Đường Tam trùng sinh – C.961

Chương 961: Cận Miểu Lâm, ngươi chờ đó


“Phòng khách quý số mười một, năm ngàn một trăm Tử Tinh tệ.” Mỹ công tử tỏ thái độ bằng cách tiếp tục tăng giá.

Trong phòng khách quý số tám, Đường Tam có chút bất đắc dĩ nhưng lại cảm thấy nhẹ nhõm. Như vậy mới là nàng chứ!

Phòng khách quý số sáu bên kia không tiếp tục tăng giá nữa. Rốt cuộc thì mức giá năm ngàn một trăm Tử Tinh tệ này đã vượt xa giá trị của Ảnh Ma Kiếm.

Đường Tam tự nhiên sẽ không tiếp tục tăng giá.

“Năm ngàn một trăm Tử Tinh tệ, lần thứ nhất!”

“Năm ngàn một trăm Tử Tinh tệ, lần thứ hai!”

“Năm ngàn một trăm Tử Tinh tệ, lần thứ ba, thành giao. Chúc mừng phòng khách quý số mười một.” Mãnh Mã Đại Yêu Hoàng tuyên bố kết quả đấu giá cuối cùng cũng cảm thấy hơi khó tin.

Một món thần khí có thể đạt đến mức giá đó sao?

Yêu tộc Khổng Tước cũng thuộc dạng có tiền! Nhưng lấy ra năm ngàn Tử Tinh tệ nhất định sẽ tổn thương nguyên khí nặng nề.

Sắc mặt của Mỹ công tử lúc này quả thật có chút khó coi, nhưng nàng phải lấy bằng được Ảnh Ma Kiếm. Hừ lạnh một tiếng, nàng oán hận nói: “Cận Miểu Lâm tộc Lam Kim Thụ, ngươi chờ đó. Đừng để ta gặp ngươi trên sàn đấu.”

Trong phòng khách quý số tám, Đường Tam bất đắc dĩ sờ mũi, Cận Miểu Sâm ngồi bên cạnh hắn thấp giọng nói: “Ca, có phải Tổ Đình để huynh đến đây là có việc ủy thác đúng không? Huynh phải cẩn thận đó, đừng đắc tội với quá nhiều người. Không phải huynh muốn người ta làm chị dâu của ta sao? Xem ra lần này huynh hơi lố rồi.”

“Ta thật sự muốn tặng cho nàng ấy mà.” Đường Tam bất đắc dĩ nói.

Cận Miểu Sâm cười xuỳ: “Có tặng cũng vô ích, huynh cũng không thể thắng cuộc thi tỷ võ chiêu thân, thật sự hết cách rồi. Chị dâu phải thay bằng người khác thôi, Mỹ công tử này xem như không có hy vọng rồi. Nếu không có tỷ võ chiêu thân, nói không chừng chúng ta bỏ tiền sẽ có một chút hy vọng. Nhưng có cuộc thi này, ài, ca của ta nên nhìn nhận sự thật thì hơn.”

Mặc dù Đường Tam hiểu góc nhìn của Cận Miểu Sâm thế nào, lời nói nghe rất chí lý, nhưng vào tai sao vẫn khó chịu như vậy?

Năm ngàn một trăm Tử Tinh tệ, đây là một cao trào hoàn toàn mới. Sức nóng trong buổi đấu giá lại lần nữa được khơi lên. Mọi người vừa mới nghỉ ngơi, đây là thời điểm các nhà đấu giá có trạng thái tinh thần tốt nhất.

“Vật phẩm đấu giá tiếp theo.” Mãnh Mã Đại Yêu Hoàng trên đài trầm giọng nói.

Ảnh Ma Kiếm trước đó hạ xuống rồi biến mất. Một giá đỡ khác từ từ dâng lên, để lộ ra vật phẩm đấu giá mới.

“Xuất xứ từ tinh tộc Kim Cương, được gọi là Kim Cương Hộ Tâm Kính, là trang bị loại phòng ngự. Dù đây không phải là thần khí nhưng lực phòng ngự của bộ phận phòng hộ có thể sánh với lực phòng ngự cấp bậc thần khí. Đồng thời có thể tăng cường lực phòng ngự toàn thân ít nhất hai mươi phần trăm, khi kích phát huyết mạch chi lực, trên bề mặt da sẽ có thêm một lớp bảo vệ bằng kim cương.”

