Đường Tam trùng sinh – C.821

Chương 821: Cự tuyệt


“Kim thành chủ, ta hiểu ý của ngài. Ta cũng rất hy vọng thành Gia Lý đạt được tình hữu nghị vững chắc với thành Liệt Thiên. Nhưng tình hữu nghị này không thể thực hiện thông qua hôn nhân của ta. Nói thật với ngài, ta đã có người ta yêu, đến chết cũng không thay đổi. Vì vậy, bất kể thế nào, ta cũng không thể dùng hôn nhân của mình để hợp tác. Đây cũng không phải là cuộc hôn nhân ta mong đợi. Vì vậy, thật xin lỗi.”

Mỹ công tử cự tuyệt thẳng thừng,  không chút do dự nào.

Ánh mắt của vương phi ngồi cạnh nàng khẽ động, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại không nói ra.

Thực tế, khi Kim An Quốc nói ra những khả năng và điều kiện trước đó, ngay cả vương phi cũng có chút động tâm.

Sắc mặt của Kim An Quốc trầm xuống, đời này hắn chưa từng bị cự tuyệt như vậy, đối với nam nhân, bị từ chối khi cầu hôn chắc chắn là sự sỉ nhục lớn nhất.

Nhưng hắn cũng không bạo phát, chỉ trầm giọng nói: “Đã như vậy, ta cũng không nói nhiều. Nếu Mỹ thành chủ thay đổi chủ ý thì có thể liên lạc với ta. Nhưng ta phải nói cho nàng biết, chuyện này thật sự không phải ý của ta mà là đề nghị từ Tổ đình và phụ thân ta. Còn nàng, nếu nàng không thể giải quyết vấn đề huyết mạch nhân loại thì không có cách nào thông qua báo cáo công tác Hoàng giả về sau, yêu tộc Khổng Tước cũng không thể có Hoàng giả.”

Nói xong, hắn đứng dậy, gật đầu với Mỹ công tử, không đợi nàng đưa tiễn đã xoay người đi ra ngoài. 

Kim An Quốc rời đi, dẫn theo sứ đoàn Bỉ Mông Cự Thú, mới đến ngày đầu tiên, chỉ ăn một bữa cơm trưa đã rời đi, không dừng lại, cũng không dây dưa. Nhưng chắc chắn thành Gia Lý không đạt được tình hữu nghị với thành Liệt Thiên.

Cuối cùng thì Liệt Thiên thành chủ và Mỹ công tử nói gì trong phòng nghị sự cũng chỉ có chính bọn họ và vương phi biết được.

Sau khi tiễn những vị khách không mời này, Mỹ công tử lần nữa trở về phủ Thành Chủ.

Nhìn Mỹ công tử nhíu mày, vương phi không nhịn được thở dài nói: “Dù con không đồng ý cũng không cần cự tuyệt trực tiếp như vậy. Tộc Bỉ Mông Cự Thú có lịch sử lâu đời, là một trong ba đại chủng tộc cường đại nhất. Thực lực chân chính của Liệt Thiên Đại Yêu Hoàng có thể đạt đến trình độ nào, dù là các vị Hoàng giả cũng không thể biết rõ. Dù sao thì đối với hai tộc Long – Phượng, vị này luôn giấu tài, nhưng dù vậy, ông ta vẫn xếp thứ tư. Nếu được một vị đồng minh như vậy ủng hộ, đối với con hay thành Gia Lý đều là chuyện tốt. Dù là hư dữ ủy xà*, con cũng nên duy trì mối quan hệ tương đối hoà bình với tên Kim An Quốc này.”

(*Hư dữ ủy xà: đối với người chỉ hư tình giả ý, xã giao có lệ, lá mặt lá trái, trong ngoài không đồng nhất.)

