Hải Thần theo đuổi vợ yêu – P.3

Chương 3

Tác giả: 贝儿不睡觉

Editor: Team25


Nhìn đến bộ dáng nàng với thái độ như ngầm thừa nhận có sự hiện hữu của nam nhân, phút chốc đã làm cho hắn nổi giận lôi đình, hai tay nắm chặt lộ ra gân xanh, từng bước ép sát, đẩy nàng lên trên tường, một tay đấm lên tường, tay còn lại đem nàng kéo lên, bóp lấy bắp đùi của nàng. Bức tường yếu ớt trong nháy mắt chỉ còn là bụi đất mờ mịt, sót lại cũng chỉ có một dúm nho nhỏ.

“Hóa ra, Tiểu Vũ không phải tự ý rời đi mà là bị người khác trộm đưa đi.” Vừa nói hắn vừa đưa bàn tay to lớn kia hướng chỗ sâu tìm kiếm, thần sắc trở nên vô cùng lạnh lùng, thậm chí xung quanh đã tản ra sát khí.

Thân thể Tiểu Vũ như nhũn ra, lập tức bắt lấy đôi tay của hắn, ngăn cản hắn tiếp tục càn rỡ, một tay khác đã ôm lấy cổ của Đường Tam : “Ca! Cái gì gọi là trộm đưa đi chứ! Bọn ta là bạn cũ, chính là ra ngoài giải khuây một chút thôi.”

“ Cho nàng một phút để giải thích.” Khuôn mặt Đường Tam lạnh tanh, đây là lần đầu tiên hắn đối xử lạnh lùng như thế đối với nàng.

Nếu lúc này còn che giấu, vậy thì quá không thành thật rồi, về sau có khả năng sẽ trở thành một vết sẹo không thể xóa nhòa giữa nàng và Đường Tam. Hơn nữa, người thông minh như hắn, làm sao lại không tìm thấy ký hiệu được lưu lại, ngay cả một tờ giấy nhỏ cũng không thấy. Kẻ ngốc cũng biết là do ai làm, Tiểu Bạch, ngươi tự cầu may mắn cho mình đi.

Tiểu Vũ kể lại mọi chuyện một cách đơn giản, đặc biệt nhấn mạnh hai từ bạn bè khi nói về mối quan hệ của hai người, cả việc mình dùng ngôn từ đường hoàng cự tuyệt Tiểu Bạch thế nào, Tiểu Bạch bình thản chấp nhận buông tay mình ra sao. Thế nhưng, hiệu quả không cao, càng nghe mặt Đường Tam càng tối lại.

Thảo nào đến cả tinh thần lực của hắn cũng không tìm được nàng, thì ra Tiểu Vũ đã đi vào khu vực truyền thừa của Thần, khu vực truyền thừa vốn bí ẩn và khó tiến vào, người kế thừa thần vị cấp thấp đều sẽ xin lực lượng kỳ bí từ Thần Vương. Khó trách đến Đường Tam cũng không tìm ra được.

Nghĩ lại, nếu kẻ đó vĩnh viễn giam cầm Tiểu Vũ ở đấy, có thể vì không gặp được nàng, hắn sẽ hồ đồ đến Thần Giới, lợi dụng sức mạnh cường đại hơn để kiếm tìm, kết quả lại tuyệt vọng phát hiện ra nàng vẫn đang ở Đấu La Đại Lục, mà hắn rốt cuộc đã không thể tới đó được nữa, chỉ cách một bến bờ nhưng không thể gặp mặt.

Sau cơn giận dữ là sợ hãi mãnh liệt, Đường Tam vô cùng chán ghét loại cảm giác này, bảo bối trong tay bị kẻ khác để ý, còn suýt chút nữa bị trộm đi trong khi bản thân lại không hay biết. Tiểu Vũ là bảo bối của riêng mình hắn, bất kể là ai cũng không thể mang nàng đi, nàng nhất định chỉ được ở bên cạnh hắn.