Đây là một khối vật thể giống như pha lê, bề mặt phát ra ánh sáng lờ mờ, một nửa có hình cầu, quả thật có hình dạng giống kính hộ tâm, bất quá kích thước của nó hơi cồng kềnh.

“Giá khởi điểm ba trăm Tử Tinh tệ, mỗi lần tăng giá không ít hơn mười Tử Tinh tệ. Đấu giá hiện tại bắt đầu.”

Nghe mức giá khởi điểm, không biết tại sao nhiều người đấu giá lại cảm thấy nhẹ nhõm, rốt cuộc đây cũng không phải là món đồ đặc biệt trân quý gì. Nếu cứ luôn như những lần trước, tâm lý của bọn họ có phần không chịu đựng nổi.

“Ba trăm mười Tử Tinh tệ.” Đã có người ra giá.

Đối với dạng đồ này, Đường Tam tự nhiên không có hứng thú, chỉ đơn thuần có bộ phận phòng ngự mà thôi. Đối với một số chiến sĩ chủ yếu dùng thân thể để chiến đấu thì nó có tác dụng tương đối lớn. Được tinh tộc Kim Cương sản xuất quả thật là không tồi, nhưng nó không có tư cách để hắn coi trọng.

Sau cùng, Kim Cương Hộ Tâm Kính được bán với mức giá sáu trăm Tử Tinh tệ.

Những vật phẩm tiếp theo đều là trang bị vũ khí miễn cưỡng có thể so sánh với thần khí ở một phương diện nào đó, giá của chúng phải chăng và tương đối dễ sử dụng, rất nhanh đã có người mua.

Mãnh Mã Đại Yêu Hoàng căn bản không giải thích nhiều, chỉ mô tả các đặc điểm cơ bản của vật phẩm đấu giá. Nhưng điều này không ngăn được sức hút của hội đấu giá! Hầu hết đồ vật đều là sản phẩm chất lượng, người mua lại có nhu cầu nên không có món nào là không bán được, tất cả đều được bán với giá hời.

Trong thần thức của Đường Tam, khi vòng đấu giá thứ hai của tối nay bắt đầu thì phần lớn Hoàng giả trong các phòng khách quý tầng trên đã rời đi. Từ điểm này có thể đoán được không có món đồ nào đặc sắc trong phiên đấu giá tiếp theo. Sau khi quan sát một lúc, hắn bắt đầu minh tưởng trong phòng của mình. Không có thứ gì đặc biệt thu hút hắn cả.

Điều duy nhất khiến hắn kinh ngạc chính là thanh Ảnh Ma Kiếm kia. Nó là tồn tại có khả năng dẫn động Tu La Thần Kiếm, thần khí cấp độ này tuyệt đối không tầm thường, dù nó không phải là siêu thần khí nhưng cũng có liên quan đến siêu thần khí. Xem ra các Hoàng giả không mấy chú ý đến điểm này, rõ ràng bọn họ không biết tác dụng cụ thể của nó. Đương nhiên nhờ vậy mà Đường Tam và Mỹ công tử mới lấy được đồ tốt.

Đấu giá diễn ra liên tục đến tận đêm khuya. Mọi người đấu giá đều đã kiệt sức, hầu hết đều chọn ngồi minh tưởng tại chỗ, chờ đợi buổi đấu giá hôm sau.

Điều kiện của phòng khách quý tốt hơn nhiều, ít nhất có nơi để vệ sinh, còn được cung cấp đầy đủ thức ăn nước uống. Sau một ngày đấu giá, thu hoạch của Đường Tam chủ yếu là Băng Phong Vương Tọa và hai hạt Thế Thân Liên Tử, những thứ này hắn đều không cần. Bất quá, số tiền mà tộc Lam Kim Thụ bỏ ra chẳng những không giảm mà còn tăng lên. Dù sao thì hắn đã bán được Lam Kim Quả với mức giá cao ngất ngưởng là ba mươi ngàn Tử Tinh tệ. Hắn thậm chí cảm thấy nhiều tiền như vậy sao có thể tiêu hết trong hội đấu giá lần này.