Mỹ công tử nhìn vương phi, than nhẹ một tiếng, nói: “Mẹ nuôi, nếu hắn có yêu cầu khác, con nhất định sẽ trong lạnh ngoài nóng với hắn. Chẳng lẽ con lại không biết thành Liệt Thiên ủng hộ chúng ta có bao nhiêu chỗ tốt hay sao? Nhưng hôn nhân thì không được. Nếu con duy trì thái độ mập mờ, mạc lăng lưỡng khả*, hay để hắn cảm giác được hắn có khả năng trở thành trượng phu thì làm sao con có thể xứng với Đường Tam, người luôn âm thầm trả giá vì con, thậm chí còn không tiếc tính mạng để bảo hộ con? Chuyện này con tuyệt đối sẽ không do dự. Con không muốn tình cảm giữa con và Đường Tam có bất kỳ cản trở nào. Vì vậy con phải cự tuyệt hắn. Xin lỗi mẹ. Chuyện này là con có lỗi với yêu tộc Khổng Tước chúng ta.”

(*Mạc lăng lưỡng khả: Chữ Mạc ở đây là chỉ dùng tay sờ, còn Lăng là chỉ Lăng giác, tức củ ấu. Ý của câu thành ngữ này là dùng tay sờ vào củ ấu, đầu nào cũng được. Nó dùng để chỉ người làm việc với thái độ rất mơ hồ, muốn làm thế nào cũng được. Câu thành ngữ này có xuất xứ từ “Cựu Đường thư –— Truyện Tô Vị Đạo”.)

Vương Phi nhìn nàng chăm chú thật lâu, đột nhiên không nhịn được cười, nói: “Đứa nhỏ ngốc, không có chuyện gì đâu. Chỉ là ta cảm thấy có chút đáng tiếc mà thôi. Con thật sự rất giống ta! Cũng là yêu mù quáng. Năm đó nếu không phải ta yêu mù quáng, vị trí Khổng Tước Đại Yêu Vương làm sao đến lượt phụ thân con?”

“Ồ, đang nói đến ta sao?” Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc truyền đến.

Mỹ công tử và vương phi quay người nhìn lại thì thấy đó là Tiêu Hà, thân phận hiện tại là cố vấn hàng đầu của thành Gia Lý, được phép tùy ý ra vào phủ Thành Chủ.

“Cha, sao người lại trở về?” Không biết vì sao, khi Tiêu Hà trở thành nhân loại, Mỹ công tử lại cảm thấy càng thêm gần gũi với hắn.

Tiêu Hà nói: “Là Đường Tam đưa ta về, hôm nay Liệt Thiên thành chủ đến, hắn để ta về bày mưu tính kế cho các người. Hiện tại chỗ hắn có chuyện quan trọng không đi được. Sao rồi? Lần này Liệt Thiên thành chủ đến có mục đích gì?”

Mỹ công tử và Vương Phi nhìn nhau, Vương Phi nhịn không được cười nói: “Tiểu tử Đường Tam này còn không đến thì thê tử của hắn sẽ bị người ta đoạt đi mất.”

Tiêu Hà sững sờ: “Là sao? Liệt Thiên thành chủ đến chẳng lẽ là để cầu thân? Tổ Đình cho phép?”

Hắn vô cùng thông minh, một câu của vương phi làm hắn lập tức hiểu được ý đồ của Liệt Thiên thành chủ.

Mỹ công tử ôm cánh tay của vương phi: “Mẹ nuôi, người nói cái gì vậy? Ai là thê tử của hắn chứ?”

Vương phi bật cười nói: “Ai ôi, vừa rồi không biết là ai ở chỗ này đến chết cũng không đổi đâu. Sao rồi? Không thừa nhận? Đường Tam cũng thật đáng thương.”

Tiêu Hà bất đắc dĩ lắc đầu: “Các người trước đừng làm rộn. Nói chút tình huống cụ thể cho ta biết nào, để ta còn suy nghĩ.”

Lúc này Mỹ công tử mới kể lại toàn bộ quá trình Kim An Quốc và nàng nói chuyện hôm nay cho Tiêu Hà, không hề bỏ sót một chút nào.

Tiêu Hà nghe rất nghiêm túc, thậm chí còn hỏi thêm một vài vấn đề. Sau khi nghe Mỹ công tử kể lại, hắn lập tức lâm vào suy tư.

