Mệnh Phượng Hoàng – C.1

Chương 1: Người trong hồi ức


• Sau nhiều ngày dài rong ruổi trên lưng ngựa, cuối cùng đoàn người đã đến được điểm đích.

Trấn nhỏ nằm bên bờ hồ rộng lớn. Từ xa đã nhìn thấy vô số ống khói thổi hơi lượn lờ. Ánh chiều tà nhuộm khắp mọi thứ một màu vàng nhạt. Tất cả đẹp như một bức tranh thủy mặc.

Mọi người xuống ngựa, trên mặt đều là vẻ hân hoan. Bọn họ đã về đến nhà sau chuyến đi thật dài. Cảnh tượng gia đình bên nhau phút chốc xua tan hết vẻ mệt nhọc, ánh mắt tất cả sáng rực nhìn về trấn nhỏ. Ngoại trừ một người…

Từ nãy đến giờ, ánh mắt của Tiểu Vũ chưa từng rời khỏi dãy núi tuyết cao hùng vĩ phía sau trấn nhỏ. Đúng vậy, nàng không phải người dân ở đây, đích đến của nàng cũng không phải là trấn nhỏ này mà là núi tuyết mênh mông phía sau kia.

Giờ phút này, đáy lòng nàng là một mảnh chơi vơi. Dãy núi tuyết kia có tên là Trường Bạch, trắng xoá ngút ngàn, thật sự quá rộng lớn. Nàng không biết mình nên bắt đầu từ đâu, nên lựa chọn kết thúc như thế nào, tất cả những gì nàng có là chấp niệm hư vô mờ mịt.

“Người đến, duyên hợp.

Người đi, duyên tan.

Người chấp niệm, duyên còn.

Người buông tay, duyên mất.”

Rõ ràng Người đã buông tay, nhưng mười năm qua trong lòng nàng như có bóng ma không yên. Nàng không biết rốt cuộc tình cảm của nàng dành cho Người là gì. Thậm chí đến khi nàng gặp được một người yêu nàng bằng cả sinh mệnh, sẵn sàng dâng thiên hạ này cho nàng, nhưng trái tim nàng cứ mãi trống rỗng…

“Cô nương!”

Giọng một cô gái cất lên kéo Tiểu Vũ trở về thực tại. Nàng quay đầu nhìn A Nộ, rất nhanh che giấu cảm xúc của mình.

A Nộ cũng trạc tuổi nàng, là con gái của trưởng trấn nơi đây. Nhờ cơ duyên mà hai người quen nhau, Tiểu Vũ cứ thế theo đoàn của bọn họ một đường đến vùng đất xa xôi hẻo lánh này.

Sắc mặt A Nộ có chút tái nhợt nhưng ánh mắt trong veo, lúm đồng tiền rạng rỡ khi được trở về nhà.

“Đi thôi đại ân nhân!” A Nộ vui vẻ bắt lấy cánh tay Tiểu Vũ.

“Đừng gọi ta là ân nhân, ta còn không chữa được bệnh cho cô.” Tiểu Vũ cảm thấy bất đắc dĩ, dù trạc tuổi nhau nhưng A Nộ quả thật rất vô tư.

“Không sao không sao, không có cô nương ta đã chết rồi.”

Những người xung quanh không quản hai cô nàng, ai nấy đều lục đục thu dọn đồ đạc, nhanh chóng trở về nhà. 

Tiểu Vũ theo A Nộ và trưởng trấn về nhà của họ. Vừa đến cửa, mẹ của A Nộ đã vội chạy ra ôm lấy hai cha con. Tiểu Vũ cũng cảm thấy ấm áp trước cảnh gia đình đoàn viên. 

Sau khi biết được Tiểu Vũ đã cứu con gái mình một mạng, mẹ của A Nộ suýt chút bậc khóc, rối rít cảm ơn nàng.

“A Bạch có ở trấn không?” Trưởng trấn hỏi vợ.