Hắn lại ôm chặt nàng, nhẹ nhàng nỉ non bên tai: “Bảo bối, nói cho ca ca biết hắn đang ở đâu có được không?” Tiểu Vũ dám khẳng định, nếu nàng nói cho Đường Tam biết, Tiểu Bạch sẽ lập tức mất mạng, ngay cả nàng cũng không ngăn được.

“Ôi! Ca ca, ca ca tốt, ta sai rồi, ta không dám chạy lung tung nữa, huynh bỏ qua cho hắn đi, hắn với ta không có gì cả, ta chỉ coi hắn như đệ đệ mà thôi.”

“Mới nãy nàng còn nói chỉ là bạn bè, sao bây giờ đã thành đệ đệ. Hai người quen biết đã bao lâu?”

Điệu bộ này của Đường Tam khiến Tiểu Vũ có cảm giác như nàng đang ngoại tình.

“Cái này cũng không nhiều lắm, chỉ bốn trăm năm thôi.” Tiểu Vũ nói rất nhỏ, nhưng mỗi một chữ Đường Tam đều nghe thấy được. Bốn trăm năm! Ròng rã bốn trăm năm, trọn vẹn trải qua bốn đời người, mấy nghìn lần sương khói dâng lên rồi trút xuống, so với mấy chục năm cùng hắn chung sống, bốn trăm năm làm bạn bè chẳng phải càng thêm tin tưởng và gắn bó hơn hay sao?

Cảm xúc trong lòng Đường Tam lẫn lộn, hắn không thể nhất thời xúc động mà giết tên kia, bởi vì đó là người bạn có bốn trăm năm gắn bó với Tiểu Vũ, nhưng hắn cũng không nuốt trôi cục tức này, chỉ cần nghĩ đến Tiểu Vũ bị trộm đưa đi, Đường Tam đã nổi giận lôi đình, hận không thể dùng Hạo Thiên Chùy đánh cho tên kia bẹp dí dưới lòng đất, vĩnh viễn không gặp được Tiểu Vũ của riêng hắn.

Phải làm sao đây? Lúc này, linh hồn của Sử Lai Khắc Thất Quái – Đường Tam cũng không biết phải làm thế nào, chỉ có thể ôm chặt Tiểu Vũ. 

Tiểu Vũ lập tức vuốt ve khuôn mặt hắn: “Tam ca! Với tu vi mười vạn năm của ta, bốn trăm năm làm bạn không tính là gì, trong suốt mười vạn năm này, ta đã gặp rất nhiều hồn thú, bọn họ đều cho ta cảm giác giống nhau, chỉ là bạn chơi cùng, mỗi riêng huynh là khác biệt. Là huynh cho ta cảm giác khi thì ngọt ngào, lúc thì đau khổ, mà phần lớn thời gian đều chìm trong mật ngọt, đây là cảm thụ ta chưa từng trải qua trong suốt mười vạn năm, yêu chính là yêu, thời gian nhiều hay ít thì thế nào? Về sau, cuộc sống của chúng ta cũng đâu chỉ có bốn trăm năm đó. Vậy nên, đừng ghen tuông, hiện giờ Tam ca giống như một người đi đánh ghen vậy, ta đảm bảo sau này sẽ không chạy lung tung nữa… Nha… Tam ca…”

Thôi thôi, Tiểu Vũ nói rất đúng, trong suốt thời gian mười vạn năm dài đằng đẵng, tên kia chỉ cùng nàng trải qua bốn trăm năm không có ý nghĩa, mà hắn với nàng còn rất nhiều thời gian, đều vượt xa bốn trăm năm này.

“Hôm nay ta thật sự rất đau lòng, Tiểu Vũ đền bù cho ta thế nào đây?” Tâm tình của Đường Tam âm thầm biến đổi nhưng cánh tay bóp lấy đùi nàng vẫn không chịu buông ra.

