Hạnh phúc của Thời An – Phần cuối

13.

Trước khi nụ hôn dài miên man kết thúc, tôi chìm vào giấc ngủ sâu.

Chờ tôi tỉnh lại, trên người đã được thay đồ ngủ thoải mái và đang nằm trên chiếc giường lớn mềm mại. 

Thẩm Hoài Tự đang đeo tai nghe nói chuyện điện thoại với giọng trầm thấp. Tôi nằm im lặng lắng nghe. 

“Không cần sắp xếp cho con bất kỳ buổi xem mắt nào nữa.” 

“Con tính toán chuyện kết hôn của mình đâu vào đó cả rồi.” 

“Về việc vợ con là ai, mọi người cũng quen cô ấy nên không cần lo lắng về xuất thân và thân phận của cô ấy.” 

“Tụi con sẽ đăng ký kết hôn ở nước ngoài trước… Thôi, chờ cô ấy học xong sẽ về Hồng Kông tổ chức hôn lễ.” 

Anh cúp điện thoại. Tôi nhanh chóng nhắm mắt lại, giả vờ ngủ. Tiếng bước chân đến gần giường, nhịp tim tôi dần dần đập nhanh hơn. 

“Tỉnh dậy, uống chút nước.” Thẩm Hoài Tự cúi người bế tôi ra khỏi giường. Tôi hơi đỏ mặt và tránh ánh mắt của anh. 

Anh đưa nước cho tôi rồi hỏi: “Đầu có đau không?” 

“Không.” Tôi ngoan ngoãn cúi đầu uống nước. 

Tôi uống cạn cốc nước, đang định xuống giường thì anh thản nhiên nhận lấy rồi hỏi: “Em muốn ăn gì?” 

“Cái gì cũng được.” 

Thẩm Hoài Tự đưa cơm xong, nhẹ nhàng nói với tôi: “Chờ một chút. Sau khi đến chỗ ở của em, sắp xếp giấy tờ của em rồi đưa cho anh.” 

“Anh muốn làm gì …?” 

Thẩm Hoài Tự ngồi trên ghế sofa, giơ tay đẩy kính lên: “Không phải em vừa nghe được cuộc điện thoại của anh rồi sao?” 

“Em không…” 

Tâm tình của Thẩm Hoài Tự dường như rất tốt, cười ha hả: “Vậy anh nói lại cũng được.” 

“Đừng nói nữa… “

Tôi kéo chăn lên che mặt: “Anh à, cho em chút thời gian để suy nghĩ được không?”

14.

Tuần thứ hai sau khi tôi định cư ở Thụy Sĩ, Thẩm Hoài Tự đã trở lại Hồng Kông. 

Đến lúc anh rời đi, tôi cũng chưa trả lời anh. Thành thật mà nói thì tôi vô cùng bối rối. 

Tôi đến nhà họ Thẩm năm mười tuổi, tuy còn nhỏ nhưng cũng không phải là một đứa trẻ ngu ngốc. Cho dù bản thân thật sự có tình cảm với Thẩm Hoài Tự thì tôi cũng tự cảnh cáo mình vô số lần. 

Tôi hoàn toàn không thể sánh được với anh. Nếu ba mẹ tôi còn sống, có lẽ còn có khả năng nào đó. Nhưng bây giờ tôi đang sống nhờ người khác, cho dù nhà họ Thẩm xem tôi như con ruột thì họ cũng không thể chấp nhận chuyện này.

Biến cố ngoài mong đợi xảy ra. Chồng sắp cưới của tôi, người mà tôi hết lòng đối đãi lại yêu một người phụ nữ khác, còn tôi chỉ là một kẻ thay thế lố bịch. 

Điều tôi không mong đợi hơn nữa là từ sau hôn lễ đến nay, mọi việc Thẩm Hoài Tự làm và từng lời anh nói đều hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của tôi. Thậm chí đến tận bây giờ tôi cũng chỉ dám lặng lẽ suy đoán trong lòng. Thẩm Hoài Tự có thích tôi không?

