Đường Tam trùng sinh – C.892

Chương 892: Quay về thành Kiến Mộc


Kế tiếp thành Kim Cương sẽ như thế nào cũng không phải là vấn đề Đường Tam cần quan tâm. Tinh tộc Kim Cương mặc dù mất đi Kim Cương Thiên Tinh Hoàng nhưng thực lực bản thân cũng không yếu, dù sao vẫn còn mấy vị Đại Tinh Vương chống đỡ, Tổ Đình trong thời gian ngắn chắc hẳn sẽ không ra tay đổi mới cả một tộc đang chấp chưởng một tòa chủ thành, đó không phải là chuyện dễ dàng. 

Từ trên không trung nhìn xuống thành Kim Cương, mọi thứ dường như đã khôi phục bình thường, nhưng cả tòa thành đã không còn nhộn nhịp tràn đầy sự sống, thậm chí là khí thế bức người như lúc bọn họ mới tới nữa. Thành Kim Cương hiện tại rõ ràng đã có một vài hiện tượng suy giảm. Điểm này có thể nhìn ra được từ khí vận. 

Trái ngược hoàn toàn với bầu không khí của thành Kim Cương, mười hai trưởng lão tộc Lam Kim Thụ vô cùng hăng hái, rời khỏi thành Kim Cương, nội tâm ngập tràn hưng phấn của họ mới xem như thật sự thể hiện ra ngoài. Mặc dù cho đến bây giờ, bọn họ vẫn có cảm giác khó tin, nhưng mọi thứ bày ra trước mắt, bọn họ muốn không tin cũng không được. 

Bọn họ chuẩn bị đi thẳng về thành Kiến Mộc, những nơi mà bọn họ đi qua, một lượng lớn khí tức sinh mệnh bay lên từ mặt đất. Cấp độ sinh mệnh của Đường Tam lại tăng lên rõ ràng, chung quy thì cho dù hắn vẫn chưa hoàn toàn hấp thu lực lượng của Kim Cương Thiên Tinh Hoàng, nhưng có thêm một loại huyết mạch, cấp độ sinh mệnh của bản thân lại dung hợp với lực lượng của Thụ Tổ một cách hoàn chỉnh hơn khi hắn giết Kim Cương Thiên Tinh Hoàng, đồng thời, hai khí âm dương bộc phát giúp khí Hỗn Độn tăng lên một chút, thấm nhuần dinh dưỡng. Vì vậy, hắn hiện tại đã có một vài sự thay đổi. 

Đương nhiên, cũng không thể tiếp tục chuyện săn giết giống như Kim Cương Thiên Tinh Hoàng vừa rồi, rất khó có được một cơ hội tốt như vậy. Trước khi thật sự thành Hoàng, Đường Tam không có khả năng lại đi săn giết một Hoàng giả nữa, nếu không, nhất định sẽ nhận lấy sự công kích nghiêm khắc nhất của Tổ Đình. 

Lúc về nhanh hơn lúc đi rất nhiều, không đến một phần ba thời gian so với lúc đi, Đường Tam đã dẫn mọi người về đến thành Kiến Mộc.

Kim Cương Thiên Tinh Hoàng vẫn lạc đã hơn mười mấy tiếng đồng hồ, bên ngoài thành Kiến Mộc nhìn qua mọi thứ vẫn như bình thường. Nhưng trên thực tế, thời điểm Đường Tam giết chết Kim Cương Thiên Tinh Hoàng, Thụ Tổ hiển linh trong thành Kiến Mộc, tất cả tộc nhân Lam Kim Thụ cùng với các chủng tộc khác sinh sống ở đây đều nhìn thấy. Sau đó chính là dị tượng xuất hiện trên bầu trời. 

Khi đó, không một ai nghĩ tới chuyện một Hoàng giả chết đi, nhưng dị tượng thật quá rõ ràng, đại trưởng lão đứng đầu tộc Lam Kim Thụ trong thành Kiến Mộc làm sao không đi nghe ngóng tình hình bên ngoài đây chứ?

Cái chết của một Hoàng giả không thể nào che giấu được, mặc dù đại trưởng lão vẫn chưa thể khẳng định hoàn toàn nhưng cũng nhận được một vài tin tức. Lúc này đại trưởng lão giống như kiến bò trên chảo nóng, lo lắng không chịu nổi. 

