Vạch trần hoa khôi trà xanh, cùng anh trai đậu vào Thanh Hoa – P.1

Ngày anh tôi qua đời, giấy thôi học cũng được gửi về nhà. 

Mẹ tôi lên cơn đau tim, còn ba tôi gặp tai nạn ô tô trên đường trở về.

Trong khi đó, Ôn Như, cô gái mà anh tôi hèn mọn theo đuổi lại thản nhiên khoe màn kịch hai người đàn ông tranh giành cô ta trong quán bar.

Khoảnh khắc tôi cầm dao gọt hoa quả lao vào quán bar muốn đâm chết Ôn Như thì thời gian và không gian đột nhiên quay ngược về quá khứ.

Tôi trở lại năm trung học thứ hai, lúc đó anh tôi vẫn còn là cậu học sinh đẹp trai cao ngạo có thành tích học tập đứng đầu. 

Vẫn chưa xảy ra chuyện gì cả.

Tên truyện: Vạch trần hoa khôi trà xanh, cùng anh trai đậu vào Thanh Hoa

Tác giả: 跑跑

Nguồn: Zhihu

Đề cử & Raw: Bách Niên Giai Lão

Nguồn ảnh: aey memories – Pinterest

Editor: Kat & Cỏ

Beta: Tuyết Vũ


1.

Chỉ một thoáng mông lung, tiếng ồn ào hỗn loạn trong quán bar đã biến thành tiếng chuông vào lớp.

Cơ thể tôi vẫn giữ nguyên tư thế cầm dao ban đầu, nhưng thứ trong tay lại là chiếc bút bi màu đen quen thuộc. Lúc này đây, nó đang chọc thẳng vào đồng phục của một nam sinh khác.

Hắn là Chu Tịch, một tên đầu gấu chuyên bắt nạt khét tiếng toàn trường, cũng là một trong những người theo đuổi Ôn Như.

Hôm xảy ra chuyện, vì Ôn Như, hắn đã dẫn theo một đám người chặn đường và vây đánh anh tôi trong một con hẻm nhỏ.

Cuối cùng, anh tôi chết dưới lưỡi dao của một tên côn đồ. Giám định pháp y xác định anh ấy chết vì nhát dao đâm vào ngực.

Nhưng sau đó Chu Tịch chỉ nói: “Tôi không biết cậu ta mang theo dao.” Thế là dựa vào thân phận con trai của một quan chức cấp cao, hắn chẳng bị hề hấn gì.

Chu Tịch cụp mắt nhìn chiếc bút có nắp đậy đang chọc vào người mình rồi lại nhìn tôi, khuôn mặt hoàn toàn vô cảm. 

Hắn chỉ lạnh lùng hỏi: “Sao hả?”

Thi thể của anh tôi, tiếng khóc của mẹ và bố tôi, bọn họ thậm chí không thể gặp mặt anh ấy lần cuối. Từng cảnh tượng trong ký ức như nhát búa đập vào thái dương tôi.

Tôi nhìn hắn chằm chằm, cố gắng hết sức kìm chế đôi tay run rẩy của mình để ngăn không cho bản thân lao tới cứa cổ hắn.

Chu Tịch nhíu mày, vừa định nói thêm gì đó thì thầy chủ nhiệm đã quát một tiếng khiến mọi người im lặng.

“Vào học rồi! Các cô cậu còn láo nháo gì vậy!”

Tôi như người vừa tỉnh mộng nhìn xung quanh, thoáng liếc qua bục giảng thì thấy một nữ sinh đang đứng cạnh thầy chủ nhiệm.

“Chu Tịch, Giang Niệm, hai trò về chỗ ngồi đi.”

“Trước tiên thầy xin giới thiệu với các bạn đây là học sinh mới chuyển đến lớp chúng ta trong học kỳ này, Ôn Như.”

Tôi trở lại chỗ ngồi như một kẻ mất hồn, liếc nhìn những ánh mắt đang tập trung vào Ôn Như.