15.

Tuần thứ hai sau khi Thẩm Hoài Tự rời đi, tôi gặp Chu Tử Ngạn ở Thụy Sĩ. Anh ta một mình đến đây để gặp tôi với tư cách là khách nên tôi mời anh ta uống ly cà phê. 

“Thời An, có một số chuyện nói ra có lẽ nghe rất buồn cười nhưng anh vẫn muốn nói cho em biết.” Chu Tử Ngạn đặt ly cà phê xuống, vẻ mặt có chút bối rối nhìn tôi, “Mấy hôm trước Dao Dao đã quay lại, bọn anh đã gặp nhau. Hai năm nay, chồng của Dao Dao đối xử không tốt với cô ấy nên cô ấy chuẩn bị ly hôn.” 

“Đối với anh đây không phải là chuyện tốt sao?”

Chu Tử Ngạn cười khổ, nhẹ nhàng lắc đầu: “Có lẽ thời gian đã thay đổi tất cả. Tình cảm anh dành cho cô ấy dường như không còn như trước nữa. Bây giờ cô ấy vẫn rất xinh đẹp, nhưng khi ở bên cô ấy, anh luôn bị phân tâm, không thể giải thích được.”

“Thời An, anh thường nhớ về em, nhớ đến khoảng thời gian chúng ta hẹn hò trước đây. Dao Dao cũng cảm thấy có gì đó không ổn với anh. Thời An, trái tim anh dường như đã thay đổi.” 

Tôi nhìn đồng hồ trên cổ tay rồi đứng lên: “Xin lỗi, buổi chiều tôi có tiết…”

Chu Tử Ngạn nhẹ nhàng nắm tay tôi: “Thời An, chúng ta bắt đầu lại nhé?” 

Tôi lắc đầu đẩy tay ra: “Chu Tử Ngạn, thật xin lỗi, tôi không còn thích anh nữa.” 

“Thời An…” Anh ta đứng dậy đuổi theo tôi ra khỏi quán cà phê. Nhưng khi nhìn thấy chiếc ô tô bên đường và người đàn ông đứng cạnh xe, anh ta đột ngột dừng lại. 

Thẩm Hoài Tự mặc bộ vest kiểu Anh màu xám đậm, đang đứng dựa vào xe. Vừa nhìn thấy Thời An, anh liền vứt điếu thuốc trên tay. 

Thẩm Hoài Tự nhìn Chu Tử Ngạn luôn có vẻ thờ ơ và xa cách, nhưng khi nhìn Thời An thì lại có chút dịu dàng khó phát hiện. 

Chu Tử Ngạn lại nhìn Thời An, cô vui vẻ xách ba lô qua đường, chạy thẳng đến chỗ Thẩm Hoài Tự. Chu Tử Ngạn nhìn thấy Thời An ngẩng mặt nhìn Thẩm Hoài Tự, ánh mắt cô cong lên nét cười rạng rỡ.

Thực ra đã rất lâu rồi, khi mới quen nhau, cô cũng nhìn anh ta và cười như thế. Nhưng không biết từ bao giờ, nụ cười của cô ngày càng ít đi. Giờ đây, nụ cười như vậy chỉ xuất hiện khi đối mặt với người đàn ông khác. 

Cuối cùng khi cả hai chuẩn bị rời đi, Thẩm Hoài Tự dường như liếc nhìn về hướng Chu Tử Ngạn đang đứng. Sau đó, anh kéo Thời An lên xe. Còn Thời An từ đầu đến cuối không hề nhìn lại.

16.

Không lâu sau khi gặp Chu Tử Ngạn, tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ chú Thẩm. Chú ấy nói đang đi công tác ở nước ngoài, ngày mai sẽ đến Thụy Sĩ nên muốn gặp tôi. 

Ngày hôm sau, tôi đến địa chỉ mà chú Thẩm đã nhắc như ước hẹn. 