“Hôn hôn, ôm một cái, nâng lên cao!” Tiểu Vũ giang hai cánh tay đợi hắn đến ôm mình, nhưng hai mắt Đường Tam tối sầm: “Là nàng nói đấy nhé, những thứ này thực hiện ở trên giường đi.”

Về Đường Môn, chẳng qua chỉ trong nháy mắt.

Đại chiến kết thúc, toàn bộ dư nghiệt của Võ Hồn Điện đều bị nhốt vào thiên lao của đế quốc Thiên Đấu. Tiếng mở khóa vang lên, xuất hiện trước người canh ngục là một thanh niên tóc dài, khoác áo bào lộng lẫy, theo sau hắn là một vài tên quản ngục, người đi đầu đó chính là Đường Tam. Nhìn thấy hắn, vốn dĩ đang ngồi tựa lưng vào vách tường, hai tay vòng đầu gối, Hồ Liệt Na đột nhiên ngồi thẳng người, trong mắt lóe lên ánh nước và cảm xúc phức tạp. Nam nhân nàng yêu này đã giết lão sư của nàng, phá hủy Võ Hồn Điện, khiến nàng chỉ trong một đêm đã từ thánh nữ cao quý trở thành tù nhân chưa rõ sống chết. Khẽ cắn chặt đôi môi đỏ mọng, nàng nhìn về phía Đường Tam, trong ánh mắt mang theo mấy phần ai oán nhưng lại không có thù hận.

Cách đó không xa, nhìn thấy biểu hiện thất thố của nàng, Diễm siết chặt nắm đấm. Thế nhưng ánh mắt của Đường Tam hiển nhiên không mảy may nhìn đến nàng. Mục tiêu của chuyến đi này chỉ có hai điều, thứ nhất chính là Thiên Nhận Tuyết đã vỡ nát thần vị.

Nhớ lại trước khi đến đây, Tiểu Vũ bày ra vẻ mặt ghen tuông rồi sau cùng lại tỏ ra hào phóng, không để ý, tư thái yêu kiều đó khiến cho Đường Tam không giấu được nụ cười ôn nhu nơi khóe môi. Nhìn trong mắt hắn tỏa ra nhu tình dìu dịu, trong lòng hai cô gái như bị gai nhọn đâm trúng. Mấy người thuộc Võ Hồn Điện đều được giam cầm biệt lập, phong hào đấu la thì nhốt riêng một gian, Thiên Nhận Tuyết cũng thế. Thế hệ hoàng kim bị giam tại một phòng khác. 

Cảm nhận được sự xem nhẹ của Đường Tam, hai tay Hồ Liệt Na bấu thật chặt vào lan can, người con gái kia thì cũng thôi đi, nhưng vì cớ gì giữa ta và Thiên Nhận Tuyết, ngươi vẫn không nhìn tới ta.

Thiên Nhận Tuyết ngồi khoanh chân trên giường, mặc dù hoàn cảnh cũ nát làm bản thân nàng cực kỳ tức giận, nhưng nàng vẫn như cũ, thẳng lưng, đôi mắt không kiêu ngạo không tự ti nhìn về phía Đường Tam, hỏi: “Ngươi đến để chê cười ta sao?”

“Ta đến để bỏ đá xuống giếng!” Đường Tam thản nhiên nói, dường như hắn một chút cũng không cảm thấy hành vi của mình là việc gì xấu hổ. Cảm giác sợ hãi dần dần bao phủ lên Thiên Nhận Tuyết, nàng căng thẳng bóp lấy lòng bàn tay, cố giả vờ bình tĩnh.

“Ngươi muốn làm gì?” Thiên Nhận Tuyết khẩn trương siết chặt một góc áo. 

Đường Tam không trả lời, hư ảnh Hải Thần Tam Xoa Kích từ giữa hai lông mày lóe lên, đồng thời từ đầu ngón tay hắn phóng ra tia sáng màu xanh ánh vàng.

Vầng sánh màu xanh lam dần bao trùm lấy nàng, Thiên Nhận Tuyết hất lên khuôn mặt với mái tóc vàng, dữ tợn hét lớn: “Đường Tam, không nghĩ ngươi lại vô sỉ như vậy, ngươi thật khiến ta cảm thấy coi thường.”