Cả đêm không có gì để nói. Sáng sớm hôm sau, toàn bộ hội đấu giá bắt đầu trở nên náo nhiệt. Suy cho cùng, nơi này quá đông đúc, trước khi buổi đấu giá bắt đầu, cả hội trường đã trở nên huyên náo.

Nhưng theo quy tắc, đây cũng là lúc những người đấu giá thành công hôm qua đến nhận vật phẩm đấu giá của mình. 

Kết toán mỗi ngày, đây là quy tắc hội đấu giá lần này đặt ra.

Đường Tam đơn giản làm vệ sinh cá nhân, sau đó cùng các trưởng lão cấp bậc Đại Yêu Vương đến phòng giao dịch của hội đấu giá để tiến hành giao dịch. Đừng nhìn nơi này là hội đấu giá lớn, trước khi các Hoàng giả đến, không ai có thể đảm bảo sẽ không có chuyện gì xảy ra. Những chủng tộc chuyên trộm cắp như tộc Ảnh Ma có mặt ở khắp nơi, hiện tại trong hội đấu giá có rất nhiều đồ tốt kia mà. Khi đồ vật còn ở trong hội đấu giá thì vấn đề an toàn là việc của hội đấu giá, nhưng một khi giao dịch hoàn tất thì đó là việc của chủ sở hữu, hội đấu giá không chịu trách nhiệm, vì vậy, ngay cả Đường Tam cũng vô cùng cẩn trọng.

Đường Tam chọn thời gian muộn hơn để trả tiền nhận đồ, tránh phải xếp hàng. Người đấu giá trong các phòng khách quý có khu vực giao dịch riêng, không cần chen lấn với những người đấu giá bình thường.

Khi đến nơi giao dịch của hội đấu giá, Đường Tam chỉ thấy hai nhóm người đang xếp hàng trước mặt, một trong số đó vậy mà là Mỹ công tử.

Lúc này, đi cùng Mỹ công tử là mẫu thân và mẹ nuôi của nàng, ngoài ra còn có hai cường giả cấp bậc Đại Yêu Vương của yêu tộc Khổng Tước, đội hình cũng tương đối khoa trương.

Ngoài bọn họ, nhóm người còn lại chính là cường giả của tộc Bỉ Mông Cự Thú ở phòng khách quý số sáu. 

Thành chủ thành Liệt Thiên Kim An Quốc, Lam Mạch Thiển và một số cường giả tộc Bỉ Mông Cự Thú đều có mặt tại đây. Bọn họ đang đứng trước đội ngũ của yêu tộc Khổng Tước, lúc này cũng đã nhận xong vật phẩm của mình nên vừa vặn chạm mặt đám người Mỹ công tử thuộc yêu tộc Khổng Tước.

Ánh mắt của Lam Mạch Thiển rơi trên người Mỹ công tử, tia nhìn nhất thời trở nên lạnh băng: “Yêu tộc Khổng Tước các ngươi không có Hoàng giả, tiền cũng nhiều thật đấy.”

Mỹ công tử liếc mắt nhìn, tự nhiên hiểu được vì sao đối phương lại chọc tức mình, cười nhẹ rồi nói: “Thành Gia Lý bọn ta nằm ở vùng biên cương, làm sao có thể sánh được với thành Liệt Thiên.”

Lam Mạch Thiển cười khúc khích, nói tiếp: “Cuộc thi tỷ võ chiêu thân lần này, ngươi phải cẩn thận đó! Lỡ như trong ba hạng đầu có nữ tuyển thủ chọn ngươi thì sẽ rất xấu hổ nha.”

Mỹ công tử cười khẽ đáp: “Ngươi đang nói mình sao? Vậy ta cảm thấy không có khả năng đó rồi.”

Lam Mạch Thiển nhíu mày: “Ngươi cũng tự tin quá nhỉ?”

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!