Chú Thẩm nhìn tôi với vẻ mặt lạnh lùng và nghiêm túc khác thường: “Thời An, chú nhận nuôi con vì quan hệ giữa chú và ba con lúc còn sống. Nhà họ Thẩm mấy năm nay đã đối xử với con rất tốt. Con cũng nên biết, Hoài Tự là đứa con trai mà chú tự hào và coi trọng nhất, nhưng nó không phải là đứa con duy nhất của chú. Mặc dù nhà họ Thẩm và nó không cần dựa vào hôn nhân để đi lên nhưng ứng cử viên làm vợ nó đều phải được lựa chọn cẩn thận.”

“Chú Thẩm, chú muốn nói gì thì cứ nói thẳng đi ạ.”

“Thời An, con rất nghe lời, chú rất quý con và an tâm về con. Thời gian này, Tử Ngạn đã cầu xin chú, nói cậu ta rất muốn cưới con. Con thật may mắn khi gặp được một người đàn ông yêu thương và chung thủy như vậy. Thời An, chú đã quyết định thay con về vấn đề này.”

“Hai đứa vốn là một cặp vợ chồng chưa kết hôn. Nếu không có vụ lộn xộn trong hôn lễ, bây giờ con đã là bà Chu rồi. Con đừng nghĩ đến chuyện khác nữa, chỉ cần dành thời gian cho Tử Ngạn thôi.”

Nói xong, ông ấy đứng dậy rời đi. Tôi muốn đuổi theo nhưng bị ngăn lại. 

“Cô Thời An, xin hãy ở lại. Anh Chu sẽ sớm đến đây.” 

“Anh ta làm gì ở đây?” 

“Ông Thẩm đã nói hôm nay sẽ là đêm tân hôn của cô.” 

“Tôi không đồng ý. Cô cho tôi ra ngoài đi, tôi muốn ra ngoài!” 

“Cô Thời An, lần này cô không thể tự ý quyết định nữa rồi. Cốc nước cô uống khi nãy sẽ khiến cô ngoan ngoãn thôi.”

17.

Tôi nhanh chóng nhận thấy có điều gì đó thay đổi trong cơ thể mình. Và sự thay đổi này khiến tôi vừa hoảng sợ vừa bất lực. 

Tôi gục xuống ghế sofa, không khỏi xé toạc quần áo của mình. 

Cánh cửa đột nhiên bị người từ bên ngoài đẩy ra. Ý thức của tôi hỗn loạn, thậm chí không còn sức để mở mắt. 

Cho đến khi cả người rơi vào một vòng tay có chút lạnh lẽo, tôi ngửi thấy một mùi hương rất quen thuộc. Đó là hương vị đã khắc sâu trong tim kể từ ngày tôi đến nhà họ Thẩm năm mười tuổi ấy.

“Anh ơi…” Tôi mơ hồ lẩm bẩm, những ngón tay đẫm mồ hôi cố nắm tay áo anh nhưng lại trượt ra một cách yếu ớt. 

Mấy ngón tay mảnh khảnh của Thẩm Hoài Tự đúng lúc nắm chặt tay tôi: “An An, anh đưa em về nhà.”

18.

Giấc mơ thầm kín năm mười sáu tuổi của tôi dường như đột nhiên trở thành hiện thực vào cuối tuổi hai mươi hai này.

Kỳ thật lúc đang làm được nửa chừng, tôi gần như đã tỉnh táo. Nhưng Thẩm Hoài Tự giống như không phát hiện ra.

Anh hôn tôi rất đỗi dịu dàng. Tôi thích cách anh luôn đối xử nhẹ nhàng với tôi như vậy.

Trong lúc ý loạn tình mê, tôi giả vờ như chưa tỉnh táo, thấp giọng gọi anh: “Anh… anh có thích An An không?” 

Thẩm Hoài Tự hơi dừng một chút, lúc sau, động tác của anh đột nhiên mạnh hơn. 

