Trường An qua năm tháng – P.4

Chương 4: Mất tích giữa thanh lâu

Tác giả: Fluonitro

Editor: Team25


Nhìn theo ngón tay nàng, đó là một chỗ mua vui, nguy nga diễm lệ như cung điện. Từ bên ngoài có thể nhìn thấy những khách nhân trên tầng hai đang thưởng trà uống rượu say sưa ngắm nhìn các vũ nữ nhảy múa trên sân khấu.

Sắc mặt Đường Tam đanh lại, không phải hắn chưa từng đến những nơi như thế này. Một số nhiệm vụ trước đó của hắn được thực hiện trong thanh lâu. Hắn chưa bao giờ cảm thấy hứng thú với những nữ tử uốn éo lẳng lơ như vậy, mỗi lần làm xong nhiệm vụ, hắn đều lập tức rời đi, trở về nơi ở của mình, tiếp tục làm bạn với mấy ám khí lạnh lẽo đó.

Nhưng bây giờ hắn đang dẫn theo Tiểu Vũ đến thanh lâu, không cần nghĩ cũng cảm thấy kỳ quặc, chưa kể trong đó có rất nhiều người, nhất định sẽ có mấy chuyện không hay.

Cái nào tránh được thì hắn đều tận lực tránh đi, cố hết sức để không tự chuốc lấy phiền phức.

“Không phải ngươi nói muốn tạ lỗi với ta sao? Hiện tại lại hối hận?” Tiểu Vũ nhìn hắn chằm chằm.

Đường Tam không còn cách nào khác, chỉ có thể lắc đầu, bây giờ hối hận cũng đã muộn, đành lên tiếng căn dặn: “Sau khi vào trong nhất định phải theo sát ta.”

“Biết biết biết.” Tiểu Vũ vội vàng gật đầu như gà mổ thóc.

Vừa bước vào cửa, Tiểu Vũ đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng ngợp, bên trong rực rỡ vô số ánh đèn, bốn cây cột lớn làm bằng gỗ đàn hương được chạm trổ hoa văn tinh xảo. Tầng một không được an tĩnh và trang nhã như tầng hai. Một số người lặng lẽ uống rượu một mình, trong khi những kẻ khác ôm ấp trêu đùa mấy câu vô nghĩa với các cô nương xung quanh. 

Tiểu Vũ cau mày nhưng vẫn khăng khăng muốn vào xem thử.

Ngang qua một chiếc bàn, một gã đàn ông có thân hình đầy thịt nhấp ngụm rượu rồi bổ nhào vào cô nương bên cạnh, muốn mớm rượu cho nàng ta. Cô nương kia vội vàng né tránh nhưng không dám vươn tay đẩy gã ra. Mắt thấy đôi môi dày của gã chuẩn bị hôn lên má nàng ta. Tiểu Vũ cảm thấy tức giận bừng bừng, nàng siết chặt nắm tay, định lao về phía trước nhưng Đường Tam đã kéo lấy nàng, dùng bàn tay thon dài che kín mắt nàng.

Hai tay Tiểu Vũ nắm lấy cánh tay Đường Tam, cố gắng kéo tay hắn xuống. Nhưng hắn dùng lực, cánh tay không hề xê dịch.

“Ngươi làm gì vậy?”

Đường Tam hơi nghiêng người, cúi đầu thì thầm bên tai nàng: “Sợ làm đau mắt nàng.”

Hơi thở ấm áp phả vào vành tai Tiểu Vũ khiến nàng có chút ngưa ngứa. Còn lông mi dài của Tiểu Vũ không ngừng quét qua quét lại trong lòng bàn tay Đường Tam khiến hắn cảm thấy râm ran.

Đường Tam không bỏ tay xuống cho đến khi hai người kia quấn lấy nhau xong.

“Vừa nãy sao không để ta ngăn cản?” Tiểu Vũ tức giận hỏi.

“Nàng?”

Tiểu Vũ nhất thời nghẹn lời, mặc dù không có hồn lực nhưng vẫn còn thể lực, nàng tin nắm đấm của mình có thể đánh bay gã đàn ông đó!

Tiểu Vũ tức giận đáp: “Đừng xem thường ta!”

Đường Tam mỉm cười, vươn tay xoa xoa đầu nàng, tóc hơi rối rồi!

“Ta không xem thường nàng, chỉ là không muốn nàng tự chuốc lấy phiền phức mà thôi.”

Mặc dù không có nhiều dân bản địa ở vùng đất Quỷ Kiến Sầu này nhưng khách lữ hành đến cũng không ít. Đặc biệt là có nhiều hiệp khách giang hồ, vương tôn công tử đến để giao dịch với Đường Môn. Những vương tôn công tử đó nhất định có dẫn theo ám vệ.

“Nhưng mà…” Tiểu Vũ muốn nói gì đó nhưng lại bị Đường Tam cắt ngang.

“Được rồi, đây là chén cơm của bọn họ, chúng ta có thể giúp cô nương ấy một lần nhưng không thể giúp mãi được, càng không thể giúp hết mọi người ở đây.”

Nói xong, Đường Tam đi thẳng về phía trước. Tiểu Vũ không nói gì nữa, chỉ bĩu môi theo sau.

Ở một góc khuất, người ngồi phía sau màn trướng khoát tay phải hạ lệnh, hai nhóm người mặc áo đen lóe lên, lập tức rời khỏi màn trướng, lẫn vào đám người ăn chơi say sưa rồi biến mất.

Đường Tam liếc nhìn Tiểu Vũ đang đi theo phía sau qua khoé mắt, chen giữa đám đông mở đường giúp nàng.

“Chúng ta xem tầng một rồi, giờ lên tầng hai nha?”

Tiểu Vũ ở phía sau đáp một tiếng.

Ngay khi hai người còn cách cầu thang chỉ vài bước chân, bỗng có tiếng hét thất thanh từ đám đông vọng ra.

“Á ~ Chết người rồi!”

Khu vực đông đúc ban nãy lập tức tách ra một khoảng trống. Các cô nương đứng chung lại một chỗ. Một số vị khách không hề tỏ ra kinh ngạc về điều này, còn bình tĩnh trấn an những người xung quanh.

Mắt thấy gã đàn ông muốn mớm rượu lúc nãy ngã xuống đất, bụng bị đâm một nhát, máu tươi chảy đầm đìa. Gã co giật nằm trên mặt đất, tay ôm chặt miệng vết thương.

Đường Tam nhanh chóng chặn tầm mắt của Tiểu Vũ, cảm thấy đêm nay sắp xảy ra chuyện nên quay sang Tiểu Vũ rồi nói: “Đêm nay có lẽ không được yên bình, bây giờ chúng ta…”

Lời nói đột ngột dừng lại giữa chừng, phía sau hắn trống trải, không có một ai. 

Tiếng gào khóc ồn ào xung quanh dần dần biến mất. Đầu óc Đường Tam lập tức trở nên trống rỗng, trong đầu hiện lên ý nghĩ tồi tệ.

Lúc trước Tiểu Vũ hôn mê, hắn cũng không tra rõ nguyên nhân. Trong lòng hắn hiện tại có chút phỏng đoán, chẳng lẽ Tiểu Vũ bị đối phương truy lùng?

Nghĩ đến đây, Đường Tam bắt đầu hoang mang, không biết Tiểu Vũ có bị đối phương phát hiện và bắt cóc hay chưa, không ai nhận ra có một người đang mất tích giữa đám đông ồn ào.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!