Cho đến tận bây giờ, đại trưởng lão vẫn rất khó để tin rằng Kim Cương Thiên Tinh Hoàng thật sự đã chết, cho dù ông ta đứng sát bên cạnh khi Thụ Tổ tỏa sáng rực rỡ, phóng thích ra năng lượng khổng lồ nhưng vẫn không có cách nào tin được. Suy cho cùng thì trên Yêu Tinh Đại Lục, đã mấy ngàn năm không hề xuất hiện loại chuyện như đồ* Hoàng này. 

(*Đồ: giết)

Ông ta càng lo lắng cho an nguy của Đường Tam và hơn mười trưởng lão khác hơn. Đại trưởng lão không biết Đường Tam muốn làm gì, nhưng gây ra động tĩnh lớn như vậy, Thụ Tổ phản ứng mạnh như thế, nếu nói không liên quan đến vị tộc trưởng mới nhậm chức này, đánh chết ông ta cũng không tin! 

Thật không dễ dàng gì mới có thể nhìn thấy hy vọng quật khởi của tộc Lam Kim Thụ từ trên người vị tộc trưởng mới nhậm chức này, đại trưởng lão hy vọng tộc trưởng mới có thể sớm ngày trở thành Hoàng giả. Thụ Tổ thức tỉnh, tộc Lam Kim Thụ cuối cùng cũng có cơ hội tốt để vùng lên, nếu tộc trưởng mới cứ như vậy không còn nữa thì sẽ rất phiền toái. Huống hồ, tộc trưởng mới lần này ra ngoài còn mang theo một vị có huyết mạch trực hệ của Thụ Tổ là Cận Miễu Sâm đi cùng. Nếu hai người bọn họ đều xảy ra chuyện, tộc Lam Kim Thụ thật sự xong đời rồi! 

Trong lúc sốt ruột chờ đợi, đại trưởng lão phái người đi hỏi thăm tin tức, thỉnh thoảng sẽ có một ít tin tức hỗn tạp truyền đến, ông ta cũng không phân biệt được cái nào thật cái nào giả nên chỉ có thể tiếp tục chờ đợi. Đến khi nhìn thấy hơn mười thân ảnh trên bầu trời, đại trưởng lão mới cảm nhận được khí tức quen thuộc. Nhất là cảm nhận được khí tức sinh mệnh mà bản thân bọn họ phát ra, ông ta kích động đến suýt chút nữa thì rơi lệ.

Đại trưởng lão liếc mắt một cái liền thấy được thân ảnh của “Cận Miễu Lâm”, ông ta vô thức nắm chặt tay, không chết, tộc trưởng không sao, không sao là tốt rồi. Tộc trưởng có thể trở về là chuyện quan trọng trên hết. Sau đó chính là Cận Miễu Sâm, về phần các trưởng lão khác, hiện tại ông ta không có tâm tư quan tâm đến. 

Đường Tam đưa các trưởng lão từ trên bầu trời hạ xuống, đáp thẳng đến trước mặt bản thể Thụ Tổ.

Thành của mình, muốn bay thì bay, không cần phải đi từ cổng thành vào.

“Tộc trưởng.” Đại trưởng lão kích động kêu lớn, bước nhanh đến nghênh đón. Cảm nhận được khí tức sinh mệnh tràn đầy trên người Đường Tam, lòng ông ta mới được yên ổn.

Đường Tam mỉm cười, nói: “Khiến đại trưởng lão phải lo lắng rồi. Hiện tại ta cần lập tức bế quan tu luyện. Những chuyện liên quan, nhị trưởng lão bọn họ sẽ giải thích cho ngươi. Yên tâm, là chuyện tốt.” 

Nói xong, hắn vỗ vỗ bả vai của đại trưởng lão rồi đi về phía bản thể Thụ Tổ.

Bọn họ mới đi được một thời gian ngắn, trải qua một trận biến cố lớn như vậy, bản thể Thụ Tổ cũng xuất hiện một vài thay đổi.

Bản thể Thụ Tổ khổng lồ trở nên càng thêm trong suốt, màu xanh trên thân cây sẫm hơn, Đường Tam thậm chí có thể cảm nhận được ý thức của Thụ Tổ đã hồi phục nhiều hơn. Đương nhiên, rất khó để Thụ Tổ thật sự hồi phục và khôi phục thần trí theo đúng nghĩa, hơn nữa, cho dù khí Hỗn Độn của Đường Tam có nhiều hơn gấp mười lần thì cũng vẫn rất khó. Việc này được quyết định bởi cấp độ của vị diện. 

