Trường An qua năm tháng – P.9

Chương 9: Kẻ ác lại đến

Tác giả: Fluonitro

Editor: Team25


Thẩm Vạn Thanh đã đến dưới Đường Môn.

Sau khi biết được chuyện này, Đường Tam vội vàng vứt thủ cấp trên tay, nhanh chóng xuống núi.

Hắn tìm đến nơi Tiểu Vũ và Thẩm Lạc thường lui tới, nhưng cả hai đều không có ở đây, những chiếc giỏ tre sát tường hiện đang rơi loạn trên đất, ngoài ra còn có sào tre bị gãy đôi. Dấu vết giao chiến rõ ràng như vậy khiến đáy lòng Đường Tam dậy sóng. Lần này hắn đã đánh giá thấp gã họ Thẩm kia.

Sau hôm đó, Đường Tam không can thiệp vào mối quan hệ giữa Tiểu Vũ và Thẩm Lạc vì hắn đã điều tra rõ thân phận của Thẩm Lạc.

Thẩm Lạc mới chuyển đến trấn nhỏ dưới chân Đường Môn trong khoảng thời gian gần đây. Hắn mới mười sáu tuổi, trong nhà chỉ có một mẹ già đau ốm, hắn ở đây kiếm sống, dành dụm tiền chữa bệnh cho mẹ.

Tuy nhiên, thời gian tốt đẹp không kéo dài được bao lâu. Không biết tại sao hàng xóm lại tung tin đồn thất thiệt nói rằng mẹ của Thẩm Lạc vốn là người hầu, cả gan dụ dỗ lão gia giàu có. Sau khi bị chính thất phát hiện, bà ta bị đánh mấy chục gậy rồi bị đuổi ra ngoài, không ngờ lại mang thai.

Loại chuyện phiếm này là thứ mà hàng xóm láng giềng thích buôn chuyện nhất, một truyền mười, mười truyền một trăm. Mặc dù mọi người đều biết Thẩm Lạc có bản tính lương thiện nhưng ánh mắt nhìn hắn không kìm được cũng có chỗ khác thường. Những tên lưu manh vô lại thì ngu ngốc và không tốt bụng như vậy. Đó là lý do khiến Tiểu Vũ quen biết với Thẩm Lạc.

Con riêng đã lớn thế này mà Thẩm Vạn Thanh còn chưa tìm đến, có lẽ gã không biết chuyện. Đường Tam suy đoán như vậy nên đã loại Thẩm Lạc khỏi danh sách đen.

Đáng tiếc Đường Tam đoán sai rồi, Thẩm Vạn Thanh không những biết chuyện mà còn biết từ lâu, chỉ là gã thích chơi trò mèo vờn chuột, âm thầm động tay động chân gây khó dễ cho Thẩm Lạc dù hắn có đi đến đâu.

Gã muốn đứa con hoang đó hiểu rõ sự ra đời của mình là một sai lầm.

Chuyến đi lần này của Thẩm Vạn Thanh có hai mục đích, một là tận mắt nhìn thấy bộ dạng buồn cười của kẻ hạ tiện kia, sau khi hả hê thì sẽ giết quách đi. Gã đâu có ngu mà giữ lại đứa con hoang này để những người còn lại trong Thẩm gia nắm thóp gã? Mục đích thứ hai là tiếp tục săn con mồi của mình. Gã vẫn luôn tâm niệm nhớ nhung dáng vẻ của con mồi nhỏ.

Hôm nay quả thật may mắn, cùng lúc tóm được cả hai mục tiêu. Gã tìm người cải trang, lấy cớ mẹ của Thẩm Lạc trở bệnh để lừa hắn đến một nơi hẻo lánh, vô tình gặp vị cô nương này đến tìm hắn. Nàng thông minh hơn Thẩm Lạc nhiều lắm. Những ám vệ không quan tâm đến vài người dân đang có mặt gần đó, nhanh chóng bắt lấy nàng. Con mồi này có chút mạnh mẽ, đã hạ gục một số thị vệ của gã. Nếu không phải đã sớm chuẩn bị thuốc mê thì có lẽ không thể mang hai người về.

Liều lượng thuốc mê không cao, sau một đến hai canh giờ, rốt cuộc họ cũng tỉnh lại.

