểu Vũ lập tức giải thích chi tiết về chúng bằng thái độ tự nhiên và thân thiện. Dường như nàng biết tất cả những tính khí nhỏ nhặt của hắn, nhất cử nhất động đều có chừng mực. Trái tim treo lơ lửng nãy giờ được nàng vỗ về, nhẹ nhàng ổn định lại.

Đối mặt với đôi mắt đầy nhiệt huyết đó, Đường Tam chân thành nói: “Cảm ơn Tiểu Vũ.”

Dáng vẻ của hắn rất nghiêm túc, Tiểu Vũ không khỏi cười hì hì: “Ca, huynh thật giống lúc nhỏ, làm việc gì cũng nghiêm túc, lần đầu tiên gặp huynh, ta ngờ rằng huynh mới có tí tuổi đã làm ông cụ non rồi sao.” 

Đường Tam khẽ động trong lòng, hắn yên lặng nhắm mắt lại, nhưng nụ cười hoa mỹ kia lại không rời khỏi tầm mắt. Hắn cẩn thận thưởng thức trái cây trong tay, ánh mắt đầy suy tư. 

“Ca, đứng yên ở đây đừng đi đâu nha, ta đi mua bánh bao cho huynh.” Tiểu Vũ giống như nói với một đứa trẻ con, để hắn đứng dưới bóng râm, phi nhanh về phía quầy hàng đông đúc. Mặc dù hắn luôn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng nơi này không quen thuộc, đầu óc vẫn có chút mông lung, không thể chủ động làm việc gì. Đường Tam thở dài, trong lòng thầm xấu hổ, một đại nam nhân lại để một cô nương chăm sóc. Điều kỳ lạ là hắn không hề chán ghét mà còn âm thầm thích thú. 

Đây là chuyện quái gì vậy? 

Đường Tam không có gì làm, chỉ đứng ngơ ngác nhìn đám người, bắt đầu suy nghĩ có phải nguyên thân là  một người thích lạc mềm nên mới thích ứng tốt như vậy.

Đưa tay sờ sờ chiếc băng đô được buộc trên trán, cảnh tượng trước cửa hiện lên trong đầu Đường Tam. Trong thành Thiên Đấu, không ai không biết Hải Thần Đường Tam có hình xăm một cây Tam Xoa Kích màu vàng trên trán. Để tránh phiền phức không cần thiết, Tiểu Vũ tìm một chiếc băng đô mềm mại buộc cho Đường Tam, che đi ấn ký trên trán. Đầu là bộ phận quan trọng ra sao, nếu để ngón tay ngọc chạm vào trán, đụng đến đại huyệt thì trong lòng chắc chắn không còn đề phòng. Niềm tin đến một cách tự nhiên nhanh hơn gió thổi. 

Túi trên cánh tay chứa đầy quả gai đã được Tiểu Vũ tách vỏ cho hắn, Đường Tam lấy một quả bỏ vào miệng. Nó tràn đầy vị ngọt tươi mát, hắn không thể không nhếch môi cười hài lòng. 

“Tiểu tử, ngươi cười cái gì?!” Một gã đàn ông vạm vỡ đột nhiên tiến lên, nhổ nước miếng trong miệng. 

Đường Tam bị nghẹn, nghi hoặc ngước mắt lên, lúc này mới phát hiện bản thân đã trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người từ lúc nào không hay. Cách đó bốn năm bước, có một cô gái trẻ nước mắt lưng tròng cầu khẩn nhìn hắn. Không biết đã xảy ra chuyện gì, dựa theo nguyên tắc tốt nhất nên tránh những rắc rối không cần thiết, Đường Tam thành thật trả lời: “Ta nghĩ tới một chuyện vui vẻ.” 

Không ngờ sau khi nghe xong, gã đàn ông đó càng tức giận hơn. Gã khoe nắm đấm to như cái nồi đất trước mặt Đường Tam, cơ bắp cuồn cuộn phồng lên, trên mặt tỏ vẻ hung ác: “Chuyện của ta không cần ngươi quản, bằng không ngươi gánh không nổi hậu quả đâu!”

Không biết ngươi có khả năng đó không, nhưng nếu ta đấm ngươi thì ngươi chết chắc. Hai mắt trong veo khép hờ, Đường Tam cất túi hoa quả đi, tư thế bình tĩnh. Đây là Tiểu Vũ giúp hắn tách vỏ, lãng phí sẽ rất có lỗi. Mặc dù hắn vẫn chưa nắm rõ cách phân chia giai cấp thế lực ở thế giới này, nhưng đệ tử Đường Môn sao có thể tham sống sợ chết, vì sợ mạnh mà lùi? Đường Tam đang muốn chạm vào ám khí giấu ở thắt lưng thì một giọng nói tinh tế cắt ngang bầu không khí căng thẳng. 

