Đường Tam trùng sinh – C.805

Chương 805: Hải Thần quy vị 


Nghĩ tới đây, Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng không kiềm được toát mồ hôi lạnh. Không được, tuyệt đối không thể như vậy.

Hắn cần phải nhân lúc bản thân còn sống chống lại vị diện mới được. Việc này liên quan đến tương lai của tộc Thiên Hồ, không thể thoả hiệp.

Vị diện đã không để cho hắn hấp thu khí vận, vậy hắn sẽ đi cướp khí vận đó.

“Người đâu!” Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng thấp giọng gọi một tiếng, ảo ảnh Thiên Hồ sau lưng cũng nhanh chóng dung nhập vào người.

Không lâu sau, một tên trung niên có dáng người thon dài bước vào, cung kính nói: “Thiên Chủ.” Thiên Chủ là cách gọi của tộc Thiên Hồ đối với Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng.

Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng thấp giọng nói: “Đi mời Liệt Thiên Đại Yêu Hoàng đến đây. Cứ nói là ta có chuyện quan trọng muốn thảo luận với hắn.”

“Vâng.” Tên thủ hạ lập tức đi ngay.

Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng lại suy tư, làm sao có thể giành giật khí vận với vị diện? Trước tiên phải để giới hạn mà vị diện đặt ra dành cho người có năng lực được kiểm soát ở trên Yêu Tinh Đại Lục. Nắm giữ lực lượng hạch tâm nhiều nhất, kết hợp lại với nhau, điều động cả Tổ Đình đối kháng lại với vị diện, từ đó một lần nữa tập trung khí vận.

Vị Diện Chi Chủ có cường đại thế nào đi nữa, khi đạt đến cấp bậc Hoàng giả cũng có thể thoát khỏi tầm khống chế của vị diện ở một mức độ nhất định. Nếu vị diện vẫn không cho phép ngưng tụ khí vận thì e rằng hắn sẽ phải phát động lực lượng chiến đấu mạnh nhất của Tổ Đình đi càn quét tinh cầu, mang đến tai nạn cho những chủng tộc khác ngoài Yêu Tinh Đại Lục. Tai nạn của bọn chúng, vận rủi giáng lâm, nhất định sẽ có thêm nhiều khí vận bị trôi dạt, khi đó chính là lúc hắn ngưng tụ khí vận. Chỉ cần ngưng tụ được khí vận đủ nhiều, cho dù có là Vị Diện Chi Chủ cũng không thể kiểm soát hắn được nữa.

……

Vô Tận Lam Hải, đảo Nguyệt Nha.

Đường Tam đứng trên bờ biển, lúc này đã hoàn toàn biến thành màu vàng, giống như một bức tượng được điêu khắc đứng ở đó.

Vô số ánh sáng màu vàng trôi dạt vào Vô Tận Lam Hải, trên mặt biển, đủ loại chủng tộc Hải chi chít nhô lên, hướng về phía hắn bái lạy.

Phúc trạch Hải Thần mở rộng đã kéo dài được ba ngày. Ánh sáng màu vàng trên người Đường Tam chính là do vô số lực lượng tín ngưỡng ngưng tụ mà thành.

Phải biết là diện tích của Vô Tận Lam Hải lớn hơn không biết bao nhiêu lần so với Yêu Tinh Đại Lục, mặc dù số lượng sinh vật đại dương đã bị hạn chế bớt do dịch bệnh hoành hành nhưng vẫn là một con số vô cùng khổng lồ.

Với tu vi hiện tại của Đường Tam, phúc trạch Hải Thần của hắn nếu muốn bao phủ toàn bộ Vô Tận Lam Hải e là phải mất từ mười năm trở lên. Nhưng phần phúc trạch này sẽ tự động được mở rộng, chí nguyện mà hắn ban phát xuống sẽ lập tức truyền đi khắp cả biển lớn. Có sự chúc phúc của hắn, các sinh vật đại dương trong Vô Tận Lam Hải cũng sẽ được phát triển khoẻ mạnh hơn.