Lần này, con mồi của gã mở mắt, đôi mắt đỏ ngầu và đôi tai thỏ động đậy vì tức giận, trông nàng hệt như một con thỏ sống động.

Thẩm Vạn Thanh cười càng sâu hơn.

Gã không hề lo lắng người của Đường Môn lần trước xuất hiện, lần này gã mang theo không ít thị vệ, trên kiếm còn tẩm thuốc độc.

Đường Tam đến kịp lúc, vừa bước vào cửa đã bị ám vệ tập kích. Tảng đá lớn trong lòng hắn đã vơi đi một nửa, ít nhất chứng minh bọn họ còn chưa bị mang đi.

Đối phương vừa đông vừa hung tàn, mặc dù Đường Tam có võ nghệ cao siêu nhưng vẫn bị đám đông áp đảo, hơn nữa tay hắn còn trúng độc do bị kiếm chém trúng.

Độc tính nhanh chóng lan khắp cơ thể, Đường Tam chỉ cảm thấy hình ảnh trước mắt nhoè đi, đầu có chút choáng váng. Hắn biết nếu cứ tiếp tục trận đấu không cân sức này thì sớm muộn gì cũng thua, vì vậy hắn cắn lưỡi khiến mình tỉnh táo lại, lớn tiếng hét lên: “Kẻ buôn muối?”

Trước cảnh tàn sát khốc liệt, Thẩm Vạn Thanh không nghe rõ Đường Tam nói gì, nhưng âm điệu quen thuộc khiến tim gã đập thình thịch, gã bảo hộ vệ tạm dừng, lên tiếng hỏi Đường Tam: “Ngươi nói cái gì?”

Đường Tam không vội trả lời mà lấy ra một xấp giấy từ trong ngực áo: “Từ khi ngươi tiếp quản công việc của Thẩm gia, của cải gần như tăng gấp đôi. Gia tộc đều khen ngươi là thiên tài trong kinh doanh. Cả Thẩm gia đều ủng hộ ngươi, một khi Thẩm lão gia qua đời, ngươi chắc chắn sẽ là người nối nghiệp.”

Thẩm Vạn Thanh âm trầm nhìn xấp giấy trong tay Đường Tam: “Ngươi có ý gì?”

“Nhưng vẫn có nhiều người âm thầm theo dõi ngươi đúng không? Chẳng phải ngươi lúc nào cũng cảm thấy bất an hay sao? Thành tựu hiện tại của Thẩm gia đúng là do ngươi tạo ra nhưng đằng sau đó ẩn giấu bao nhiêu bí mật? Xấp giấy trong tay ta ghi chép hết lại hành vi buôn lậu muối của ngươi. Muối là do quan phủ độc quyền, buôn lậu muối chính là phạm trọng tội.”

Đường Tam dừng lại một chút, bồi thêm một dao: “Chưa kể triều đình trước giờ luôn chướng tai gai mắt đối với thương nhân.”

Nói xong, Đường Tam ném đống giấy tờ trong tay. Thẩm Vạn Thanh chuẩn xác bắt được. Sau khi lật qua lật lại xem thử vài trang, vẻ mặt gã âm trầm ngẩng lên nhìn Đường Tam.

“Ngươi lấy những thứ này ở đâu?”

Đường Tam thản nhiên nói: “Tuyệt đối đừng bao giờ khiêu khích hay xem thường người của Đường Môn.”

Đường Tam công khai tiết lộ thân phận của mình vì hắn biết Thẩm Vạn Thanh đã sớm đoán được hắn là người của Đường Môn. Nếu Thẩm Vạn Thanh không thông minh thì sao có thể sống như cá gặp nước trong một Thẩm gia đầm rồng hang hổ như vậy? Hơn nữa Đường Tam cũng không phải là người dễ dây dưa, hắn luôn làm mọi thứ thật hoàn hảo để đảm bảo bình an vô sự trong lúc cần thiết.

Bầu không khí rơi vào bế tắc, rốt cuộc Thẩm Vạn Thanh giơ tay ra hiệu cho hộ vệ thả Tiểu Vũ và Thẩm Lạc. Một tên khác tiến lên đưa cho Đường Tam một chiếc lọ nhỏ: “Đây là thuốc giải.”

Đường Tam khoát tay: “Không cần lãng phí, ta có thể tự giải loại độc này.”