“Ta vốn chẳng phải người tốt lành gì, thắng làm vua thua làm giặc thôi.” Đường Tam vung bàn tay to lên, Thiên Nhận Tuyết tê liệt ngã xuống giường, phát hiện hồn lực trong cơ thể mình dần dần tiêu tán. Nàng đã từng là Thiên Sứ Thần, cho dù thần vị vỡ vụn nhưng lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, Đường Tam không biết nàng còn có khả năng khôi phục hay không, để diệt trừ hậu họa, hắn không thể không phế bỏ hồn lực của Thiên Nhận Tuyết.

“Ta đã nhìn lầm! Ta đã nhìn lầm ngươi…” Vừa mới bị đánh ngã xuống, Thiên Nhận Tuyết còn đâu dáng vẻ kiêu ngạo lúc đầu. Nàng nhìn Đường Tam, nước mắt không ngừng tuôn trào, hai mắt dần dần mất đi tia sáng, “Ngươi giết ta đi… Giết ta đi….”

“Lão sư đã đồng ý với Bỉ Bỉ Đông giữ cho ngươi một mạng. Ta không thể nuốt lời.” Đường Tam quay người, không thèm nhìn đến dáng vẻ rơi vào vũng bùn của kẻ đã từng là thiên chi kiêu nữ, hắn nhàn nhạt nói, “Thực lực của ngươi sẽ vĩnh viễn dừng ở mức hồn tông, đủ cho ngươi có thể bảo vệ bản thân mình, tự giải quyết cho tốt đi.” 

Nhìn thấy tình cảnh của Thiên Nhận Tuyết, các phong hào đấu la ở xung quanh đều câm như hến. Không dễ gì mới có được tu vi như hiện tại, thế mà lại bị phế chỉ bằng một cái chớp mắt, bọn họ vô cùng sợ hãi người kế tiếp gặp tai họa sẽ là mình.

Đường Tam liếc một vòng, nhìn những phong hào đấu la đều như chim sẻ sợ cành cong, hắn không thèm để ý mà trực tiếp hướng tới phòng giam của thế hệ hoàng kim. 

Nhìn thấy thảm trạng của Thiên Nhận Tuyết, nhìn thấy Đường Tam đang từng bước tiến đến chỗ này, không biết lấy đâu ra dũng khí, đột nhiên Hồ Liệt Na đứng lên: “Đường Tam, ta không biết ngươi muốn làm gì, cũng không biết sau này còn có cơ hội gặp ngươi nữa không.” Nàng hít sâu một hơi, “Nhưng ta muốn hỏi ngươi? Đối với ta, ngươi có một chút xíu hảo cảm nào không?” Sắc mặt nàng có chút tái nhợt, mặc dù nàng biết đây không phải là nơi để nói chuyện tình cảm nam nữ, nhưng bị hình ảnh Thiên Nhận Tuyết thụ thương kích thích, nàng không kìm được tâm trạng của mình. Thiên Nhận Tuyết là thiên chi kiêu nữ, trên mọi phương diện đều vượt trội so với nàng, được một người con gái như vậy mến mộ mà hắn không có lấy một chút thương tiếc. Vậy nàng thì sao? Nàng sẽ có kết cục thế nào?

“Ta rất thưởng thức ngươi.” Vẻ mặt của Đường Tam tĩnh lặng như nước.

“Nếu ở bên cạnh ngươi từ nhỏ đến lớn là ta. Nếu ta và ngươi không phải ở hai phe đối nghịch. Nếu ta cũng tình nguyện vì ngươi mà đánh đổi mạng sống. Vậy có phải ngươi cũng sẽ thích ta hay không?” Giọng nói của nàng run rẩy, giống như đang oán trách số mệnh bất công để nàng đến chậm một bước, để nàng đi sai con đường. Giây phút này, thánh nữ cao quý của Võ Hồn Điện đã mất đi hào quang, bỏ xuống lòng tự trọng, triệt để biến thành một kẻ lưu lạc hồng trần. 

