Đường Tam trùng sinh – C.829

Chương 829: Thế giới hỏa diễm kỳ lạ


Nham Tương Xích Hải bao phủ một phạm vi rộng lớn, càng đi sâu vào trong thì nguyên tố Hỏa trong không khí càng dồi dào.

Điều này khiến cho Đường Tam có cảm giác kỳ lạ, giống như hắn đang được lửa ôm ấp, ngay cả nguyên tố Hoả xung quanh cũng không ngừng thấm vào cơ thể hắn.

Hắn có cảm giác, dù bản thân không có huyết mạch Bất Tử Hoả Phượng thì cũng sẽ không bị những nguyên tố Hoả này làm bị thương. Hơn nữa, chúng dường như còn có năng lực đồng hoá, chuyện này còn kỳ lạ hơn khi chúng còn thử đồng hoá hắn.

Thật sự là một loại năng lượng thần kỳ!

Đương nhiên với tu vi của hắn thì nhất định sẽ không bị đồng hóa, nhưng hắn có thể cảm giác được loại đồng hoá này không hề có ác ý mà giống như đang bảo hộ hắn. Bởi vì nếu một vài sinh vật nhỏ yếu đi vào Nham Tương Xích Hải thì sẽ rất khó sống nếu huyết mạch không được nguyên tố Hỏa đồng hoá. Quá trình đồng hoá này có thể dùng từ “tẩy lễ” để hình dung.

Hoả Chiếu thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía Đường Tam, thấy vẻ mặt, màu tóc và màu mắt của hắn không có gì thay đổi, trong lòng không khỏi có chút kinh ngạc.

Hỏa Chiếu nhịn không được nói với Đường Tam: “Chúng ta càng đi sâu vào trong thì nhiệt độ càng cao. Nguyên tố Hoả ở Nham Tương Xích Hải sẽ bảo vệ sinh vật đi tới nơi này, ngươi không cần kháng cự. Được nguyên tố Hoả bảo vệ, sau khi ngươi rời khỏi phạm vi Nham Tương Xích Hải thì nguyên tố Hoả sẽ tự động rời khỏi thân thể ngươi, ngươi sẽ từng bước khôi phục lại bộ dáng như cũ.”

Đường Tam tò mò hỏi: “Vậy các ngươi thì sao? Nếu các ngươi rời khỏi Nham Tương Xích Hải thì sẽ thế nào?”

Hỏa Chiếu lại lắc đầu, có chút kiêu ngạo mà nói: “Bọn ta là con dân của Hoả Thần, vĩnh viễn thủ hộ nơi này. Bọn ta sẽ không dễ dàng rời khỏi nơi đây, vậy nên ta cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì khi bọn ta rời đi.”

Đường Tam gật đầu, quả thật tộc Hỏa Lê giống hệt nhân loại này rất phụ thuộc vào nguyên tố Hoả. Nếu bọn họ rời khỏi đây thì đoán chừng sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ.

Nguyên tố Hoả phun ra phía sau thuyền, đẩy thuyền nhỏ rẽ sóng mà đi. Đường Tam phát hiện, dưới đáy thuyền có một thứ giống như pháp trận, chính pháp trận này đã điều động nguyên tố Hoả, đẩy thuyền về phía trước, để cho thuyền có thể chạy với tốc độ cao. Mà pháp trận có thể hấp thu năng lượng từ Nham Tương Xích Hải, không cần tiêu hao lực lượng của các tộc nhân Hỏa Lê trên thuyền. Bọn họ chỉ cần dẫn hướng và duy trì pháp trận mở ra là được.

Giống như Hỏa Chiếu nói, càng đi sâu vào trong Nham Tương Xích Hải thì nhiệt độ càng cao. Hai mắt chỉ nhìn được những nơi ở gần, những nơi xa hơn một chút thì ánh sáng bị biến dạng do nhiệt độ cao nên khó nhìn được rõ.

Nhiệt độ tăng lên như vậy đương nhiên không gây hại gì cho Đường Tam, thậm chí huyết mạch Bất Tử Hoả Phượng trong cơ thể lại càng thêm hưng phấn. Thông qua hấp thu nguyên tố Hoả tinh khiết ở đây, huyết mạch chi lực của hắn đã có dấu hiệu tiến hoá.

Mặc dù tu vi hiện tại của Đường Tam đã tăng lên thập nhất giai, nhưng đa số huyết mạch chi lực của hắn đều ở trạng thái thập giai.

Đây là chuyện không có cách nào khác. Khuyết điểm lớn nhất của Yêu Thần Biến là nó bị giới hạn bởi nồng độ huyết mạch. Chỉ có Đường Tam, người ngưng tụ ra hai huyết mạch siêu cấp mới có thể thông qua tu luyện của bản thân mà tăng lên, dù sao thì đó cũng là huyết mạch do hắn sáng tạo ra, trước nay chưa từng có.

Vì vậy, trong khoảng thời gian này, theo cảnh giới tăng lên, chỉ có Kim Mông biến và Hỗn Độn Lam Ngân Hoàng tăng lên tới thập nhất giai.

Mà lúc này, được nguyên tố Hoả tinh khiết ở bên ngoài kích thích, hắn cảm thụ được rõ ràng huyết mạch Bất Tử Hoả Phượng của mình không ngừng tăng lên. Thậm chí hắn còn cảm thấy nếu hắn ở lại đây tu luyện thì không lâu sau, huyết mạch Bất Tử Hoả Phượng có thể tăng lên đến thập nhất giai.

Nước biển phía trước đã chuyển dần từ màu đỏ nhạt sang màu đỏ thẫm, càng về sau càng đậm.