Cô ta có làn da trắng, dáng người mảnh mai và khuôn mặt xinh đẹp. Ánh nắng chiếu xiên trên bục giảng kéo dài chiếc bóng xinh đẹp của Ôn Như khiến cô ta trông thon thả và duyên dáng hơn.

Ôn Như nở nụ cười trên môi, trong mắt lộ ra nét ranh mãnh, ngoan ngoãn giới thiệu bản thân, sau đó được thầy chủ nhiệm chỉ ngồi vào ghế trống bên cạnh tôi.

Chờ đến khi mọi hành động của Ôn Như trùng khớp với trí nhớ của tôi, chẳng hạn như cô ta bước đến gần tôi dưới sự chú ý của mọi người, mỉm cười nói “xin chào” với tôi, lúc này tôi mới tin rằng mình thật sự sống lại rồi.

Thời gian quay ngược về đầu năm trung học thứ hai, lúc Ôn Như mới chuyển đến trường chúng tôi, đây cũng là khởi đầu của mọi bất hạnh.

Thời gian tới, Ôn Như sẽ trở thành hoa khôi của trường dựa vào vẻ đẹp đáng ghen tị và khí chất mềm mại của mình. Cô ta sẽ dây dưa với anh tôi bằng dáng vẻ trong sáng và rồi chiếm trọn trái tim anh ấy, từ ánh trăng sáng của biết bao nam sinh biến thành nốt chu sa của anh tôi.

Còn anh tôi – Giang Hành, sẽ ngã xuống vũng máu, trở thành chiến tích đáng tự hào nhất của Ôn Như khi trót yêu phải cô ta, vì cô ta mà rơi khỏi vinh quang để rồi cuối cùng chết vì cô ta.

Nếu trước đây tôi thưởng thức và thích thú khi lần đầu tiên nhìn thấy một người đẹp như cô ta thì lần này tôi chỉ nghiêng đầu liếc nhìn.

Tôi ngước lên, nhìn vào mắt cô ta và cong môi cười mỉm. 

“Xin giúp tớ nhiều hơn.” 

Nếu đã sống lại, dĩ nhiên tôi phải “giúp đỡ thật nhiều” rồi. 

2.

Ôn Như ngồi trong lớp, đang soi gương cầm tay để chỉnh lại mái tóc của mình, còn tôi thì bần thần nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tôi là kiểu học sinh chỉ đắm mình vào việc học và không quan tâm đến những thứ khác.

Dù thành tích của Giang Hành xuất sắc đến đâu thì anh ấy vẫn luôn xếp sau tôi.

Trở lại năm trung học thứ hai, tôi chỉ cần đọc lướt qua để củng cố lại những kiến ​​thức mà thầy cô đã dạy.

Cũng chính vì vậy nên dù hay tin Giang Hành yêu đương, tôi chỉ hiếu kỳ rồi thôi. 

Xét cho cùng thì chuyện hoa khôi sánh vai cùng nam sinh đẹp trai nhất trường chẳng có gì phải bàn cãi.

Ngay cả khi Giang Hành học hút thuốc và uống rượu từ Ôn Như, hoặc khi điểm số của anh ấy dần dần đi xuống, tôi cũng chỉ cười trong lòng, còn nghĩ thầm yêu đương mù quáng sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Không ngờ đó thật sự là một lời tiên tri, Giang Hành qua đời ngay ngày sinh nhật thứ mười tám của chúng tôi. Mẹ tôi kể tôi và anh ấy ra đời chỉ cách nhau một phút.

Hôm đó anh ấy đã gọi cuộc điện thoại cuối cùng cho tôi.

Anh ấy nói mình đã phải xếp hàng cả tiếng đồng hồ để mua được chiếc bánh ga-tô hình Kurome mà tôi yêu thích nhất.

Lúc tôi chạy đến hiện trường, thi thể của Giang Hành đã được mang đi.

Trong con hẻm đó, ngoài chiếc bánh ga-tô bị lật úp còn có một bó hoa baby lớn đã bị giẫm nát.