Lực lượng của Vị Diện Chi Chủ dung hợp vào trong trời đất không thể có được trí tuệ của riêng mình, đây là đặc điểm quan trọng của một vị diện chưa phải là Thần Giới. Điều này ai cũng không thay đổi được. Cho dù năng lượng bản thân Pháp Lam Tinh cực kỳ cường đại thì cũng giống vậy, đây là do quy luật vũ trụ quyết định. 

Cho nên Đường Tam cũng không lo lắng Thụ Tổ thật sự tỉnh lại, có điều ý thức thức tỉnh càng nhiều khiến cho bản năng của Thụ Tổ càng thêm mãnh liệt. Năng lượng của bản thể Thụ Tổ cũng trở nên thuần túy và khổng lồ. Đường Tam đi tới phía trước Thụ Tổ, tay phải giơ lên, đặt ở trên thân cây khổng lồ của Thụ Tổ, yên lặng truyền đi thần thức của mình. 

Cái chết của Kim Cương Thiên Tinh Hoàng đối với Thụ Tổ mà nói là chuyện tốt. Một Hoàng giả chết đi có biết bao nhiêu khí vận và sinh mệnh lực hoàn trả lại cho vị diện. Huống chi Đường Tam còn dẫn dắt Thụ Tổ lấy đi một phần ba năng lượng sinh mệnh của thành Kim Cương trả về tự nhiên. Việc này giúp cho sự tán thành của Thụ Tổ đối với hắn tăng thêm vài phần. 

Đồng thời, Đường Tam còn đưa những tộc nhân Lam Kim Thụ bị thành Kim Cương bắt cóc trở về.

Từng tia sáng xanh không ngừng phát ra từ trên người Đường Tam, rơi lên người những tộc nhân Lam Kim Thụ còn sống vô cùng suy yếu, phần lớn là tay chân không còn nguyên vẹn đang tập trung xung quanh bản thể Thụ Tổ.

Đường Tam để những tộc nhân Lam Kim Thụ này ở xung quanh bản thể Thụ Tổ chính vì muốn để cho lực lượng của Thụ Tổ tẩm bổ cho bọn họ. Khô Mộc Phùng Xuân là một trong những năng lực thiên phú của tộc Lam Kim Thụ, cho dù chỉ còn lại một cánh tay hay một cái chân đi nữa, khi được năng lượng sinh mệnh khổng lồ của Thụ Tổ tẩm bổ, những tộc nhân Lam Kim Thụ này cũng có khả năng sống lại. Khí tức Thụ Tổ truyền cho Đường Tam cũng trở nên nhu hòa hơn. Trận chiến ở thành Kim Cương khiến cho ý thức bản năng của Thụ Tổ hoàn toàn tán thành người đại diện này. Đường Tam cũng rõ ràng cảm nhận được, khí tức sinh mệnh mà Thụ Tổ truyền cho hắn càng thêm thuần túy, gần như là khí tức sinh mệnh hạch tâm nhất của vị diện này. 

Khoanh chân ngồi xuống trước bản thể Thụ Tổ, Đường Tam dựa lưng vào bản thể Thụ Tổ, yên lặng cảm thụ năng lượng sinh mệnh vô cùng thuần khiết này, tiến vào trạng thái minh tưởng.

Không thể tiếp tục chờ đợi, hắn phải lập tức bắt đầu hấp thu huyết mạch chi lực của Kim Cương Thiên Tinh Hoàng, nếu không, phong ấn sẽ không chống chịu được nữa. Phải biết là cường độ lạc ấn huyết mạch của Kim Cương Thiên Tinh Hoàng vượt qua cường độ của tất cả lạc ấn huyết mạch khác trong cơ thể hắn. Đây chính là chênh lệch giữa thập nhất giai và thập nhị giai. Hắn phải nhanh chóng để cho uy năng lạc ấn huyết mạch của bản thân áp chế được uy năng lạc ấn huyết mạch của Kim Cương Thiên Tinh Hoàng, nếu không sẽ xuất hiện vấn đề lớn. 

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!