Đường Tam sửng sốt một lát, không vội trả lời nàng, hắn đứng tại chỗ, đôi mắt màu lam khép chặt, không ai biết hắn đang suy nghĩ điều gì, sau một vài giây, Đường Tam bất chợt mở to mắt, hai ngón tay chỉ hướng Diễm.

“Hắn mới là thanh mai trúc mã của ngươi.” Dừng lại một chút, Đường Tam đột ngột chuyển động, một tia sáng xanh nhanh chóng bổ tới Hồ Liệt Na. 

Hồ Liệt Na tuyệt vọng nhắm lại hai mắt, dáng vẻ như đã được giải thoát, sau một lúc cũng không có cảm giác tử vong, nàng nghi hoặc mở khẽ đôi mắt, máu tươi không ngừng chảy ra từ mũi, từ miệng của thanh niên tóc đỏ kia, chính là Diễm đã cấp tốc lao tới, dùng thân thể của mình chắn cho nàng một kích này.

“Diễm…” Nước mắt của Hồ Liệt Na tuôn trào như suối, vội vàng chạy đến đỡ lấy thân thể đang lảo đảo muốn ngã của hắn.

“Hắn cũng vì ngươi, tình nguyện đánh đổi mạng sống. Mà ngươi lại không thích hắn.” Đường Tam thản nhiên nói, “Ta yêu Tiểu Vũ không chỉ bởi những lời ngươi vừa nói. Tiểu Vũ chính là Tiểu Vũ, không một ai có thể thay thế nàng, cho dù có người làm những việc tương tự.” Nghĩ đến người yêu, Đường Tam dừng lại một chút, dù chỉ vừa tách ra nhưng hắn đã vội vã muốn gặp nàng.

“Huống chi, ngươi làm không được.”

Đúng vậy, không ai có thể làm được, ngoại trừ nàng. Một Thiên Nhân Tuyết kiêu ngạo, một Hồ Liệt Na mắt cao hơn đỉnh đầu sẽ không bao giờ để mắt đến một Đường Tam có ngoại hình phổ thông, ăn mặc rách rưới cùng phế võ hồn Lam Ngân Thảo, sẽ không có ai trong mình ẩn chứa vật báu mà bao người dòm ngó lại như cũ ủy thân cho một kẻ nghèo túng không quyền không thế. Sẽ không có ai mỗi lần xảy ra nguy hiểm đều xông lên chắn ở trước mặt một kẻ chưa đủ thực lực nhưng luôn muốn bảo vệ nàng. Cái các nàng thích chẳng qua chỉ là một Đường Tam có năng lực siêu phàm, phong nhã hào hoa. Một Đường Tam có vẻ ngoài anh tuấn, khí chất cao quý, xuất trần nhưng lại không thể nào chấp nhận được quá khứ đã từng thấp kém của hắn. Các nàng coi việc được hắn yêu thích là một loại chinh phục, mà Tiểu Vũ lại xem việc yêu hắn như bản năng sinh mệnh của mình. Một lần nữa định nghĩa lại từ “yêu”.

“Ta có thể bỏ qua cho ngươi và Tà Nguyệt.” Đường Tam xoay người, không thèm nhìn đến bọn họ, “Nhưng hắn, phải chết!”

Ánh trăng từ trong song sắt nhà tù chiếu rọi ra xung quanh, tia sáng màu trắng lấp lánh hắt lên mái tóc màu xanh lam của Đường Tam, thật giống như ngày đó, tại Sát Lục Chi Đô, Hồ Liệt Na đi tìm Đường Tam lúc đó là Đường Ngân để đề xuất kế hoạch hợp tác. Nhưng hiện tại, cảnh còn người đã mất, hoặc là nói cho tới bây giờ, người đó cũng không phải. Bởi vì trên đời này làm gì có Đường Ngân, từ khi bắt đầu rõ ràng đã là một âm mưu.