Đó là loài hoa yêu thích của tôi.

Trên đời có hàng hà sa số người yêu nhau, có người mù mờ, có người điên cuồng, nhưng họ sẽ không bao giờ phải chịu chết, dù có thì người đó cũng không thể là anh tôi.

Vận mệnh đã cho tôi cơ hội để bắt đầu lại, tôi muốn thay đổi kết cục nhà tan cửa nát ở kiếp trước.

Tôi muốn đưa anh trai Giang Hành của tôi từ vực thẳm trở lại đỉnh cao, trở lại làm một chàng trai mười tám tuổi đầy nghị lực.

Chuông vừa vang lên, bàn của tôi và Ôn Như đã chật kín người, không có ngoại lệ, tất cả đều đến làm quen với Ôn Như.

Tôi bị kẹt giữa Ôn Như và những người hâm mộ cô ta.

Trong số đó, Chu Tịch thậm chí còn chống một tay lên bàn của tôi, bước qua tôi rồi gõ tay lên bàn của Ôn Như, thản nhiên nói với giọng điệu mà hắn cho rằng rất ngầu: “Có muốn ăn trưa với tớ không?”

Tôi tức giận đến mức trợn tròn mắt, thầm chửi “ngu xuẩn”.

Giây tiếp theo, ánh mắt lạnh lùng của Chu Tịch rơi vào mặt tôi.

Tôi không có thời gian để thắc mắc hắn đang nghĩ gì khi thấy tôi trợn mắt, và tôi cũng không quan tâm bản thân có xúc phạm đến hắn hay không.

Tôi còn có việc quan trọng hơn phải làm.

Tôi đứng dậy, hùng hổ đẩy đám đông sang một bên rồi đi sang lớp bên cạnh. Đó là lớp của Giang Hành.

Đứng trước cửa lớp 1, tôi liên tục đảo mắt tìm kiếm Giang Hành. Nhưng có ai đó bất ngờ vỗ nhẹ lên vai tôi, một giọng nói lạnh lùng quen thuộc vọng vào tai: “Tìm anh hả?”

Tôi xoay người lại, thấy Giang Hành đang cầm chai nước đứng trước mặt tôi, lười biếng nhướng mày.

Tôi chưa bao giờ nhìn anh ấy chăm chú đến thế.

Bây giờ Giang Hành vẫn còn sống.

Bộ đồng phục ngắn tay ôm gọn khung xương đang trong thời kỳ phát triển mạnh của anh ấy, hai chiếc cúc cổ áo được cài rất gọn gàng, phía trên là hầu kết nổi bật và xương quai hàm rõ ràng, chiếc bóng dưới ánh mặt trời hoàn toàn có thể che khuất tôi.

Thấy tôi không lên tiếng, Giang Hành cau mày, khua tay trước mặt tôi: “Có chuyện gì không?”

Mũi tôi đau nhức, tôi cúi đầu dụi mắt, khi ngẩng đầu lên thì nước mắt đã lăn dài trên mặt.

“Anh…”

Tôi đè nén cảm giác muốn ôm anh ấy, mở miệng, cổ họng khó chịu đến mức không thể phát ra âm thanh nào.

Giang Hành sửng sốt một lát, sau đó đưa ngón tay lạnh buốt lau nước mắt cho tôi.

Anh đổi sang giọng điệu ôn hòa và nghiêm túc: “Nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì đi nào.”

Tôi cười toe toét, còn xấu hơn cả khóc, nhưng vẫn nghẹn ngào nói: “Không có gì hết. Tối nay chúng ta về nhà sớm nhé. Em nhớ bố mẹ lắm.”

Giang Hành cười nói: “Em đang học mẫu giáo à? Trẻ con gì đâu.”

Sau đó anh vòng một tay ra sau lưng tôi rồi ôm tôi an ủi: “Được rồi, tan trường chúng ta sẽ cùng về nhà.”