“Không có, hắn lên núi đã hơn nửa tháng.” Nói đến đây, mẹ A Nộ tỏ ra vô cùng sốt ruột.

Hoá ra người tên A Bạch là “thần y” trong trấn. Kỳ thật hắn không treo bảng hành y nhưng y thuật lại cao siêu. Bất quá hắn rất ít khi ở nhà, phần lớn thời gian hắn đều lên núi tìm kiếm kỳ trân dị bảo. Trưởng trấn từng tìm hắn nói chuyện, hy vọng hắn ở nhà hành y, người trong trấn sẽ cung cấp mọi thứ hắn cần. Nhưng người ta đã khéo léo từ chối, bất quá lúc hắn ở nhà sẽ không bao giờ từ chối xem bệnh cứu người. Đối với chuyện này cả trấn cũng không còn cách nào khác.

Tiểu Vũ cũng không mấy quan tâm đến người tên A Bạch này. Dù sao thì trên đời có rất nhiều kẻ lập dị, ai mà quản hết được.

Ở trấn nhỏ này, thứ không khó mua nhất là đồ dùng cần thiết để lên núi. Núi ở đây là dãy núi tuyết Trường Bạch trắng xoá phía sau.

A Nộ dẫn Tiểu Vũ đi mua sắm, không nhịn được khuyên nhủ: “Cô nương, rốt cuộc là cô muốn tìm thứ gì trên đó? Dân địa phương như bọn ta bất đắc dĩ mới phải mạo hiểm vào đó tìm kiếm cái ăn. Người Trung Nguyên như cô sẽ không chịu được đâu.”

Dĩ nhiên đây không phải là lần đầu tiên A Nộ khuyên bảo Tiểu Vũ. Lúc đầu khi nghe Tiểu Vũ nói rõ mục đích của mình, A Nộ còn cho rằng nàng nói đùa. Dưới góc nhìn của A Nộ, Tiểu Vũ là một cô gái Trung Nguyên vô cùng xinh đẹp, nữ nhân như A Nộ nhìn thấy cũng phải rung động, hơn nữa nàng còn có tiền, rõ ràng là một tiểu thư quyền quý. Nhưng tại sao nàng lại mạo hiểm đến đây, một mình muốn leo lên dãy núi Trường Bạch?

“Tìm một dấu chấm hết.” Tiểu Vũ lẩm bẩm, dường như đang tự trả lời chính mình.

A Nộ gãi đầu, nàng ta quả thật nghe không hiểu. Tiểu Vũ cũng không nói gì thêm, tiếp tục cất bước về phía trước.

Mọi thứ đã chuẩn bị gần xong thì Tiểu Vũ nhận được tin tức trên núi Trường Bạch đang có bão tuyết. Chuyến đi không thể không gác lại.

Nàng ngồi trên ghế gỗ giữa sân, ngẩn người nhìn đỉnh núi trắng xoá xa xa, cũng không rõ đó là mây hay là núi. A Nộ nói với nàng mùa này thường không có bão tuyết. Có phải đây là lời cảnh báo nàng đang đi ngược với thiên mệnh? Nhưng nếu nàng là một người biết cúi đầu thì lúc này đã không ở đây. Có người mắng nàng là kẻ điên, nàng cũng cảm thấy mình điên rồi, nhưng như vậy thì sao, ít nhất nàng đã từng cố gắng cho cuộc đời mình. Mắng nàng ích kỷ? Thật nực cười, kẻ điên thì sao có thể suy nghĩ nhiều như vậy!

Tiếng bước chân vội vã kéo Tiểu Vũ về với thực tại. Nàng nghiêng đầu nhìn trưởng trấn đang bước vội vào nhà, trên mặt là vẻ hồ hởi.

“A Bạch về rồi.”

Một câu nói đơn giản khiến hai người phụ nữ đang bận rộn trong nhà lập tức chạy ra. Mẹ A Nộ giúp cô nương ấy chỉnh trang lại một chút. Lúc đi ngang qua, bọn họ mới để ý đến người ngồi như vô hình là nàng.