Mà người nàng thích chẳng qua cũng chỉ là một Đường Ngân lạnh lùng, cường đại, cự người ngàn dặm, là nam nhân cùng nàng đi qua Địa Ngục Lộ nhưng luôn tuân thủ nghiêm ngặt khoảng cách nam nữ, chính là kẻ mà Đường Tam đã giả vờ kia. Hắn càng không phải là Đường Tam hiện tại cùng nàng có mối thù máu sâu như biển.

Đường Tam bước từng bước một đi ra ngoài, đồng thời phát động hồn kỹ thứ hai Ký Sinh. Hồn kỹ thần cấp lập tức biến trái tim Diễm thành bồn chứa của Lam Ngân Thảo.

“Ta có thể không tính toán kẻ đã từng giết mình.” Hắn hơi ngoảnh đầu lại, “Nhưng tổn thương đến Tiểu Vũ, một người ta cũng không bỏ qua. Ngày đó ngươi không trở thành những kẻ như bọn chúng, vậy nên mới sống sót.”

Giọng nói vừa dứt, thân ảnh Đường Tam đã mờ dần rồi biến mất tại phòng giam. Sắc trời hơi lạnh, hắn đứng tại cổng thiên lao, tỉ mỉ nhớ lại khoảnh khắc vừa mới ngây người của mình.

Vì cái gì mà hắn lại thích Tiểu Vũ, không phải nàng thì không thể. Giống như có muôn vàn lý do mà lại như chẳng có lý do nào cả. Duyên phận kỳ diệu như vậy đấy, khi hắn còn là một đứa trẻ côi cút, không nơi nương tựa, bên cạnh có một cô bé đáng yêu để hắn cảm nhận được ấm áp khi bầu bạn sớm tối. Tại thời điểm hắn lực bất tòng tâm, vẫn có một người ở bên tin tưởng, nói cho hắn biết, bất kể như thế nào, nàng cũng sẽ không bỏ đi. Đây có thể coi là việc ngoài ý muốn đầu tiên trong hai kiếp làm người của hắn.

Đường Tam chưa bao giờ có ý nghĩ bảo vệ một người đến như vậy, có được một người, ban đầu là bạn bè, là muội muội, là người thân, về sau lại là người yêu, là thê tử, ở mỗi một giai đoạn trưởng thành của hắn nàng đều đóng một vai trò khác biệt, cho hắn những tình cảm và ấm áp không giống nhau, nhưng chung quy tất cả đều là yêu. Tuổi đời nho nhỏ, tính cách quen được nuông chiều, thế nhưng nàng lại chịu được vắng vẻ, an tĩnh chờ đợi để hắn có thể chú tâm chuẩn bị những việc khác. Có được thiên phú kinh diễm và tiền đồ vô lượng, nàng lại không chút do dự đi theo hắn, đến một Sử Lai Khắc không có tiếng tăm chỉ để làm bạn. Tuổi trẻ ngây thơ, tâm ý non nớt, nàng gạt bỏ hết thảy những rụt rè của thiếu nữ, không chút nào che giấu việc yêu thương hắn ngập tràn. Giấu đi nguy hiểm và uy hiếp bốn phương, nàng mạo hiểm cả tính mạng chỉ để cùng hắn thực hiện ước mơ liều lĩnh và điên cuồng.

Cho dù năm năm không gặp, nàng vẫn như cũ, không chút do dự đặt hắn ở vị trí hàng đầu, không chút đắn đo hiến tế. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ đến khoảnh khắc cả bầu trời nhuộm đẫm máu đỏ, lửa nóng không ngừng thiêu đốt làm nhạt đi cánh môi cùng thân hình trong suốt rồi dần dần biến mất đó, từ sâu trong linh hồn Đường Tam đau đớn, sợ hãi đến không thở nổi.

Hắn yêu nàng! 