Sau khi xác nhận Giang Hành không có gì khác thường, lòng tôi mới thả lỏng đôi chút. Tôi nói ngắn gọn với anh ấy vài câu rồi quay người định trở về lớp học. Nhưng tôi vừa quay lại đã thấy Ôn Như mỉm cười đi tới.

“Bạn cùng bàn! Cậu đi với tớ đến văn phòng nha.”

Cô ta mỉm cười để lộ lúm đồng tiền như một quả lê nhỏ, trìu mến nắm cánh tay tôi, còn không quên nháy mắt với Giang Hành ở phía sau: “Đây là bạn trai của cậu hả? Đẹp trai quá, sau này có thể dẫn tớ đi chơi chung không?”

3.

Tôi quay lại nhìn Giang Hành. Anh ấy cau mày, thậm chí còn nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu.

Có vẻ như anh ấy bị sốc bởi từ “bạn trai”.

Tôi mỉm cười với anh ấy rồi quay người lại, vẻ mặt lạnh lùng nói với Ôn Như: “Không được. Anh tớ không thích những cô gái có mùi quá nồng như cậu.”

Tôi vừa nói xong, vẻ mặt của Ôn Như như bị táo bón, vô thức cúi đầu ngửi mùi hương trên cơ thể mình.

Sau khi chắc chắn trên người không có mùi lạ, cô ta cong môi, sắc mặt lạnh hẳn nhưng vẫn tỏ ra yếu đuối: “… Bạn học Giang Niệm, hôm nay là ngày đầu tiên tớ chuyển đến trường này, tớ hy vọng có thể hòa đồng với cậu. Nếu tớ có chỗ nào khiến cậu phật lòng thì cậu cứ nói thẳng với tớ chứ đừng vô duyên vô cớ công kích tớ như vậy.”

Vẻ mặt chân thành, lời nói nhã nhặn, thái độ khiêm tốn không hề kiêu ngạo, tựa như đóa sen trắng vẫn đứng thẳng mặc cho gió lạnh vùi dập. 

Tôi bắt chước điệu bộ của cô ta, cũng tỏ vẻ chân thành: “Sao cơ? Tớ công kích cậu để làm gì? Ngay từ đầu cậu đã có mùi rồi…”

Tôi thậm chí còn quay đầu chớp mắt với Giang Hành: “Anh này, anh không ngửi thấy sao?”

Giang Hành đột nhiên bị cuốn vào, bất lực nhìn tôi, chỉ có thể làm theo tín hiệu của tôi: “Hmm… Có hơi hơi…”

“Đúng rồi, giống hệt mùi của chai trà xanh cũ ở góc nhà mình ấy.”

Tôi mỉm cười nhìn cô ta.

Sắc mặt Ôn Như cực kỳ khó coi, thậm chí mắt còn ngân ngấn nước, ánh mắt nhìn Giang Hành cũng không còn rực sáng nữa.

Hai má cô ta đỏ bừng, quay người chạy về lớp học.

Tôi nhìn bóng lưng cô ta, hừ lạnh một tiếng, vô tình bị Giang Hành đánh nhẹ.

Anh ấy nhìn chăm chú một lúc rồi hỏi: “Tại sao em không thể hòa đồng với bạn học mới vậy?”

Tôi biết những lời này là Giang Hành đang bảo vệ Ôn Như theo bản năng, trong đầu tôi nhớ lại một số tình tiết của kiếp trước, trong lòng dâng lên cảm giác chán ghét, giọng điệu đối với anh ấy cũng trở nên nghiêm túc: “Thế nào? Anh đau lòng hả? Tại sao vừa rồi còn hùa theo em? Nếu anh thấy khó chịu thì đi mà an ủi cô ta.”

Trên mặt Giang Hành lại lộ ra vẻ kinh ngạc và tò mò. 

Một lúc sau, sắc mặt anh ấy hơi tối lại, giọng trầm xuống: “Hôm nay em cư xử lạ lắm. Mùi nước hoa trên người cô gái vừa rồi đúng là hơi nồng, anh chỉ nói sự thật thôi. Nếu em chịu ấm ức gì đó thì cứ nói với anh. Nhưng nếu em còn vô lý gây sự như vậy thì tùy em.”