“Cô nương không có việc gì thì đi cùng chúng tôi đi.” Mẹ A Nộ lên tiếng gọi.

Tiếp xúc vài ngày, bà cảm thấy cô nương là người rất ít nói chuyện, nói đúng hơn là phần lớn thời gian nàng đều ngẩn người, trong đôi mắt xinh đẹp dường như chất chứa rất nhiều ưu tư.

Tiểu Vũ rất nhanh đã nhớ ra cái tên A Bạch kia, một gã thần y lập dị. Nàng cũng không có nhiều hứng thú đối với người này, chỉ là cảm thấy cả ngày ngồi một chỗ cũng nhàm chán. 

Nàng theo gia đình A Nộ vòng qua vài con đường, cuối cùng dừng lại trước một căn nhà đơn sơ đang mở rộng cổng. Đánh giá sơ qua thì chủ nhân của nơi này cũng không phải là một kẻ cầu kỳ.

Mọi người tự nhiên bước vào trong sân. Đúng lúc bên trong có một người đàn ông trung niên đang dìu một bà lão đi ra. Hai bên chào nhau, người kia là đưa mẹ mình đến khám bệnh.

Tiểu Vũ không theo vào nhà, nàng lại ngồi lên chiếc ghế cạnh hàng rào. Nơi đây ngược hướng nên không thấy được núi tuyết, nàng đảo mắt nhìn cảnh vật trong sân, chẳng có gì ngoại trừ bộ bàn ghế nàng đang ngồi và vài chum nước đặt trước nhà. Nhưng ánh mắt nàng rất nhanh đã bị cái cây to ở phía đối diện thu hút, không phải vì nó là loài cây đặc biệt gì mà vì trên đó có treo một cái xích đu bằng gỗ.

Nàng vô thức cất bước đi về phía đó, bất tri bất giác ngồi lên trên. Bên tai đột nhiên truyền đến giọng nói ôn nhu quen thuộc.

“Tiểu Vũ, con có thích không?”

“Sư tôn?” Tiểu Vũ kinh ngạc quay đầu nhìn.

Trước mắt nàng là một người mặc y phục màu đen, nhưng do ngược sáng nên không thể nhìn rõ khuôn mặt đối phương.

“Sao vậy? Không nhận ra Đường Tam ta ư?”

“Con…” Giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng, Tiểu Vũ không biết phải trả lời thế nào. Sao nàng có thể không nhận ra sư tôn của mình?

“Nha đầu, nói con ngốc còn không chịu nhận. Ngồi ngay ngắn, ta đẩy đu cho con.”

Bên tai nàng truyền đến tiếng gió vù vù và tiếng cười lanh lảnh của mình. Không phải, là giọng cười khi nàng còn bé… Tiểu Vũ bất giác cảm thấy có gì đó không đúng nhưng nhất thời không nghĩ ra đó là gì. Chợt tiếng gió bên tai ngày càng dồn dập, cảm giác lơ lửng dữ dội khiến trái tim nàng run lên.

“Dừng lại, sư tôn mau dừng lại. Tiểu Vũ sợ độ cao.”

Nhưng cảm giác chới với không ngừng tăng lên. Tiểu Vũ đã không nhìn rõ mọi thứ trước mắt. Nhất định sư tôn cho rằng nàng đang đùa nên mới không dừng lại. Nghĩ vậy nàng liền buông tay, sư tôn chắc chắn sẽ không để nàng ngã.

Một bàn tay ấm áp nắm lấy tay nàng. Tiểu Vũ ủy khuất bật khóc, nhào vào lòng ngực của đối phương.

“Hu hu, Tiểu Vũ rất sợ… hu hu… sư tôn đừng như vậy nữa…”

Nàng không để ý thân thể đối phương cứng đờ.

“Cô nương, ta không phải sư tôn của nàng.”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!