“Này, tiểu lão đệ.” Một bàn tay mềm mại vỗ lên vai gã to con vạm vỡ. Như có một lực lượng vô hình khiến gã không tự chủ được lùi về sau mấy bước. Nàng cười nói: “Ngươi cản đường rồi.” 

Mỹ nhân bước đi trong ánh sáng, nhanh như thân liễu thoáng qua.

Nàng không thèm để ý đến những ánh mắt rực lửa kia, cứ thế bước đi, trong mắt chỉ nhìn thấy nam nhân cao lớn đang đứng thẳng tắp. Tiểu Vũ đưa bánh bao hấp được bọc trong giấy dầu cho Đường Tam, hai mắt sáng ngời: “Bánh bao chay hấp ở đây rất ngon, ta đã giới thiệu với huynh trước đó, huynh mau ăn thử đi.” 

Hiện tại rõ ràng không phải là lúc ăn cơm, nhưng Đường Tam lại nghe lời nàng, chống lại ánh mắt của một đám người mà ăn bánh bao. Cuối cùng, hắn rất kinh ngạc thốt lên từ tận đáy lòng: “Ừm, ngon quá.”

Đưa cho Đường Tam một cốc sữa, Tiểu Vũ đối mặt với mọi người, nhướng mày hỏi: “Có ai cho ta biết đã xảy ra chuyện gì?” Một ông lão đứng lên thuật lại toàn bộ câu chuyện. Hóa ra gã đàn ông kia liều lĩnh muốn làm chuyện đồi bại, không bắt chuyện được cô nương nhà người ta nên mới dọa dẫm và muốn cướp người trên đường phố. Cô nương kia không đủ sức chống cự, còn hầu hết những người trên đường đều là dân thường, sao dám đối nghịch với gã đàn ông tên là Phách Vương có thực lực hồn vương. Cô nương kia thấy Đường Tam ăn mặc không tầm thường nên muốn nhờ giúp đỡ. Nói thẳng ra trông hắn như một người giàu có, ai mà có tiền lại không có thực lực cơ chứ? 

Đường Tam uống sữa ừng ực, đúng lúc bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của Tiểu Vũ. Hắn vô thức lắc đầu, vẻ mặt vô tội. 

Tiểu vũ thầm thở dài, trong lòng không khỏi bội phục khả năng thu hút ong bướm của hắn. 

“Tiểu cô nương thật xinh đẹp, chậc chậc chậc chậc, khuôn mặt này, dáng người này, tuyệt đối là kinh người…” Một hồi không được người ta chú ý đến, gã đàn ông giả vờ tiến lên, không chút che giấu nuốt nước miếng vài cái, ánh mắt dán vào vòng eo và cái mông đầy đặn của mỹ nhân, hết sức càn rỡ. 

Tiểu Vũ híp mắt, chuẩn bị ra tay.

Một cỗ hồn lực mạnh mẽ đột nhiên bùng nổ trong không khí mỏng manh, gã đàn ông bị đánh bay đi như viên đạn đại bác. Mặt đất cuộn lên bùn đá, tạo thành một hố sâu hun hút bụi bặm dưới chân gã, cuối cùng thân thể gã đập vào tường thành mới dừng lại. Đường Tam lùi lại một bước, những viên đá trên đường vỡ vụn.

Vẻ mặt hắn âm trầm muốn tiến về phía trước nhưng lại được một đôi tay mềm mại nắm lấy. Tiểu Vũ lắc đầu, chỉ nhờ một người qua đường nhiệt tình gọi đội tự vệ đến thu dọn đống hỗn độn, thừa dịp đám đông không chú ý kéo Đường Tam rời đi. 

“Huynh đá hắn gãy ba xương sườn, gân tay gân chân đứt gần hết. Não cũng bị tổn thương nên chắc sẽ trở thành kẻ ngốc, ít nhất nằm một hai năm mới khá lên được.” Đi trên đường, mặt Đường Tam vẫn không có biểu cảm gì, Tiểu Vũ biết lửa giận của hắn vẫn còn, nàng cười ngọt ngào với hắn. 

Nàng luôn tươi cười rạng rỡ như thể nàng có thể nhìn thấu mọi suy nghĩ của hắn. Đường Tam đỏ mặt, chớp mắt hai cái, quay đầu thấp giọng nói: “Hắn đáng đời.” 

Đi được một lúc, hắn cách nàng một hai bước chân, bước chân chậm chạp của hắn dường như sẵn sàng quay lại bất cứ lúc nào. Tiểu Vũ xoay người vài lần, đôi môi đỏ mọng hơi bĩu ra, đột nhiên hỏi Đường Tam: “Ở thế giới kia, huynh chưa từng hẹn hò sao?” 