Đường Tam dùng thần thức cảm nhận và phát hiện, đi sâu vào trong, sinh vật trong Nham Tương Xích Hải trở nên ít hơn, nhưng bất kỳ sinh vật nào hắn cảm ứng được đều mạnh hơn sinh vật ở bên ngoài rất nhiều, hầu như đều là lục giai trở lên, thậm chí có một số đã đạt đến cửu giai.

Những sinh vật biển biến dị ở đây phát triển rất mạnh. Trong Nham Tương Xích Hải, bọn chúng giống như thực thể năng lượng, không ngừng hấp thu nguyên tố Hoả và liên tục tản ra khí tức sinh mệnh của chính mình. Đến nơi này, Đường Tam cũng cảm giác được khí tức sinh mệnh bọn chúng tản ra đang ngưng tụ và tiến sâu vào trong Nham Tương Xích Hải, hiển nhiên có vật gì đó đang hấp thu những năng lượng sinh mệnh này.

Không hề nghi ngờ, đây là một vòng tuần hoàn kỳ diệu. Trong phạm vi này, nguyên tố Hoả nuôi dưỡng tất cả sinh vật mà năng lượng sinh mệnh do bọn nó sinh ra lại quay về hồi đáp cho Nham Tương Xích Hải, để Nham Tương Xích Hải phóng thích ra nguyên tố Hoả càng thân hoà* hơn, cho nên có thể hấp thu liên tục. Những sinh vật ở đây dần lớn lên, vì vậy năng lượng sinh mệnh mà chúng phóng thích cũng ngày càng mạnh hơn, do đó việc duy trì cân bằng sinh thái trong Nham Tương Xích Hải cũng càng tốt hơn.

(*Thân hoà: gần gũi)

Thật sự là một nơi kỳ lạ!

Thế giới to lớn không thiếu những cái lạ, nếu không đi ra bên ngoài một chút, chỉ bằng trí tưởng tượng thì không có cách nào khám phá ra một thế giới kỳ dị đến như vậy. 

Đường Tam cũng phát hiện khi đi sâu vào trong Nham Tương Xích Hải, tinh thần của các tộc nhân Hỏa Lê trên thuyền trở nên vô cùng phấn chấn, hiển nhiên là vì được nguyên tố Hoả tinh khiết ôn dưỡng, trạng thái của bọn họ trở nên tốt hơn, thậm chí tu vi cũng có chỗ tăng lên.

Bị nguyên tố Hoả ảnh hưởng, ngay cả tốc độ của thuyền nhỏ cũng nhanh hơn. Tất cả những điều này thật kỳ lạ. Ở thế giới này tất cả đều là nguyên tố Hỏa, tất cả đều dựa vào nó mà tồn tại.

Nếu không phải Đường Tam hoàn toàn khẳng định trên vị diện này không có Thần Chỉ nào khác ngoài hắn thì hắn thật sự cảm thấy nơi này có một Hỏa Thần.

So với Vô Tận Lam Hải, diện tích của Nham Tương Xích Hải chỉ là giọt nước trong đại dương. Nước biển dần chuyển sang màu đỏ sẫm, vì vậy ánh sáng xung quanh đều trở nên mờ mịt. Dần dần, Đường Tam cảm thụ được chỗ hạch tâm của Nham Tương Xích Hải.

Trong phạm vi Nham Tương Xích Hải không có đất liền, nhưng hắn có thể cảm giác được dưới mặt biển có một ngọn núi lửa cực lớn với nham thạch đang nóng chảy.

Một vùng sương mù dày đặc và rộng lớn xuất hiện trước mặt bọn họ, chúng được sinh ra sau khi nham thạch nóng chảy tiếp xúc với nước biển.

Làn sương mù mênh mông dâng lên không trung, che khuất mặt trời khiến ánh sáng phía dưới trở nên mờ mịt. Toàn bộ thế giới dường như đều biến thành màu đỏ sậm.

Điều kỳ lạ là, sương mù không ảnh hưởng đến tầm nhìn trên Nham Tương Xích Hải. Tuy rằng nhiệt độ ở nơi này cao hơn, nhưng ánh sáng không bị biến dạng nhiều như bên ngoài, vẫn có thể nhìn được rõ ràng.

Bọn họ gặp được những chiếc thuyền nhỏ khác, tình hình trên đó cũng gần giống với bọn họ, đều có một tiểu đội tộc Hỏa Lê.

Hỏa Chiếu lấy ra một chiếc ốc biển màu đỏ thẫm, đưa lên miệng thổi, ốc biển phát ra tiếng “vù vù”.

Từ chỗ rất xa, Đường Tam cảm giác được một cỗ thần thức đang quét về phía bọn họ. Cường giả thần cấp! Không thể nghi ngờ, tộc Hỏa Lê có cường giả thần cấp.

Đối với điều này, Đường Tam không cảm thấy ngoài ý muốn. Tộc Hỏa Lê có thể thủ hộ Nham Tương Xích Hải, nếu nói không có cường giả thần cấp thì mới là điều kỳ lạ.

Đường Tam không thu lại thần thức của bản thân mà bình tĩnh phóng thích nó ra bên ngoài cơ thể, biểu đạt thiện ý của mình.

Xa xa đột nhiên sáng lên hào quang màu đỏ vàng, tia sáng đó nháy mắt tăng tốc, giống như một ngôi sao băng bay thẳng đến chỗ nhóm Đường Tam, tốc độ nhanh hơn không biết bao nhiêu lần so với Hỏa Chiếu dùng nguyên tố Hoả để phi hành.

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!