Nói xong, Giang Hành định vào lớp.

Tôi ổn định hơi thở, nói lời cuối trước khi chuông reo: “Em chỉ không thích cô ta, nếu sau này anh thích cô ta thì anh không phải là anh trai của em nữa.”

4.

Tôi bần thần trở về lớp học.

Từ khi bắt đầu có ký ức, tôi và Giang Hành hiếm khi lớn tiếng chống đối nhau như vừa rồi.

Trong thâm tâm tôi biết rõ mình vô lý công kích Ôn Như trước mặt Giang Hành là một ý tưởng tồi, dù sao tôi cũng là người duy nhất biết những gì sẽ xảy ra. 

Nghĩ lại năm đó, chính tôi là người dẫn Ôn Như tới trước mặt Giang Hành.

Một bạn học vừa xinh đẹp vừa thân thiện mới đến trường, lần đầu tiên đã hỏi: “Sau này tớ có thể chơi chung với cậu hay không?” 

Tôi lập tức đồng ý không chút đắn đo. Từ đó về sau, hằng ngày cô ta đều theo chúng tôi đến trường, cùng nhau ăn trưa.

Ánh mắt Ôn Như ngày càng dính chặt vào anh tôi, thậm chí còn thoải mái nhận thư tình của những cô gái khác gửi cho anh ấy rồi dùng chất giọng ngọt ngào đọc cho anh ấy nghe, nhìn vành tai anh ấy dần đỏ lên, bông đùa dăm ba câu trêu ghẹo ẩn chứa tình ý. 

Hai người họ dành nhiều thời gian cuối tuần để đi chơi hơn, thành tích của anh tôi cũng ngày càng thấp.

Nhưng tôi chỉ lao đầu vào tháp ngà* tri thức giống như mình không hay biết gì cả. Dù sao nếu chỉ có một mình tôi thi tốt thì phần thưởng bố mẹ dành cho tôi sẽ nhiều hơn.

(*tháp ngà: thế giới riêng, tách biệt với xã hội của giới trí thức)

Khi đó, làm sao tôi có thể tưởng tượng được mọi chuyện sẽ kết thúc như vậy?

Chuông hết tiết vang lên, tiếp theo là tiết thể dục, học sinh trong lớp đã ra khỏi phòng.

Tôi định lấy bài tập ra sân chơi để làm nhưng lại thấy có người đang ngồi ở chỗ của mình.

Chu Tịch nhàm chán xem bài kiểm tra của tôi. Tôi bước tới gần nhưng hắn chẳng buồn ngẩng đầu lên.

Tôi đưa tay lấy bài kiểm tra từ tay hắn, lạnh lùng nói hai chữ: “Đứng lên.”

Lúc này Chu Tịch mới ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy châm chọc: “Học sinh xuất sắc à? Cậu cao ngạo quá đó.”

Tôi phớt lờ hắn, lặp lại hai chữ: “Đứng lên.”

Chu Tịch căn bản không muốn đứng dậy, hắn tựa người vào cặp sách của tôi, cười thật tươi: “Tớ nghe nói cậu rất có bản lĩnh, thậm chí còn khiến bạn học mới đến phải khóc. Đừng nói là cậu muốn thu hút sự chú ý của tớ đấy nhé?”

Tôi lặng lẽ nhìn hắn hai giây rồi mỉm cười: “Không sai, đúng là tớ thích nhìn cô ta khóc, tớ càng thích nhìn lũ chó liếm nóng lòng cắn người khi thấy cô ta khóc nữa đó. Cậu có cảm thấy… tò mò khi quan sát những sinh vật đáng khinh ấy không?”

Sắc mặt Chu Tịch đột nhiên thay đổi, như bị một lớp sương giá bao phủ. Hắn đột nhiên đứng dậy, tay hắn dùng lực siết chặt cằm tôi.