Ánh nắng vừa phải, bên đường có một đài phun nước tạo ra cầu vồng nhỏ, một giọt sương trượt xuống hoa sen trong hồ. Hắn hơi sửng sốt, đôi mày tuấn mỹ nhíu lại, nhẹ giọng đáp: “Không có, ta rất ít khi tiếp xúc với nữ đệ tử.”

Nói ra cũng kỳ quái, Đường Tam cho rằng hắn và nguyên thân là hai linh hồn khác nhau, nhưng lại không phản bác hết thảy mọi thứ về hắn. Sau khi biết được mối quan hệ giữa nguyên thân và Tiểu Vũ, hắn không thể từ chối bất kỳ yêu cầu nào từ nàng. 

Như thể mọi thứ đang diễn ra theo cách chúng đã từng. 

“Vậy…” Cô nương có bím tóc dài xoay người lại, dáng điệu thướt tha trong tà váy trắng, “Chẳng lẽ không có cô nương nào xinh đẹp ư?” 

Nàng dừng ngay trước mặt hắn, khuôn mặt cách rất gần, hương thơm nồng nàn hòa quyện với khí tức của hắn. Trong đôi mắt nàng có hoa nở, sắc xuân thật khiến người khác xao xuyến. 

Trái tim rung động, ánh mắt Đường Tam đảo qua, suýt chút nữa líu lưỡi: “Đệ tử Đường Môn không được tự ý ra ngoài, nam nữ đệ tử ở cách nhau vài dặm, ta cũng không gặp qua bao nhiêu nữ nhân…” Nụ cười như hoa nở gần trong gang tấc, như nam châm thu hút hết thảy ánh nhìn của hắn. Mặt hắn đỏ bừng, xấu hổ hít một hơi thật sâu, dũng cảm nhìn thẳng vào mắt nàng, thì thầm: “Tiểu Vũ là nữ nhân xinh đẹp nhất mà ta từng thấy.” 

Trong hồ nhỏ dập dờn sóng nước xanh biếc. Dường như không ngờ hắn sẽ nói những lời ngọt ngào như vậy, khuôn mặt trắng như sứ của nàng lập tức đỏ bừng. Tiểu Vũ quay lưng lại, đôi môi đỏ mọng thầm cong lên, “Huynh thật biết thức thời.”

“Mà này, nếu dùng lực nhiều hơn một chút, người kia sẽ chết tại chỗ, tội của gã cũng không nặng như vậy, cho nên ca, huynh vẫn nên nghe ta nói, có thể không động thủ thì đừng động thủ. Muốn đánh ai cứ nói cho ta biết.” Ngón tay thon dài chỉ cách một khoảng rất ngắn, bóng dáng nho nhỏ nghiêm túc kia thật đáng yêu, Đường Tam ngẩn người đồng ý, mặc dù oán hận trong lòng không có cách nào xua tan. Suy cho cùng, trong lòng hắn, gã đàn ông dâm đãng đó nên bị ném vào Vạn Độc Trì ngâm ba ngày ba đêm, không, ba năm mới được. 

Đường Tam trầm tư một lát, cuối cùng dừng chân lại, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Ta có năng lực bảo vệ nàng, cho dù không có hồn lực, ta vẫn có thể bảo vệ nàng.” 

Nghe vậy, Tiểu Vũ sửng sốt một chút, sau đó nắm lấy tay hắn, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ: “Huynh vẫn luôn bảo vệ ta.” Giờ phút này, Đường Tam chỉ cảm thấy cả thế giới đều bị lu mờ, chỉ có nàng là sống động sáng ngời. 

Dù nhớ hay không, hắn vẫn đối xử với nàng như trước, đi trên đường luôn che chắn để nàng không bị va chạm với người khác. Mua sắm xong, hắn sẽ mang tất cả đồ, không để nàng xách một cân nào. Nếu có người bắt nạt, sỉ nhục nàng, hắn sẽ lập tức đứng ra bảo vệ, không sợ kẻ thù hùng mạnh. 

Nam nhân bình thường trên đời thích nói những lời thâm tình, sau đó lại tổn thương đối phương sâu sắc. Tiểu Vũ có trái tim trong sáng, còn Đường Tam là người ăn nói vụng về, nhưng trên thế giới này không có ai như hắn, đối xử với nàng bằng cả trái tim.

Đường phố tấp nập người qua lại. Ánh chiều tà nghiêng nghiêng chiếu lên hai người. Hắn và nàng nắm tay nhau đi vào thế giới nhỏ bé này, nhìn nhau mỉm cười.

Phần trước | Phần sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!