Những lực lượng tín ngưỡng tập trung trên người Đường Tam khiến cho thần thức của hắn không ngừng được thăng hoa. Chỉ trong thời gian ba ngày ngắn ngủi, xét về mặt thần thức, Đường Tam đã đạt đến thập nhất giai. Lực lượng tín ngưỡng là sức mạnh tín niệm thuần túy nhất, dùng để bồi bổ cho thần thức tốt đến mức khó mà tưởng tượng được.

Thần thức của Đường Tam vốn dĩ vẫn ở cấp bậc Thần Vương ở kiếp trước, lực lượng tín ngưỡng có nhiều thế nào thì hắn cũng có thể hấp thu. Lúc này hấp thu một lượng lớn lực lượng tín ngưỡng như vậy khiến cho cả người hắn tiến vào một trạng thái vô cùng kỳ diệu. Thần thức thăng hoa, tích luỹ, áp súc và lưu trữ. Cùng lúc đó hắn cũng có thể phản hồi lại thêm càng nhiều phúc trạch cho Vô Tận Lam Hải.

Mỹ công tử luôn ở bên cạnh hắn. Mặc dù lực lượng tín ngưỡng không có tác dụng với nàng nhưng nàng vẫn có thể cảm giác được Tu La Thần Kiếm trong thần thức của mình đang vui mừng nhảy múa. Cũng chính trong ba ngày ngắn ngủi này, Tu La Thần Kiếm rõ ràng đã trở nên ngưng thực không ít, từ đó giúp cho thần thức của Mỹ công tử được phát triển, đuổi kịp tu vi của nàng, tiến vào cảnh giới Đại Yêu Vương.

Đứng như vậy thôi cũng có thể đề thăng? Việc này thật sự khiến nàng quá kinh ngạc. Nhìn thấy cảnh tất cả tộc Hải hành lễ bái lạy Đường Tam còn khiến cho nàng chấn động hơn. Thậm chí nhìn bằng mắt thường cũng không thể thấy được nước biển. Có thể thấy khu vực này đã tập trung tộc Hải nhiều đến mức nào. Bọn chúng đều muốn được đắm chìm trong sự chúc phúc của Hải Thần!

Hải Thần Tam Xoa Kích trong tay Đường Tam ngưng thực hơn hẳn một bậc so với Tu La Thần Kiếm của Mỹ công tử, đây vốn dĩ chính là quyền binh của Hải Thần, là sự phản hồi mà tín ngưỡng của đại dương mang lại. Đường Tam cảm nhận rõ ràng siêu thần khí Hải Thần Tam Xoa Kích đang tiến đến gần vị diện này với một tốc độ kinh người. Không mất thời gian quá lâu, nó sẽ chân chính đến được vị diện này.

Đến lúc đó cũng chính là lúc hắn và Mỹ công tử có thể rời khỏi vị diện, quay về thế giới trước đây.

“Phù…” Đường Tam thở một hơi dài, ánh sáng trên người từ từ thu lại. Màu vàng trên trời cũng dần tan đi, một lần nữa lộ ra bầu trời màu xanh biếc.

Trời trong xanh không một gợn mây. Tất cả tộc Hải trên mặt biển đều cúi người thật sâu về phía Đường Tam rồi từ từ lặn xuống biển.

Cùng lúc đó, từng thân ảnh nhanh chóng tiến tới bờ biển, cách Đường Tam khoảng hơn một trăm mét thì dừng lại, chỉnh tề bái lạy trước hắn. Người đến chính là cường giả thần cấp của các đại cường tộc.

Hải Long Vương, Trung Trụ Vương của Hải Cự Nhân, nữ vương Mỹ Nhân Ngư, Hải Sa Vương, Hải Báo Vương, Hải Tượng Vương, Hải Giác Vương, Hải Đồn Vương… các vương giả của đủ chủng tộc, trong ba ngày này tất cả đều đến đây.