Thẩm Vạn Thanh từ chỗ ngồi đứng lên, ám vệ xung quanh cũng tản đi. Lúc đi ngang qua Đường Tam, gã lạnh lùng rít qua kẽ răng: “Tốt nhất ngươi nên tự lo liệu cho mình.”

Người của Đường Môn thì sao chứ? Ta sẽ khiến ngươi — không còn là người của Đường Môn nữa.

>>>

Thẩm Vạn Thanh vừa đi, Đường Tam lập tức ngồi bệt xuống đất thở hổn hển, thân thể có chút tê dại. Hắn trấn tĩnh lại, nhanh chóng lấy ra ít thuốc bôi lên vết thương, đợi đến khi cảm giác tê dại dần biến mất mới cởi trói cho Tiểu Vũ và Thẩm Lạc. Hắn lấy ra một viên thuốc đặt dưới mũi bọn họ, một lúc sau, Thẩm Lạc tỉnh lại.

Khi tỉnh lại, nhìn thấy cảnh tượng xung quanh, Thẩm Lạc liền biết chuyện gì đã xảy ra, không cần giải thích, hắn chắp tay, cúi người thật sâu hành lễ với Đường Tam.

Đường Tam đỡ hắn dậy: “Không cần, ta vốn không phải cứu ngươi.”

Đối với Thẩm Lạc, Đường Tam không có bất cứ địch ý nào, nhưng cũng không được xem là có hảo cảm.

“Dẫn ta đi gặp mẹ ngươi.”

Thẩm Lạc do dự một chút rồi đồng ý.

Đường Tam cẩn thận quan sát người phụ nữ nằm trên giường, khuôn mặt gầy gò tái nhợt không giấu được vẻ xinh đẹp một thời, khó trách bị Thẩm lão gia chiếm đoạt.

Giúp bà ấy bắt mạch, Đường Tam xem như đã giúp bà ấy có cơ hội sống tiếp. Hắn cầm giấy bút trên bàn, viết ra tên mấy loại thảo dược rồi chỉ cho Thẩm Lạc cách dùng.

Rốt cuộc tuổi còn quá nhỏ không khống chế được cảm xúc, nước mắt to nhỏ thi nhau rơi xuống trang giấy, Thẩm Lạc lau nước mắt, vừa định quỳ xuống thì được Đường Tam giữ lại.

“Không cần cảm ơn ta, có câu cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, trên tay ta cũng dính không ít máu tươi, ta chỉ hy vọng…”

Đường Tam không nói hết câu, Thẩm Lạc nhìn theo ánh mắt của Đường Tam, thấy Tiểu Vũ đang nằm trên mặt đất.

Ánh mắt đó vô cùng nhu hoà. Thẩm Lạc không thể nào tưởng tượng nổi đệ tử Đường Môn nổi tiếng tàn nhẫn lại có thể biểu lộ ra loại tình cảm này.

“Lát nữa mẹ con ngươi nên rời khỏi đây, chỗ này không còn an toàn đối với các ngươi.” Đường Tam rời mắt khỏi Tiểu Vũ, lần nữa nhìn Thẩm Lạc.

Thẩm Lạc trầm mặc một lúc rồi gật đầu. Kỳ thật hắn có chút không nỡ, ở đây, lần đầu tiên hắn cảm nhận được hơi ấm mà người khác mang lại, lúc nguy cấp có người cứu hắn, dạy hắn võ công để hắn sau này không bị người khác ức hiếp.

Hắn thừa nhận cơ thể hắn cứng ngắc, thật sự không có khiếu học võ, Tiểu Vũ luôn nhìn hắn bằng ánh mắt “hận không thể rèn sắt thành thép”, nhưng sau đó nàng sẽ kiên nhẫn chỉ bảo hắn phải làm thế nào.

Thẩm Lạc không nhịn được hỏi: “Sao nàng còn chưa tỉnh?”

Đường Tam cũng cảm thấy khó hiểu, theo lý mà nói thì Tiểu Vũ nên tỉnh từ lâu, không thể tỉnh sau Thẩm Lạc mới đúng.

Hắn lắc đầu, không thể giải thích được.

Đường Tam bế Tiểu Vũ, chào tạm biệt Thẩm Lạc.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!