Hắn nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt tỏ vẻ kỳ lạ, rồi đột nhiên mỉm cười với vẻ mặt phức tạp: “Giang Niệm, xem ra trước kia chúng ta còn quá xa lạ. Tớ đột nhiên cảm thấy từ bây giờ chúng ta có thể chính thức tìm hiểu nhau rồi.”

Giây tiếp theo, tay hắn bị con dao rọc giấy tôi nhặt trên bàn cắt sâu vào. Hắn đau quá phải buông tay ra.

Tôi đẩy mạnh khiến hắn ngã xuống ghế rồi khinh bỉ nhìn hắn: “Xin lỗi, tớ không nói chuyện với thằng ngu.”

Sau đó tôi nhặt tờ giấy lên, lấy bút đút vào túi rồi quay đi.

5.

Trong giờ thể dục, tôi cảm nhận được sự chân thành của Chu Tịch khi muốn “làm quen” với tôi một lần nữa.

Dù bị thương ở tay nhưng hắn vẫn thể hiện rất ra dáng trên sân bóng.

Lờ đi ánh mắt lạnh lùng mà hắn thỉnh thoảng bắn về phía tôi, tôi chỉ nghĩ cách giải câu hỏi cuối cùng trong đề bài.

Chỉ là những quả bóng rổ thường xuyên bay về phía tôi, buộc tôi phải chuyển sự chú ý vào trong sân.

Lần cuối cùng, tôi nhìn quanh rồi lặng lẽ điều chỉnh vị trí của mình bằng cách buộc dây giày.

Quả bóng rổ trong tay Chu Tịch bay về phía tôi theo hình vòng cung hoàn hảo. Tôi nghiêng đầu để tránh đi.

Giây tiếp theo, phía sau vang lên âm thanh nặng nề khi quả bóng rổ đập vào da thịt, sau đó là một tiếng hét chói tai.

“Á~” 

Một vài nữ sinh từ các nhóm nhỏ chạy ra phía sau tôi, còn các nam sinh thì ngừng chơi và nhìn về phía này.

Tiếng hét là của Ôn Như. Cô ta đang che mặt khóc nức nở.

Thấy vậy, gần như cả lớp đều vây quanh, bận rộn an ủi bông hoa nhỏ bị thương.

Chỉ có Chu Tịch dừng lại cách đám đông vài bước, im lặng nhìn tôi.

Thấy tôi đang nhìn mình, hắn mấp máy môi rõ ràng muốn nói: “Cố ý?”

Các cô gái bắt đầu bày tỏ bất bình thay cho Ôn Như.

“Tên nào chơi bóng ngu thế? Quả bóng có thể bay tới đây cũng thật là cừ. Có kỹ năng như vậy thì tại sao không đến NBA đi chứ?”

“Là Chu Tịch. Tớ nhìn thấy cậu ấy cố ý ném bóng sang đây.”

Thế nhưng các nam sinh vẫn gân cổ bênh vực “anh cả” trong nhóm, còn cố tình chuyển chủ đề: “Đừng nói nhiều nữa, đưa Ôn Như đến phòng y tế trước đi.”

“Lỡ tay thôi…”

Chu Tịch khoanh tay trước ngực, không nói một lời, sắc mặt hiển nhiên là rất khó coi.

Hắn lại nhìn tôi với vẻ mặt đầy ẩn ý, cuối cùng tiến lên vài bước, dừng lại trước mặt Ôn Như, cứng giọng nói: “Để tớ đưa cậu đến phòng y tế.”

Vừa rồi mi mắt của Ôn Như đỏ bừng vì khóc, cô ta cười khổ, trông thật đáng thương.

“Không cần đâu bạn học Chu Tịch. Tớ biết cậu không cố ý. Tớ không đau lắm. Mọi người đừng trách cậu ấy nữa.”

“Gì mà lỡ tay? Nói một câu xin lỗi cũng không được hả?”

“Đúng vậy, trước đây còn tỏ ra ân cần săn đón người ta, bây giờ ậm ừ cái gì?”