Tôi không khỏi rên rỉ, chợt bên tai vang lên giọng nói trầm khàn của anh: “Thích!”

19. 

Ngày đầu tiên tôi tròn 23 tuổi, món quà sinh nhật tôi nhận được là giấy đăng ký kết hôn và một chiếc nhẫn đính hôn bằng kim cương khổng lồ lấp lánh. 

Có một luật bất thành văn ở Hồng Kông. Đó là phải có hôn lễ và tiệc rượu mới được xem là chính thức kết hôn.

Thẩm Hoài Tự muốn đưa tôi về Hồng Kông tổ chức hôn lễ. Chỉ là lớp học của tôi ở đây phải hai tháng nữa mới kết thúc. Hơn nữa, tôi thực sự không muốn quay lại đối mặt với nhà họ Thẩm và những người quen trong vòng quan hệ của họ.

Từ đêm Thẩm Hoài Tự xông vào đưa tôi đi, anh và chú Thẩm đã từ mặt nhau. 

Chỉ là Thẩm Hoài Tự đứng tên rất nhiều sản nghiệp, tài sản ròng rất lớn, cho dù rời khỏi nhà họ Thẩm cũng không thể coi thường.

Ban đầu chú Thẩm rất tức giận, còn dọa đuổi anh ra khỏi nhà và cắt đứt quan hệ cha con. Nhưng Thẩm Hoài Tự không hề lay chuyển, thậm chí còn sang Thụy Sĩ để sống cùng tôi. 

Sau khi Thẩm Hoài Tự bỏ mặc chuyện làm ăn trong nhà, tập đoàn nhà họ Thẩm xảy ra nhiều hỗn loạn, thậm chí giá cổ phiếu liên tục sụt giảm, hàng chục tỷ bốc hơi chỉ sau một đêm. 

Vậy mà Thẩm Hoài Tự vẫn rất bình tĩnh, mặc kệ có bao nhiêu giám đốc và người lớn đích thân bay tới Thụy Sĩ cầu xin anh quay về xử lý tình hình chung thì anh đều từ chối hết.

Cuối cùng, chú Thẩm đánh phải xuống nước gọi cho anh. 

Thẩm Hoài Tự chỉ đưa ra một yêu cầu: “Chỉ cần nhà họ Thẩm nhận Thời An là con dâu thì mọi chuyện đều có thể bàn bạc dễ dàng, nếu không thì chẳng cần nói nữa.” 

Chú Thẩm tức giận đến mức ném điện thoại ngay tại chỗ. Nhưng hôm sau lại gọi đến, ông ấy chỉ thở dài: “Được rồi, ba đã nuôi dưỡng Thời An như con gái của mình từ khi con bé còn nhỏ. Nếu con thực sự muốn kết hôn thì cứ việc làm đi.”

20.

Nhưng tôi và Thẩm Hoài Tự không lập tức trở về Hồng Kông để tổ chức hôn lễ. Nguyên nhân là vì sau khi học xong, tôi phát hiện mình có thai được hai tháng. Thai kỳ của tôi không mấy suôn sẻ, cứ bị nôn mửa suốt. 

Thẩm Hoài Tự nghĩ đủ cách nhưng đều không có hiệu quả, vì chuyện này mà anh sụt cân rất nhiều. Hôn lễ chỉ có thể bị hoãn lại hết lần này đến lần khác.

Ở Hồng Kông bắt đầu lan truyền nhiều tin đồn xấu. Hầu hết chúng đều có liên quan đến bà Thẩm.

Thẩm Hoài Tự trở lại Hồng Kông. Không biết anh xử lý thế nào mà ba tháng sau, tin tức bất ngờ truyền đến từ Hồng Kông. 

Chú Thẩm và bà Thẩm ly hôn. 

Chú Thẩm còn tát bà ta ba cái. Lúc bà Thẩm nước mắt ngắn nước mắt dài rời khỏi nhà họ Thẩm, trên mặt còn lưu rõ dấu tay.