Một lúc lâu sau, Tiêu Hà mới ngẩng đầu lên: “Chuyện này không đơn giản. Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng, Liệt Thiên Đại Yêu Hoàng, đây hẳn là hiệp nghị giữa bọn họ. Lúc trước Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng rất phản đối con báo cáo công tác, nhưng bây giờ lại hy vọng con sớm thành Hoàng. Sự tương phản này quá lớn, nhất định là có chuyện gì đó đã xảy ra.”

Mỹ công tử nói: “Từ những gì Kim An Quốc nói, hẳn là hy vọng con có thể tranh đoạt vận khí.”

Tiêu Hà nói: “Chuyện này rất quan trọng, ắt hẳn có nguyên nhân sâu xa. Đối với Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng, để Liệt Thiên thành chủ đến cầu thân nhất định là có nhiều mục đích. Nếu chuyện này thành thì chắc chắn sẽ có lợi trong việc ngưng tụ vận khí cho Yêu Tinh Đại Lục. Chờ đến khi con thành Hoàng, vận khí Thiên Vũ Đế Quốc bên này mới tăng lên. Nhưng nếu để Kim An Quốc thành Hoàng ngay sau đó thì lại khác, Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng có thể ngưng tụ  được nhiều vận khí hơn. Hắn ủng hộ Kim An Quốc cầu hôn con nhất định là có điều kiện, đoán chừng là Liệt Thiên Đại Yêu Hoàng đã đáp ứng, nếu kết hôn thành công thì sẽ duy trì mối quan hệ càng thêm thân thiết hơn trong tương lai, sẽ có cha con bọn họ và con ủng hộ Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng. Hơn nữa từ góc độ Tổ Đình xem xét thì còn có thể giải quyết vấn đề huyết mạch nhân loại trên người con. Đây là mới điều quan trọng nhất, có lẽ còn có một số mục đích khác.”

“Nhưng nếu con phản đối cũng không có hại gì đến Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng. Đầu tiên là để tộc Bỉ Mông Cự Thú đối lập với chúng ta. Trong tương lai, khi Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng công kích con, lúc đó mới có lợi. Nhưng ta cảm thấy hắn sẽ không từ bỏ, đằng sau nhất định còn có mục đích khác.”

Mỹ công tử sửng sốt: “Con đã đắc tội với thành Liệt Thiên, hắn còn muốn làm gì nữa?”

Tiêu Hà nói: “Có một điều kiện tiên quyết cho cuộc thảo luận của chúng ta hiện tại, con biết là gì không?”

Mỹ công tử lắc đầu, trong thời gian ngắn nàng thật sự không nghĩ ra đó là gì.

Tiêu Hà nói: “Điều kiện tiên quyết là trong tất cả các tộc Yêu Quái hiện tại, con là người thích hợp thành Hoàng nhất.”

Mỹ công tử sững sờ: “Thích hợp thành Hoàng nhất?”

Tiêu Hà gật đầu: “Đầu tiên, tộc ta không Hoàng. Con cũng đã báo cáo công tác thành công, là thành chủ thành Gia Lý. Điều này là ưu thế tự nhiên cho con khi tiến hành báo cáo công tác thành Hoàng trong tương lai. Hiện tại những ảnh hưởng có thể phát sinh với con, một là tu vi có thể đạt đến cấp độ Hoàng giả hay không, hai là huyết mạch nhân loại. Vấn đề sau là lớn nhất, Tổ Đình sẽ không cho phép người có huyết mạch nhân loại thành tựu Hoàng giả.”

“Nhưng chỉ cần giải quyết xong hai vấn đề này thì con thành tựu Hoàng giả là thuận lý thành chương*. Ít nhất sẽ có rất ít Hoàng giả phản đối. Như vậy con có thể thành Hoàng trong thời gian ngắn, vì Tổ Đình, thậm chí nhiều hơn là vì ngưng tụ vận khí cho Thiên Vũ Đế Quốc.”

(*Thuận lý thành chương: hợp lý, hợp lẽ, làm việc gì cứ thuận theo lý của việc đó thì sự sẽ thành.)

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!