Chỉ một câu “lỡ tay” đã khiến cho sự việc càng thêm sôi nổi. Các nữ sinh nói với nhau không ngớt, mỗi câu đều muốn xuyên qua sống lưng của Chu Tịch.

Cuối cùng Chu Tịch giận dữ hét lên “Im đi!” khiến mọi người có mặt đều im lặng.

Ngay cả Ôn Như cũng sợ đến mức mở to mắt, khó hiểu nhìn hắn.

Sắc mặt Chu Tịch lạnh lùng, đơn giản là không để ý đến Ôn Như, cúi người duỗi tay, nhặt quả bóng rổ trên mặt đất quay trở lại trong sân, phần lớn nam sinh đều theo hắn về chơi bóng.

Nhìn thấy khuôn mặt thất vọng của Ôn Như và vẻ u ám thoáng qua trong mắt cô ta, tôi cười lạnh trong lòng.

Cô ta cho rằng mình rất thông minh trong việc giải quyết mọi chuyện, chỉ cần đặt mình vào thế yếu là có thể khơi dậy cảm giác tội lỗi bên trong Chu Tịch, từ đó tạo dựng cho mình một nhân cách hoàn hảo như bông hoa trắng nhỏ ngây thơ cần được yêu thương.

Bọn họ nào biết Chu Tịch có tính khí cao ngạo, chỉ xin lỗi khi hắn thật lòng muốn thế.

Hắn không muốn bị áp đặt đạo đức để rồi buộc phải xin lỗi.

Thể hiện tình cảm với phụ nữ xinh đẹp chỉ là bản năng nguyên thủy của đàn ông. Nếu quả thật muốn đẩy hắn lên đầu ngọn gió, nơi mọi người sẽ chỉ trích hắn, hắn sẽ chỉ nổi loạn và cảm thấy chán ghét vì điều đó.

Chu Tịch chỉ là một tên đàn ông ưa sĩ diện mà thôi.

Không được Chu Tịch xin lỗi hay quan tâm, Ôn Như căn bản không thèm giả vờ nữa.

Cô ta nhanh chóng đứng dậy như không có chuyện gì xảy ra, trầm ngâm nhìn về phía Chu Tịch, không biết là đang suy nghĩ cái gì.

Tan học, tôi còn đang thu dọn cặp sách thì Giang Hành đã đợi ở cửa lớp.

Anh ấy nghiêng người về phía cửa lớp chúng tôi, thu hút sự chú ý của nhiều người.

Giang Hành có khí chất lạnh lùng trời sinh chứ không phải cố làm ra vẻ. Anh ấy nhẹ nhàng mỉm cười, vẫy tay về phía tôi, ra hiệu cho tôi đi ra.

Tôi đeo cặp sách lên vai, trước khi rời đi còn đặc biệt nhìn chỗ ngồi của Ôn Như, ở đó không có ai cả.

Tôi bước ra khỏi cửa, lại phát hiện Giang Hành dường như không vội rời đi, vẫn dựa vào cửa, giả vờ thờ ơ nhìn tôi.

Tôi giục: “Anh đang làm gì vậy? Sao anh không đi?”

Giang Hành thản nhiên nói: “Tôi đang đợi em gái, cô là ai?”

Lúc này tôi mới nhận ra anh ấy vẫn còn để bụng lời tôi nói lúc sáng.

Tôi gật đầu, quay người rời đi: “Vậy tôi đi tìm anh tôi, tạm biệt.”

Giang Hành lập tức bỏ xuống vẻ kiêu ngạo, đi theo tôi, cởi cặp sách trên vai tôi rồi khoác lên vai mình. Anh ấy còn vòng tay qua cổ tôi, thô lỗ kéo tôi sát vào người, nói giọng ủ ê: “Em mâu thuẫn với người khác, ngay cả anh trai cũng không cần hả? Anh hoàn toàn không biết cô gái đó. Em nói thử xem, tại sao anh lại thích cô ấy?”

Tim tôi hơi chùng xuống, cả người cảm thấy choáng váng.