Vậy nên, tất cả những điều nàng làm đều khiến hắn càng thêm thương tiếc và trân quý, càng mong muốn được bảo vệ, lại càng hiểu mình không được phụ lòng.

Đã từng có người hỏi hắn, nói về thực lực và bối cảnh, cả Thiên Nhận Tuyết và Hồ Liệt Na đều mạnh hơn Tiểu Vũ. Các nàng đều là những giai nhân nghiêng nước nghiêng thành, vạn người ngưỡng mộ. Vì sao hắn lại không rung động?

Cho dù Thiên Nhận Tuyết đạt được thần vị Thiên Sứ, cho dù Hồ Liệt Na có là thánh nữ của Võ Hồn Điện thì thành tựu của bọn họ đều chèn ép hắn, là đầu têu khiến gia đình hắn tan cửa nát nhà. Mà hiện tại những thành tựu này đã tan thành cát bụi. Hắn có lý do gì để rung động? Huống chi trong lòng Đường Tam nghĩ, bối cảnh Tiểu Vũ của hắn không phải ở Tinh Đấu Đại Sâm Lâm sao? Tiểu Vũ của hắn là công chúa của Tinh Đấu đấy.

Được nữ tử xuất sắc yêu thích, đối với rất nhiều nam nhân mà nói chính là biểu hiện cho sức hấp dẫn vượt trội, là ái tình đẹp đẽ cầu còn không được. Nhưng đối với Đường Tam thì đó là ân tình khó hồi đáp nhất từ mỹ nhân. Hắn có thể không quan tâm những cảm xúc của họ đối với mình, nhưng hắn lại không có cách nào thờ ơ với tầm ảnh hưởng của các nàng đến Tiểu Vũ.

Đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, nếu như có nam tử ưu tú mơ tưởng Tiểu Vũ nhớ mãi không quên, dù biết nàng sẽ không đáp lại, nhưng khúc mắc này sẽ tồn tại trong lòng hắn khó mà tiêu tán, lúc nào cũng uất ức, nghẹn ngào.

Vậy nên hắn phế bỏ hồn lực của Thiên Nhân Tuyết, diệt trừ uy hiếp từ nàng, cũng đâm vào lòng nàng một lỗ hổng, phá hủy hoàn toàn hảo cảm trước đó dành cho hắn.

Cho nên hắn giết chết Diễm là vì trả thù trận tử chiến trong rừng rậm, cũng để nhắc nhở Hồ Liệt Na, giữa hai người bọn họ là huyết hải thâm thù không đội trời chung, từ đây, mỹ nhân không cần đa tình.

Đường Tam rất thông minh, hắn sẽ không vì cái gọi là lòng tự trọng của nam nhân mà đi tổn thương người phụ nữ từ đầu đến cuối chỉ yêu mình hắn. Hắn sẽ không vì những thanh danh rạng rỡ, ngập tràn hào quang oanh oanh yến yến mà phụ lòng người đã cùng hắn từ dưới vực sâu, từng bước bò lên đến vị trí đỉnh phong như hiện tại.

Đêm đã khuya, Đường Tam rón rén bước vào phòng ngủ. Đèn vẫn sáng, Tiểu Vũ nằm trên sô pha, bất an mà ngủ thiếp đi. Đôi môi đỏ hơi bĩu ra, dáng vẻ hồn nhiên đó trực tiếp đâm vào chỗ mềm mại nhất trong lòng hắn. Đường Tam nhẹ nhàng đến gần, dịu dàng ôm lấy nàng.

“Ca…” Trong lúc mơ ngủ, nàng vô thức thì thầm, vùi đầu nhỏ vào trong lòng hắn. Đường Tam yêu dáng vẻ mềm mại đó chết đi được, bèn cúi đầu xuống hôn lên má nàng. Thơm thơm, mềm mềm.

Ôm cả thế giới vào trong lồng ngực, Đường Tam thầm nghĩ, thê tử của mình đáng yêu như thế, hắn có bị điên mới đi thích người khác.

Kết thúc!

Phần trước

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!