Tất cả người làm trong nhà đều nhìn thấy, chỉ trong một đêm, tin tức đã truyền khắp Hồng Kông. 

Đêm Thẩm Hoài Tự trở về Thụy Sĩ, anh chườm nóng và xoa bóp bắp chân cho tôi như thường lệ. 

Chân tôi bắt đầu phù to trong ba tháng cuối thai kỳ, thậm chí không thể mang vừa đôi giày trước đây. 

Anh hơi im lặng, không dỗ dành tôi như trước nữa. 

Tôi không khỏi thì thầm: “Anh ơi, tâm trạng anh không tốt hả?” 

“Thời An.” 

Anh đặt chiếc khăn trong tay xuống rồi rửa tay. 

Dưới ánh đèn, đôi mắt anh ửng đỏ nhìn tôi: “Sao em không nói cho anh biết bà ta đã tát em?” 

Tôi giật mình, trong lòng chợt dâng lên cảm giác chua chát: “Anh, mọi chuyện qua rồi…” 

Tôi cố gắng an ủi anh, nhưng dường như chẳng có tác dụng gì. 

“Bà ta nghĩ mình là ai? Bà ta có tư cách gì mà dám làm chuyện như vậy với người của anh!” 

“Anh này, đừng tức giận, thật sự không đau đâu…” 

“Từ năm em mười tuổi đến nhà họ Thẩm, anh quản em nghiêm lắm thì cũng chỉ phạt em bị cấm túc không được ra ngoài, còn không đành lòng động một ngón tay vào em…” 

Mắt anh đỏ hoe, có vẻ rất tức giận, giọng nói cũng run lên.

“Anh, em biết anh yêu em, quan tâm em và tốt với em, em biết cả mà.” Tôi nhẹ nhàng ôm anh, vuốt ve lưng anh. 

“Chỉ cần sau này có anh ở bên cạnh em, sẽ không ai dám bắt nạt em nữa.” 

“Lúc đó quả thật là em tùy hứng hành động xốc nổi nên chịu một cái tát cũng chẳng là gì…” 

“Em muốn tùy hứng thế nào cũng được, An An, em muốn làm gì thì làm, chỉ cần em luôn ở bên anh là được.”

“Biết rồi, sau này anh không được ghét bỏ em đó nha.”

“Đương nhiên rồi.” Thẩm Hoài Tự nhẹ nhàng ôm tôi, sờ bụng tôi, cao giọng nói, “Con gái dạo này có ngoan không? Có gây khó chịu gì cho em không?” 

Bé con còn chưa chào đời, nhưng Thẩm Hoài Tự thích yêu chiều con gái nên cứ chắc mẩm đây là một cô nhóc.

“Bé con rất tốt, không làm phiền em chút nào.” 

“Con rất giống em.” 

“Con gái của em chắc chắn giống em nhất.”

21.

Nhưng sau khi bé con chào đời, các đường nét trên khuôn mặt dần rõ ràng, ai nhìn vào cũng đều kinh ngạc vì con bé quá giống Thẩm Hoài Tự! 

Lông mày và cái miệng không giống tôi mà giống hệt Thẩm Hoài Tự. 

Sau khi nhìn thấy con bé qua video, chú Thẩm rất thích nó nên luôn miệng thúc giục chúng tôi quay về Hồng Kông. 

Nếu không phải vì sức khỏe yếu không thể bay đường dài thì ông ấy đã tự mình bay đến Thụy Sĩ. 

Vì sức khỏe lúc tôi mang thai không tốt nên Thẩm Hoài Tự đã yêu cầu tôi nghỉ dưỡng ba tháng sau sinh. 

Đến khi bác sĩ xác nhận cơ thể tôi đã rất khỏe mạnh, Thẩm Hoài Tự mới bắt đầu chuẩn bị đưa hai mẹ con chúng tôi về Hồng Kông.