Tôi cứ lo được lo mất, sợ rằng Giang Hành sẽ phạm phải sai lầm tương tự ở thời gian và không gian này, nhưng tôi lại quên mất tính cách vốn có của anh ấy là không gần gũi với người lạ.

Tôi ngập ngừng hỏi: “Khi nhìn thấy cô ta, anh có suy nghĩ thế nào?”

Giang Hành càng bất đắc dĩ, nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp: “Cũng chỉ là một cô gái bình thường mà thôi.”

Nét mặt của anh ấy bình tĩnh, không có vẻ gì là giả tạo.

Ôn Như khẳng định không tầm thường, nhưng Giang Hành cũng không phải là loại người đánh giá người khác chỉ dựa vào vẻ bề ngoài, từ nhỏ anh ấy đã được vô số người khác giới thả thính, trong đó càng không thiếu người đẹp. 

Giang Hành nói Ôn Như bình thường, điều đó chứng tỏ cô ta vẫn chưa để lại ấn tượng gì với anh ấy.

Suy cho cùng, kiếp trước anh ấy cũng chỉ đắm chìm trong vỏ đạn bọc đường của Ôn Như nên mới dần dần yêu cô ta, thậm chí chính tôi mới là người dẫn sói vào nhà trước.

Nhận được câu trả lời của anh ấy, tôi thở phào nhẹ nhõm, toàn thân tạm thời thả lỏng.

Tôi nắm tay Giang Hành, nhảy từng bước xuống cầu thang giống như chúng tôi vẫn hay làm khi còn nhỏ.

Giang Hành hết giận, mỉm cười gọi tôi là đồ quỷ nhỏ.

Đúng lúc này, tôi vô tình va phải một người.

Chu Tịch ôm quả bóng rổ đứng trước mặt tôi, người đầy mồ hôi như thể vừa chơi xong.

Mặt hắn không rõ cảm xúc liếc nhìn Giang Hành, sau đó liếc nhìn tay tôi đang đặt trên cánh tay anh ấy, nhếch môi cười: “Người trong nhà thân thiết quá nhỉ?”

Tôi theo phản xạ muốn chặn trước mặt Giang Hành, nhưng anh ấy nhanh chân hơn, đã che chắn tôi ở phía sau.

Giang Hành mỉm cười, dùng vẻ mặt bình thường nói với hắn: “Xin lỗi bạn học.”

Anh ấy kéo tôi, muốn đi vòng qua hắn.

Nhưng Chu Tịch lại đưa tay ngăn cản tôi, lạnh lùng nói: “Cậu không định xin lỗi sao?”

Trên mu tay hắn lộ rõ vết thương. Đó là vết dao tôi đã đâm hắn vào lúc sáng. 

Giang Hành cau mày, đang định nói gì đó nhưng tôi đã mỉm cười trước, ngoan ngoãn nói: “Thật xin lỗi, anh Chu Tịch.”

Chu Tịch hơi giật mình, dường như không ngờ tôi lại ngoan ngoãn đến vậy.

Trong mắt hiện lên vẻ giễu cợt, tôi giơ tay nắm lấy bàn tay hắn, nhẹ nhàng vuốt ve vết thương trên đó rồi cắm móng tay thật mạnh vào da thịt hắn.

Vết thương vừa khép miệng lại bắt đầu chảy máu khi bị tôi cấu vào như vậy.

Sắc mặt Chu Tịch tỏ ra đau đớn, hắn muốn buông tay tôi nhưng tôi càng nắm chặt hơn.

Có đau không, chẳng qua chỉ bằng hạt cát bên bờ so với nỗi đau mà anh tôi phải chịu ở kiếp trước. “Đ.m!”

Chu Tịch ném quả bóng rổ trong tay, định giơ tay còn lại lên thì tôi buông ra.

Tôi hơi cụp mắt nhìn hắn, trong mắt đầy oán hận, nhẹ giọng nói:

“Anh Chu Tịch về sau đi lại phải cẩn thận hơn, đừng để bị em đây đánh nữa nha!”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!