Lúc này, bọn họ không còn một chút nghi ngờ nào đối với thân phận Hải Thần của Đường Tam. Bọn họ thậm chí còn cảm thấy áp chế trên Vô Tận Lam Hải dường như đã lỏng lẻo hơn, bọn họ đã có khả năng tiến lên phía trước.

“Đều đứng dậy đi, lên đảo nói chuyện.” Đường Tam thu lại Hải Thần Tam Xoa Kích, nói chuyện với các Hải Vương.

Các Hải Vương lúc này mới lần lượt đứng lên, hoá thành hình người đi lên đảo, đến trước mặt Đường Tam, lại hướng hắn hành lễ cung kính.

Trung Trụ Vương đứng gần cuối, trên mặt lộ ra vẻ ngại ngùng, không dám bước về phía trước.

Đường Tam nói: “Cách đây không lâu ta đã độ kiếp thành công, Hải Thần quy vị. Sau này Vô Tận Lam Hải sẽ không còn hải ôn, phần chúc phúc này sẽ tồn tại vĩnh viễn. Yêu Tinh Đại Lục cũng xảy ra một số chuyện, khí vận mà tộc Thiên Hồ ngưng tụ trên Yêu Tinh Đại Lục đã bị ta phát tán đi hơn nửa, vì vậy các ngươi có lẽ cũng cảm nhận được vận rủi giảm đi, may mắn tăng lên. Đây là do vị diện phân tán những khí vận đã thu hồi ra khắp Pháp Lam Tinh. Ta đã dùng sự xuất hiện của mình chúc phúc cho Vô Tận Lam Hải, đem một bộ phận khí vận nhất định đặt ở Vô Tận Lam Hải, để Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng không có cách nào cướp được phần khí vận này. Có được sự hỗ trợ từ phần khí vận này, sinh linh của Vô Tận Lam Hải nhất định có thể tiếp tục sinh sôi nảy nở, chư vị cũng có khả năng tiến bộ thêm một bước.”

“Thế nhưng ta dám chắc Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng nhất định sẽ nghĩ cách để ngưng tụ lại khí vận, tu vi của ta hiện tại vẫn chưa đủ để chống lại hắn. Thế nên các vị phải thông báo đến các tộc, nhân thời gian này cố gắng tu luyện. Thực lực tổng thể của tộc Hải mỗi khi tăng lên một phần thì sẽ có một phần khí vận được khoá chặt ở Vô Tận Lam Hải, sau này Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng có làm thế nào cũng không giành lại được. Trừ khi…”

“Hải Thần đại nhân, trừ khi cái gì?” Hải Sa Vương dựa vào trước đây có mối quan hệ tốt với Đường Tam, nhịn không được hỏi.

Đường Tam thấp giọng nói: “Đồ sát. Trừ khi hắn không tiếc mọi giá đồ sát các chủng tộc khác ngoài Yêu Tinh Đại Lục. Vô Tận Lam Hải bao quanh Yêu Tinh Đại Lục, nếu các Hoàng giả ở Tổ Đình không tiếc mọi giá triển khai giết chóc, vậy thì tộc Hải chúng ta nhất định sẽ bị nhắm vào đầu tiên.”

Nghe Đường Tam nói vậy, Hải Long Vương trầm giọng trả lời: “Hải Thần đại nhân không cần lo lắng, ở phương diện này chúng ta cũng không sợ. Vô Tận Lam Hải vô bờ vô tận, độ sâu lên đến hàng vạn mét. Cho dù có là Hoàng giả cũng không dám xâm nhập vào biển chiến đấu với chúng ta. Đây là lãnh địa của chúng ta, nếu thật sự đến, những Hoàng giả đó có thể phát huy ra được bao nhiêu thực lực cũng rất khó nói.”

Đường Tam trả lời: “Chuyện này ta sẽ nghĩ cách giải quyết. Nếu bọn chúng dám làm như vậy, nói không chừng chúng ta phải đồ* Hoàng trên biển rồi.” Nói đến đây, một tia sát ý lạnh lẽo loé lên trong mắt Đường Tam.

(*Đồ: đồ sát, tàn sát, giết chóc.)

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!