Thẩm Hoài Tự bay qua bay lại giữa Hồng Kông và Thụy Sĩ, hiếm khi sử dụng máy bay tư nhân để tránh phô trương. Nhưng lần này đưa chúng tôi về, anh sắp xếp rất rầm rộ, giống như để công bố với bên ngoài vậy.

Trên máy bay, bé con ngủ say. Thẩm Hoài Tự đột nhiên nói với tôi: “Năm ngoái Chu Tử Ngạn và Dao Dao đã kết hôn.”

Tôi không ngẩng đầu, chỉ “ồ” một tiếng.

“Nửa năm trước họ lại ly hôn.” 

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu: “Tại sao lại như vậy?”

Thẩm Hoài Tự nắm tay tôi trêu đùa một lúc mới nói: “Cậu ta đứng núi này trông núi nọ chứ còn tại sao gì nữa.”

Tôi không nhịn được cười: “Sao em có mùi dấm chua thế nhỉ?”

Thẩm Hoài Tự ôm tôi kéo vào lòng: “Kết hôn xong, chúng ta về Thụy Sĩ đi, mất công có người ở Hồng Kông lúc nào cũng nghĩ đến em.” 

Tôi ngẩng mặt lên hôn anh, ngoan ngoãn dỗ dành anh: “Em nghe lời anh hết.”

22.

Trước ngày cưới, tôi dẫn con gái đi mua sắm, không ngờ lại gặp được Chu Tử Ngạn. 

“Thời An, bây giờ em…” Anh ta cẩn thận nhìn tôi, không giấu được tình cảm trong mắt, “Bây giờ em còn xinh đẹp hơn trước.” 

“Cảm ơn anh.” Tôi mím môi rồi mỉm cười rồi đưa chiếc bánh quy dành cho trẻ mọc răng cho bé con trong xe đẩy. 

Bé con cười toe toét với tôi, thật dễ thương làm sao. 

Chu Tử Ngạn nhìn con bé, vẻ mặt có chút bối rối: “An An, nó giống em lắm, rất đáng yêu và xinh đẹp.” 

Các bà mẹ rất thích nghe người khác khen con mình. Tất nhiên tôi cũng không ngoại lệ. 

Bé con vừa sinh ra có làn da trắng trẻo, mềm mại, vô cùng dễ thương, lớn lên lại càng xinh đẹp hơn. Dù đã nghe hơn ngàn lời khen nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy chán.

Tôi không nhịn được cúi xuống hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con, cười ngọt ngào: “Phải không? Nhưng tôi lại thấy con bé giống chồng tôi hơn.” 

“Anh cảm thấy giống em…” Chu Tử Ngạn nói giọng đầy cay đắng, “An An, anh ấy… tốt với em chứ?” 

Nụ cười của tôi càng lúc càng rạng rỡ: “Anh Chu, điều này chắc không khó nhìn ra đâu nhỉ.” 

Quả thật hôn nhân hạnh phúc hay bất hạnh đều được thể hiện trực tiếp trên gương mặt của người phụ nữ. Một cuộc hôn nhân hạnh phúc còn hiệu quả hơn nhiều so với các phương pháp làm đẹp tốn kém. 

“Chồng tôi đến đón chúng tôi rồi. Tạm biệt anh Chu.” 

Tôi vẫy tay chào anh ta rồi đẩy con gái đến chiếc xe cách đó không xa. Thẩm Hoài Tự xuống xe, sải bước về phía chúng tôi. 

“Chồng!” Tôi mỉm cười vẫy tay với anh rồi dừng lại. 

Thẩm Hoài Tự bước đến gần tôi, một tay đón lấy xe nôi, tay còn lại thì vòng qua eo tôi. Trên phố đông người, anh cúi đầu hôn tôi không chút do dự. 

Con gái của chúng tôi đang ê ê a a và vẫy đôi bàn tay nhỏ bé của mình trong xe nôi. 

Đây là niềm hạnh phúc mà tôi không bao giờ dám mơ tới. Nhưng giờ thì nó thực sự nằm trong tay tôi!

Hoàn.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!